NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 73 NĂM NGÀY CÁCH MẠNG THÁNG TÁM THÀNH CÔNG (19/8/1945 - 19/8/2018) VÀ QUỐC KHÁNH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM (2/9/1945 - 2/9/2018)!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 26)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 63)

  
TRỌNG QUYẾT
(Nguyễn Trọng Quyết)
 

 

 

 

Bên đồi mua vẫn nở
 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2015
 

 

 

 

 

 

 

 

----------------------------------------------------------
 

 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)
 

 
 
Ngày đoàn người ra trấn thủ đảo xa
Dựng miếu, lập bia, trồng cây, cắm mốc
Và từ ấy định hình Tổ quốc…
Những bãi san hô, những đảo đá ngầm
 
Những doi cát vàng vươn dài mỏi sóng
Đảo bắt đầu thành tên :
Đây Vĩnh Lạc, Duy Mộng, Cam Tuyền
Đây Tốc Tan, Đá Đông, Tiên Nữ
Chữ Thập, Ga Ven, Châu Viên,
Song Tử Tây, Nam Yết, Sinh Tồn
Len Đao, Cô Lin, Gạc Ma
Hoàng Sa,               
Trường Sa
Trăm tên đảo hợp thành đội ngũ
Thành bình nguyên thềm lục địa
Biển trường tồn từ ấy, thuở cha ông.
 
Đây cửa biển Sa Kỳ gọi đảo Lý Sơn
Điểm xuất phát đầu tiên của những người con xứ sở
Đạp sóng gió tử thần và quanh bầy cá dữ
Nắm xương tàn cắm mốc giữa trùng khơi.
 
Những chứng chỉ đầu tiên hóa thành lõi đá
Mang vào lòng vị máu mặn, mồ hôi
Có bão tố và sóng gầm biển cả
Người ra đi gọi người đứng bên người…
 
Mấy trăm năm, ý cha ông rành rẽ
Máu chưa thôi nhuộm sắc biển xanh ngời
Bãi Gạc Ma còn vang lời tuyên thệ
Biển quặn mình độc thoại mãi không thôi…
 
 
 
 
 
 
 

 BÊN ĐỒI MUA VẪN NỞ
 
Anh đi qua đồi Mua
Cái đồi Mua năm ấy
Xe tăng anh ầm ào tiếng máy
Át máy bay thù gầm rít trên cao.
  
Sau mấy trận bom, đất quặn đỏ màu
Cây lá buồn xơ xác
Nắng mùa Hạ đỏ trời khô khát
Chỉ những vạt hoa Mua bên bờ công sự
Chợt như là tím khoảng chiều em
Hoa Mua làm công sự cao thêm.
 
Đă quen máy bay bổ nhào trận địa
Lưới lửa dân quân đạn căng đường chỉ
Có các anh tiếp lửa bầu trời
Mặt đất rung như võng lắc không thôi.
 
Sau báo yên lại nghiêng ngả tiếng cười
Cỗ bài góp vui cho các em lọ lem lên mặt
Những khuôn mặt hồn nhiên bụi đất
Ai thắng thì thưởng một đóa Mua.
 
Chiều các em hoa nở trái mùa
Vẫn tím theo mối tình đưa đón
Vẫn mát dịu nơi chiến hào em đứng
Xe tăng anh thêm lá ngụy trang cài…
 
Em ơi em ! Đă mấy chục năm rồi
Chiến tranh dứt, anh về quê cưới vợ  
Vẫn không nguôi nhớ chiến hào bụi đỏ
Có đồi Mua rực sắc khi nào !
 
 
 
 
 
 
 CỬA  ÔNG *
 

 

 

 

Giặc tan, cởi giáp ông về núi(1)
Tháng năm bầu bạn với ngàn cây
Thông reo, chim hót, trời ru gió
Vó ngựa thôi cồn bụi cát bay.
 
Vườn Nhãn nhắc xưa về thuỷ chiến(2)
Trắc Châu trống thúc hội quân vào(3)
Trại giặc ven sông tan một loáng
Sóng Bạch Đằng giang cuộn thét gào.
 
Hung Nô từ ấy bay hồn vía
Dòng sông Voi Lớn lại yên bình
Cửa Ông mở lòng nghênh dũng tướng
Dân lành vui đón cuộc hồi sinh.
 
Rồi đêm Vườn Nhãn - Người hiển thánh
Sấm giật, trời rung, đá nổi mình
Sông núi cuộn về linh tụ khí
Ngỡ tiếng quân reo dựng ngất thành.
 
Cũng nơi đồn trú ngày xưa ấy
Ngày mới đang dâng ngợp phố làng
Vàng đen về bến, nghiêng bờ bãi
Cá bạc xô thuyền, chật trắng khoang.
 
Cửa Ông - Cửa Suốt còn lưu dấu
Sú vẹt hoang vu chặn bước thù
Cửa Ông - Cẩm Phả ngày nay đến
Vui cảnh, nhớ Người, xanh ý thơ…
 
 ------------------------------
(1) Nơi có mộ gió thờ Hưng Nhượng Đại vương Trần Quốc Tảng - Con trai thứ ba của Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn Cẩm Phả, Quảng Ninh
(2) Thuộc địa phận Cửa Ông
(3 ) Thuộc địa phận huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 KÝ ỨC HOA MUA
 
Em với hoa mua - Một khoảng trời bình yên
Chỉ một lát thôi để chưa bao giờ bình yên đến thế
Xé chớp trên đầu bom toạ độ
Đưa những cánh hoa vào huyền thoại Trường Sơn.
 
Ôi cánh hoa trinh nguyên
Hiếm hoi như mơ ước
Đất nhàu lên khô khát cả vầng trăng
Như thế đấy hoa từng chia lửa táp
Sống chuyền nhau trong vóc dáng của rừng.
 
Và các em - Huyết mạch của cung đường
Đời trinh trắng như hoa mua trắng
Bịn rịn chưa nhiều, vô tư thì lắm
Chỉ mỗi khi nhớ mẹ, khóc thầm.
 
Cái tội sợ ma, cái lỗi sợ buồn
Dưới bom đạn lại giành lên phía trước
Em làm cọc tiêu, em làm ngọn đuốc
Sáng về đêm - Cột số những cung đường.
 
Mỗi cọc tiêu - Một cột yêu thương
Hừng hực lửa trên đường người ra trận
Chưa kịp đón cái hôn đầu luống cuống
Những vầng trăng Mưòi tám lại đi xa.
 
Còn lại các em với những cánh rừng già
Mái mái đầu xanh đã bao lần xơ tướp
Hoa mua trắng tươi trên chóp ngực
Báo bình yên cho mỗi chuyến xe qua.
 
Hoa mua vẫn hiền, bình dị, thiết tha…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
VỀ RẠCH GIÁ THĂM ÔNG
   Tưởng niệm Anh hùng Dân tộc Nguyễn Trung Trực
 
Chiếc chiếu bông trải mát con đường
Ông Nguyễn ung dung ra pháp trường xử chém
Đồng bào Tà Niên dệt gấp đêm ngày
Mâm cơm rượu ngon, một giò trái chín
Tiễn Ông về cõi vĩnh hằng. . .
 
Giặc chém Ông xong bạt vía kinh hoàng
Đứa hộc máu, đứa lăn quay chết
Trời Rạch Giá mưa tuôn tầm tã đêm ngày
Thương tiếc người Anh hùng Đất Việt…
 
Vẫn còn đó khúc hoàn ca bi tráng :
Những Hàm Ninh, Rạch Giá, Gò Công
Những Phước Lộc, An Thái, Dương Đông, Phú Đông
Bến Lức, sông Trà, Hòn Chông, Phú Quốc…
Đồn Kiên Giang đêm xuống tan tành
Hạm tàu cháy đỏ vàm Nhật Tảo
Xác còn trơ hoen ố mặt vàm
Trang sử vàng lừng lẫy đất Kiên Giang…
 
Hôm nay con về đây
Thắp nén hương thơm thành kính dâng Người
Trời Rạch Giá bừng tươi sắc nắng 
Cây đa vẫn nghiêm trang, trầm lặng
Tán vươn dài nghiêng xuống nơi Ông
Ngày tháng qua đi che mát bóng Anh hùng !
 
                                            Kiên Giang, 6, 7/3/2014
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Ta trôi trong dòng sông ký ức
Cái chốn chơi đâu chưa dễ trốn tìm
Lỗ đáo nhỏ khoen tròn khao khát
Những bàn tay đặt xuống để làm tin.
 
Sừng trâu húc bên sườn ta đóng sẹo
Vẫn những chiều không chịu vắng đường đua
Trăm trận đánh giữa tađịch
Chẳng bên nào nhường nhịn thắng, thua.
 
Đầm Vạc vỡ mênh mang bờ sóng
Ì oạp tuổi thơ bắt chạch trấu, chạch làn         
Thi bơi lặn, mấy lần ta sặc nước
Con sóng hiền lại nâng bổng ta lên.
 
Bạn trang lứa lớn nhanh như chuối nõn
Hướng tiền phương lớp lớp ra đi
Bỏ chốn chơi giữa ngang chiều hổn hển
Tới hôm nay lắm đứa không về.
 
Tuổi thơ đẹp lặn khi nào chẳng biết
Để ta nay vẫn uống khát thèm
Tiếng chiền chiện vương trong chiều lảnh lói
Xa quê rồi nhung nhớ mãi trong tim.
 
Rời cuộc chiến, ta về quê tìm lại
Chỉ mong thôi, dù chí ít dáng hình
Giá một lần, tuổi thơ ta, gặp lại
Là một lần ta lại lớn thêm lên.
 
10. 8. 2010

 
 
 
 
 
 
 
 
Con mang hình hài sốt rét Trường Sơn
Cùng năm cánh quân tiến về Thành phố
Không nhận cả ra mình khi niềm vui lớn quá
Gương mặt ta khói súng nhuộm quen rồi.
 
Chiếc bi đông đạn bắn xiên khoai
Mảnh còn nằm trong nắm cơm quả cú
Trời bỏ ngỏ cho con để con về Thành phố
Có vinh quang nào hơn đi giải phóng Sài Gòn.
 
Còn bao người nằm lại phía sau con
Không kịp thấy cờ reo trên nóc dinh Độc Lập
Không còn gặp mẹ hiền trong ngày vui thống nhất
Và ôm chặt vào lòng người chung thủy yêu ta.
 
Tháng Tư về, Đất nước rợp cờ hoa
Cả nước mắt muốn hội về biển cả
Chưa bao giờ trái tim hồi hộp thế
Gương mặt nào cũng mang dáng mẹ ta.
 
Gác chiến tranh, con sẽ trở lại nhà
Việc đầu tiên hạ bậc thềm thấp xuống
Đỡ mẹ ra vườn trầu hái những niềm hy vọng
Cho cau trên buồng thắc thỏm đón tin vui.
 
Tháng Tư về, hạnh phúc được nhân đôi
Mẹ sẽ có dâu hiền cả đời mơ ước
Mẹ sẽ có cháu bồng - Tương lai Đất nước
Mười hai tháng vuông tròn  riêng có một tháng Tư.

 
 
 
 
 
 
 
 
Nhớ mùa lắm, mùa ơi !
Nhớ tiếng chim chiền chiện bên đồi
Kẻng hợp tác vang lên mỗi sớm
Đội cấy, đội cày vào hội thi đua
Chấm điểm, bình công loa truyền vang xóm
Nồi chè xanh ấm áp lòng nhau
Vương khói lam chiều, rậm rịch bước chân trâu
Vui đóng thuế kho, tiễn người ra trận
Chiến thắng về, mùa lại sây bông…
 
Lối vẫn cũ trên đường mới mở
Hướng làng soi dáng dấp thị thành
Mắt ta vấp vào vùng công nghiệp
Nơi xưa ngút ngát cánh đồng
Giờ dòng sông màu áo công nhân
Chảy về quê ta hồng hào, thắm sắc…
 
Nhớ màu lúa vàng ươm 
Khi mùa đến vui niềm hợp tác
Con cá, con cua đằm đậm vị quê
Tình yêu nảy trên cánh đồng tất bật
Con đường nhỏ không dành cho bánh xe công nghiệp.
Sao ta vẫn hoài thai ký ức
Về những cánh đồng bao thuở nuôi nhau
Bầy chiền chiện kéo trời xanh lên cao
Chiều thong thả tiếng sáo diều vi vút
Nào ai quên những cánh đồng thơm hương cỏ mật
Mùa về trong mắt ai…
         
 Đêm về sáng 15/ 3/ 2015        
 
 
 
 
 
 
 

 
 VỀ CÙNG SÔNG NƯỚC KIÊN GIANG
 
Tôi có sui ở miền Tây sông nước
Dòng Mướp Văn lờ lững chảy qua nhà
Tàu máy chạy âm vang hai bờ sóng
Đêm nối ngày như những bản tình ca.
 
Những cầu kênh cong mình đưa đón
Giữa giáp ranh mang số hiệu chín, mười
Tràm mang dáng bạch đàn ngút ngát
Chim chóc về mở hội ca vui.
 
Những mái tôn lấp lóa nắng ngời
Là mặt sóng soi đàn cá chạy
Những cánh võng dưới vòm xanh đưa đẩy
Khách qua đường ai cũng muốn ghé vô.
 
Người miền Tây đậm đà chắc nịch
Nước da đầm láng bóng phù sa
Tiếng có lúc phải cần phiên dịch
Đừng hỏi nhiều, ái ngại là ta.
 
Đêm lắng lại nghe đờn ca tài tử
Dạ cổ hoài lang non nỉ cung đàn
Thả giọt vào đêm mênh mang sóng vỗ
Sóng sánh vờn mặt nước vàng trăng.
 
Sớm lội giữa ồn ào phố chợ
Mùi gạo thơm gợi nỗi nhớ đồng
Những jasminl (jet min) Hương Lài, gạo Tám *
Vạt áo mình cũng vấn vít đơm hương.
 
Nào Sầu Đông, đậu Gồng, đậu Bắp
Sâm Đồng quê, hoa Súng, ngó Sen **
Cá Lóc, cá Lăng, sò Lông, sò Huyết
Bữa bình dân như yến tiệc cung đình.
 
Đã ngào ngạt men nếp thang, hũ Đế
Bạn nhậu ơi nào nhấc chung lên
Chung - Một chén chuyền nhau sực nức
Thơm đến giờ chẳng chút nguôi quên. . .
 
Muốn nấn ná gửi mình nơi ấy
Cho đắm hồn cùng sông nước miền Tây
Muốn anh Sui - Tình thông gia bền chặt
Gắn hai quê Nam - Bắc, tự nơi này.
 
 Hòn Đất - Kiên Giang
         04/ 03/ 2014
---------------------------------
* Những giống lúa chất lượng cao.
** Món thực phẩm dân dã, dân đồng bằng Sông Cửu Long ưa dùng.

 

 

 

 

 
 
 
 
 
 
Ba Chúc ơi ! Nghe tiếng gọi, tôi về
Thảng như tiếng âm i lặn sâu vào đất
Hơn ba ngàn linh hồn oan khuất
Từ những cánh đồng đất đã mọc da non.
 
Đây Ba Lê, cây Da, cầu sắt Vĩnh Thông
Chùa Tam Bửu, Phi Lai, hang Dồ đá Dựng
Đìa Bụi tre, Thất Sơn - núi Tượng
Cánh đồng hoang Ba Chúc gọi Phú Cường **
 
Dẫu nền văn minh nào cũng không sao xoá nổi
Những tên đất, tên làng, bờ tre, bụi chuối
Tội diệt chủng loài người Pôn Pốt kia ơi ?!
Vượt mấy ngàn cây số vào đây
 
Mắt đã nhãn những điều chưa lý giải
Ngàn xương cốt của trẻ, già, trai, gái
Dắt tôi lên chạm chín bậc oan hồn
Những hốc mắt như cười mà hừng hực đau thương.
 
Hãy truyền lại cho cháu con ý chí
Rằng Tổ quốc chưa bao giờ ngơi nghỉ
Độc lập, tự do muôn thuở vững bền
Vẫn phải tay người gìn giữ mà nên.
 
Đồng Ba Chúc giờ mênh mông biển lúa
Thị trấn vừa lên rực rỡ nắng hồng
Xoài ngọt lại Ngoạ long sơn, núi Tượng
Mít bồng con trĩu trịt miệt vườn.
 
Cuộc lột xác mấy mươi năm bầm tím
Đất với người sắp đặt lại giang sơn.
 
                       An Giang, Kiên Giang 3/3/2014

 
 
 
 
 
 
 
Muốn ngã vào vòng tay của lúa
Cái vòng tay đến vô hạn, vô cùng
Nào có lạ, lúa và tôi thân thiết
Từ cái ngày xa lắm, thuở nông trang.
 
Ấy mà lạ, cái màu vàng tôi gặp
Choáng ngợp hồn ăm ắp Cửu Long giang
Nếu thi chạy, có ngày tôi kiệt sức
Bầy cò kia cũng rũ cánh quy hàng.
 
Đồng mẫu lớn lần đầu tôi gặp*
Đã thấy mình no lắm, lúc chưa ăn
Người miền Tây lần đầu tôi gặp
Sắc phù sa lếnh loáng nắng vàng.
 
Kênh ai vẽ thẳng như khuông nhạc
Chở mùa màng tấp nập ngược xuôi
Tiếng máy rền - Khúc tình ca dìu dặt
Niềm vui khơi sáng láng mặt người.
 
Lúa tựa vào nhau tràn sức sống
Cùng người kháng chiến dựng thôn trang
Máu ai đã nhuộm bao đời lúa
Cho lúa ngày nay thỏa sức vàng.
 
Ước chi như một cánh cò quen
Tôi sẽ thênh thênh lội khắp miền
Ngày ngày soi mặt trên gương lúa
Nhuốm sắc phong trần, giả chút Tiên.
 
       Kiên Giang 6, 7/3/ 2014
           
               ---------------------------------
 (*) Một cánh đồng lớn thuộc vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 

 

 
Ngày tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp
                                          về đất Mẹ Quảng Bình
 
Ngày em lên xe hoa
Ngày cả nước ngậm ngùi đưa tiễn Bác
Ngày được xem là ngày tốt …
 
Cái ngày không thể khác
Cuộc trăm năm khao khát được vuông tròn
Duyên phận lỡ tay trời sắp đặt
Đám rước hồng đi giữa một màu tang.
 
Phố Hoàng Diệu sóng người kín lối
Đám rước qua lặng lẽ xếp hàng
Vạt áo cô dâu đong đầy nước mắt
Vành hoa hồng xin hóa kiếp hoa tang.
 
Nước mắt em rơi đâu phải vì tủi phận
Tình riêng này hòa quyện nỗi đau chung
Em biết đấy triệu triệu người rơi lệ
Bằng lăng kia cũng rũ lá đau cùng.
 
Tiễn Đại tướng về lòng đất Mẹ
Vũng Chùa thân thương tĩnh lặng êm đềm
Những Hòn La, Hòn Nồm, Hòn Gió
Chim én về đan rợp cả trời xanh…
 
Tiệc cưới em lỡ một ngày đi rước
Kìa Bác Văn tươi cười chúc phúc cho em!
    
Đêm 24/ 10 / 2013
  
 
 
 
 
 
 
 
 
Hưởng ứng đợt sáng tác về đề tài Xây dựng Nông thôn mới 2012
        
Thuở lập làng đã có tên Lập Thạch
Tên quê vững trãi tựa đất trời
Mà sớm chớm mưa chiều đã lụt
Làng nổi, mây chìm thiếp bóng cây …
 
Nay ta về giữa ngày Thu sắc cốm
Bàn tay người sắp đặt lại giang sơn
Nước thôi dữ hội về vùng nuôi cá
Lúa hai mùa ăn chắc gọi ngô Đông.
 
Đồi bớt sắn để dành cho cây mía
Heo vào mùa tích mật đất Quang Sơn
Thanh Long đỏ - Cây làm giàu Vân Trục
Nhớ công người lặn lội giống về ươm.
 
Thăm bò sữa, qua Bắc Bình, nhớ ghé
Cùng Thái Hoà ngút ngát cỏ tươi non
Trại bò thịt đã tưng bừng bê nghé
Thương lái về nhộn nhịp cả Quang Sơn.
 
Thăm làng nghề, nhớ đừng quên tre nứa
Quê Triệu Đề vẫn giữ được tiếng thơm
Thúng mủng, giần sàng đi về muôn nẻo
Hương Ngãi cùng Kim Tiến với Lam Sơn.
 
Đá núi Bục nở mình về hợp phố
Đang thênh thang láng bóng những cung đường
Đường sẽ Đôi và nhà nhà trưng biển
Phố giữa làng, làng trong phố liên thông.
 
Qua phố Miễu, rồi phố Chiền, phố Huyện
Sức trẻ nào trong vóc dáng Hoa Sơn ?
Thị trấn mới đang trở mình, khởi sắc
Vùng Tự do, thuở kháng chiến quật cường.
 
Yêu lắm Đình Chu, Liên Hoà, Văn Quán
Dâng hiến phần máu thịt - Đất cha ông
Đường cao tốc sẽ trải mình trên đó
Nối Lào Cai - Vĩnh Phúc với Thăng Long.
 
Qua Liễn Sơn ta vào Xuân Trạch
Chiến công xưa gợi nhớ đất Anh hùng
Bao xác giặc vùi thây trong nẻo tối
Bóng tượng đài lồng lộng giữa quê hương.
 
Vẫn còn đó uy nghiêm Đền Tướng Quốc
Bến Đông Hồ, Gò Rạch, Đá Mài gươm
Nuôi chí lớn dẫu thù chưa trả hết
Nỗi oan hờn đã quặn thắt Sơn Đông!
 
Tầm đất học, về Hoàng Chung, Quan Tử
Chữ Thánh Hiền vời vợi thuở cha ông
Làng Tiến sỹ danh mãi ngời Quốc sử
Vượng nhân tài, nhớ Thầy Thái, Thầy Chung. *
 
Núi Sáng, Núi Voi gọi miền sinh thái
Vân Trục hồ níu kéo khách hành hương
Thơm cá thính ai nhớ về Văn Quán ?
Nét quê nhà vẫn giữ được thảo thơm.
 
Xuân đang trẩy trên miền quê Lập Thạch
Dẫu còn nhiều gian khó phải chung lưng
Các  dân tộc cùng đồng tâm, hiệp sức
Ý Đảng về mở sáng giữa lòng dân.
 
Điệu chèo mới đang ngân nga Đồng Ích
Bàn Giản cũng chờ cướp Phết, cây bông
Mùa Xuân tới hội chắc vui như tết
Ai có đi, ta xúng xính đi cùng ! …
 
          Ngày 8, 9 /2012
                --------------------------------
 (*) Triệu Thái và Đỗ Khắc Chung là bậc thánh hiền, ngày xưa mở lò dạy chữ ở Hoàng Chung, Quan Tử đã có công đào tạo nhiều bậc hiền tài phò vua giúp nước được nhân dân thờ phụng.

 
 
 
 
 

 

 

 

 

 

 

 

 Ở LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN
 
Nơi tôi đứng, năm xưa là tầm pháo
Các anh làm sấm sét xuống Mường Thanh
Và tứ bề quân đi như bão
Những đoàn quân giày vải, mũ nan
Lớp lớp dân công chân đất, đầu trần
Ào từ trên ngàn xuống
Đội từ dưới đất lên
Cắt “ Con Nhím ” ra từng mảnh nhỏ
Khối bộc phá ngàn cân là mật lệnh cuối cùng…
 
Nơi tôi đứng bây giờ
Mây trắng hơn, trời cũng xanh hơn
Lúa đang nõn hút tầm lòng chảo
Cái chảo lửa năm xưa làm bạt vía quân thù.
 
Những xác xe tăng một thời làm mưa, làm gió
Rải rác đó đây trơ trẽn cả nơi quàn
Cầu Mường Thanh đã thay màu xứ sở
Sông Nậm Rốm hiền hoà cho bé chao chân.
 
Ngần ngại lắm khi ngó hầm Đờ Cát
Thầm mong mình đừng đụng bóng Lang - sa
Mắt đăm đắm tìm bóng hình cờ đỏ
Các anh phất lên trời cả máu và hoa.
 
Lớp lớp người lên thăm đồi A một (A1)
Lặng lẽ đi, lặng lẽ thỉnh cầu
Còn các anh chưa về hay hóa rừng cây Tếch ? *
Rễ âm thầm quần tụ dưới đất nâu.
 
Kìm lòng nhé vào nghĩa trang A1
Những hàng bia như giấy trắng không lời
Không tuổi tên nhưng cỏ xanh đã nói
Các anh yên lòng trong đất Mẹ sinh sôi !
 
---------------------------
        (*)Một loại cây giống cây chò, lá to mọc nhiều ở Đồi A1

 
 
 
 
 
 
 
Sáu mươi năm, đường các anh kéo pháo
Vẫn còn nguyên hướng trỏ lên đồi
Xưa gai góc nay đà nhẵn lối
Lớp lớp người học cách các anh lên.
 
Dây chão đứt ở bảo tàng Điện Biên
Lớp thời gian mài lên nước bóng
Ngỡ chạm vào những bàn tay khét nóng
Còn chuyền lại bao đời từ dây chão ta nâng.
 
Học cách kéo pháo lên không thật dễ dàng
Máu phải đổ xuống đất thiêng Tổ quốc
Không toan tính, vì Tự do - Độc lập
Không chần chừ trước hiểm họa xâm lăng.
 
Pháo đã trôi, Tô Vĩnh Diện kịp chèn
Để pháo lên không bao giờ trượt dốc
Chúng tôi học cách chèn sau bao nhiêu khó nhọc
Trên đường đời rình cản lối ta lên. . .
 
Sáu mươi năm Điện Biên
Người chiến sỹ tìm lại mình trong đoàn quân kéo pháo
Tìm lại tiếng dô hò đã làm nên giông bão
Gương mặt nào còn sáng đến hôm nay ?
Sương sớm rưng rưng sau cặp kính dày…
 
          Thành phố ĐBP 19/ 4/ 2014  
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà