NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI CÔNG ĐOÀN VIÊN CHỨC TỈNH VĨNH PHÚC LẦN THỨ V, NHIỆM KỲ 2018 - 2023
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 19)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 4)

  

 

 

 

 

 

 

Thức mùa sông lắng dòng
 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2014
 

 

 

 

 

 

 

 

-----------------------------------------------------------
 

 

 

 

Tập thơ đoạt Giải B,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)

 

 

 

 

 NHỚ GỐC
 
Tôi yêu em
yêu mòn gốc rạ
như bùn hoang bám bàn chân mẹ ngày mùa
lòng vục cạn đồng chiêm
trí dốc nghiêng mùa bão
cào cào châu chấu bay vẹt những hoàng hôn
bỏ phiếu cho cánh đồng xanh mãi
 
Nhưng có thể ngày mai không còn có cánh đồng
        tôi vẫn muốn em về xưa gốc rạ
hoang ấm ổ rơm
tình yêu ram ráp
những gót rớm mùa
con đường nhọc áo gụ
nao nao nón lá
 
Tôi đưa em về đường mây ngõ trăng
những bước chân trâu đi rối phận cỏ
những bước chân làng dẫm bầm gió bấc
nhưng mà đã yêu, làm sao ta khác?
 
Tôi yêu em lộn ngược cánh đồng
úp gốc cằn thân phận
đất dịu dàng thơm lại nếp quê.
 
1/1/2014
 
 
 
 
 
 
 
 
 VÀ LẠI MÙA THU
 
Và mùa thu, lại mùa mây trắng
bay qua ta từ thủa mây nào
sông Phan sáng nay ngõ em heo may
lướt chiếc khăn choàng mỏng
chiếc khăn đan những sợi mềm ấm ký ức
chiếc khăn buộc ta dào dạt sóng mùa xưa
 
Sao mây không dừng lâu bên sông thu
nghe cá quẫy nao lòng cuống lá
cánh chim cắp những cọng mùa thu về phương nào
mà mây trắng cứ khắp trời bay mỏi
em hay khói vừa làm ta cay mắt
 
Một làn tóc thơm thơm mùa nắng
em đi, em đi cuốn thu theo rồi
chỉ cuống lá để lời thu lại
ngày thật dài là ngày chờ đợi
đời người đong được mấy thúng buồn vui?
 
Sông Phan bừng thức giọng sông ngân xa
ngân giữa niềm ta đôi miền ký ức…

 
 
 
 
 
 
 
Em chưa quan họ bao giờ
Như con đò lạ nghi ngờ dòng sông
Toan thôi yếm thắm môi hồng
Ngày xuân trẩy hội lòng không vướng lòng
 
Làm sao biết gái đã chồng
Biết nhan đã sắc, mặn nồng đã ôi
Gieo nhời héo ruột gan tôi
Thả câu “Bèo dạt mây trôi” đổ đình
Hội tan quan họ vô tình
Xuân xơ xác gió một mình em che.
 
 Bắc Ninh, cuối tháng Giêng, 2001
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 
 
Lá đỏ cành bàng tút lửa xuống thu
Hoa mướp thản nhiên nở vàng trên ngấn lũ
Xanh tận đáy trời mà xanh chưa đủ
Giữ lại chòm sao không ngủ tiễn đưa ngày.
 
Thu 1981

 
 
 
 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
Mở cửa thu đầy hiên
những chiếc lá - cánh buồm chở lô xô mây trắng
chở những mảnh hồn cây rắc vắng khung trời
 
Muốn ùa ra đường gặp lại những bàn chân xa trẻ
như những ngọn sóng phì nhiêu
dâng đầy ắp từ những mùa thu trước
những màu thu dắt ta mắt em
vợi xa, vợi xa
 
Bên kia còn một miền cỏ em có nhớ
cánh đồng ôm ta từng cọng rơm
và một ngày em mơ giấc mơ đẹp nhất trần gian
gửi trong bài hát đầm đìa cỏ
ân nghĩa đất quê ngàn đời nuôi ta chưa trả
Giờ bạn dần vắng ngõ thưa làng
chỉ còn bước chân đi qua mùa nhau
đi qua những ngã rẽ cuộc đời
ta níu giữ sợ ngày tuột gió
như những hàng cây đang vuốt cánh buồm trời
không dạt về miền thu ruỗng lá.
 
25/11/2011

 
 
 
 
 
 
 
 
Ngoài đê lũ cuộn sóng dồi
Trong đồng đau lúa đang thời làm bông
Trời còn dắt gió, kéo giông
Mùa lo thon thót bặt không cất lời.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lại về bạn với heo may
Loay hoay bếp khói, lay phay mưa buồn
Lại về vui với rạ rơm
Bập bùng lửa cháy nguồn cơn vơi đầy
Lại về chia sẻ đắng cay
Những mùa mưa nắng những đầy cùng vơi
Trở về nơi đã sinh tôi
Một vòng khép kín, vậy thôi ơn trời.
 
Đông Lỗ, tháng 3/2011
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 SỐNG VÀ CHẾT
 
Sống cần thiết
Chết đúng lúc cũng không phải là không cần thiết
Tạo hóa vốn cân bằng
Tạo hóa nắm cuộc chơi
Mong làm chi lột xác thay đời
Mỹ viện đánh lừa ý thức
Thời gian và không gian đối cực
Đổ xuống miền hoang vắng… những ngày hoang.
  
Tháng 3/1982

 
 
 
 
 
 
 
 
Em ở đâu trong đám đông này
Mắt anh bay qua cánh đồng mây tóc
Bình minh nượp áo khăn
Góc nào cũng thấp thoáng môi cười
Mà khuất nẻo một làn môi ấy
 
Tìm đâu trong ngàn đôi mắt đang nhìn anh
Nhìn từ mùa mơn mởn thiếu nữ
Đã nguội lạnh hay còn thảng thốt?
Anh đóng băng trong một đôi mắt từ kỷ xa xăm nào
Chỉ gặp lại cái nhìn là òa vỡ!
 
Mây mùa giông bay tơi tả vòm trời
Làm sao vá được mùa mây cũ
Hỡi cao xanh, hỡi một miền xa nhớ
Có biết tôi đang quặn thành giọt
Chỉ để tan vào thẳm mắt xanh
 
5h30, ngày 23/01/2014
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 ĐỒNG ĐẲNG
 
Khi thiên nhiên trở chứng
Mọi biên giới chắn che, thành lũy bằng thừa
Trời không nước để mưa
Đất không nơi nuôi lửa
Mọi sinh linh dồn vào một giỏ
Những chúa, những vua, đồng đẳng ăn mày.
 
Vĩnh Yên, đêm 4/7/1983

 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

Mưa tí tách phồn sinh
đôi chân không gian nhẹ trên cỏ ướt
 
Mưa trắng con đường ta vẫn đi qua
mưa hát những ngày tươi trẻ như một sự nuối tiếc
bình minh thức dậy từ những giọt đêm còn
ngái ngủ
gọi âm vang cánh đồng
gọi những màu gầy phơi xác mạ
những dòng sông ngẩng mặt phù sa
bao gương mặt hân hoan trong mưa xuân
kỳ cọ nếp nhăn gió
 
Những gương mặt cần lao rửa vào làn nước đục
nước đục trong trẻo lại
những gương mặt bóng nhẫy rửa vào làn nước trong
nước trong thành vẩn đục
có gì đang diễn ra trong đối cực của hai màu nước?
Làn nước trong bởi nước mắt cần lao và lương thiện
thanh lọc những giọt đời khát vọng
không bọt váng, không câu giờ nhạt nhẽo
không ỡm ờ, mánh khóe gột mưa
 
Chính những giọt mưa xuân mách bảo
về một bí mật tưởng không còn bí mật.
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 
 
Tôi yêu màu hoa bưởi
Cánh trắng khoe nõn nà
Nắng qua rồi mưa tới
Vẫn tưng bừng nở hoa
 
Hương bưởi thơm rất xa
Tháng đôi lần mẹ hái
Trên bàn thờ ông bà
Hương bưởi thơm thơm mãi
 
Lòng bồi hồi nhớ lại
Một thời thơ ấu xa
Cây bưởi trước ngõ nhà
Mùa nào cũng sai quả
 
Tiếng chim hót vòm lá
Lích chích đón thu sang
Trái tròn căng đưa đẩy
Cành teo bao trăng vàng
 
Tóc em thơm dịu dàng
Thoảng bay đêm hò hẹn
Sợi sợi bay mơ màng
Hương quê dâng thèn thẹn
 
Qua mười mùa chinh chiến
Đằng đẵng tháng năm phai
Mùa hoa bưởi trắng cửa
Em vẫn như ngày xưa.

 
 
 
 
 
 
 
 
Đêm ngoại ô lỗ chỗ thủng
Lễnh loãng vô hồn nửa làng nửa phố
Nham nhở tranh tối sáng
Những cánh đồng cắt ra từng mảng
Bởi mưu toan sắp đặt rình mò
Những bước chân làng lạc phố đi mơ
Những bước phố quen đêm mò ngõ ngách
Đất nặng nỗi âu lo
Tụ tập nghi ngờ
Đêm ngoại ô lộ mùa vơi xóm.
 
Cói Hạ, tháng 12/1983
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 

 
Đây những màu hoa những mùi hương
Dắt ta qua dằng dặc tháng năm dài
Xa lắm rồi hồn sông hồn núi
Lặng trong hồn Lập Thạch
Đất dựng nghiêng tạo thế diệp cày
Cuồn cuộn vặn mình lật lên thành đồi núi
Đá sinh linh trải cát lầm, gió bụi
Im sững ngàn, Vân Trục tịch mịch sương
 
Đêm Sơn Đông gió nổi
Tả tướng mài gươm trăng ròng huyết lệ
Đền đài xanh rêu, văn bia đỏ chữ
Thác trung thần dũng tướng liệt sử danh
 
Núi Sáng Sơn nắng sớm xây thành
Dòng sông Lô mây chiều thả bạc
Một nét thần, thiên nhiên phóng tác
Bừng tỉnh không gian ký thác vuông tròn
 
Hồn Việt Cổ bếp quê giồng ngọn khói
Điệu trống quân chẳng muốn xa làng
Bao đoạn trường nổi chìm thăng giáng
Di chỉ bảo tồn từ quá khứ vinh quang
 
Phó Đáy đưa ngày rời bến sang ngang
Hoa gạo rụng đôi bờ như lửa mọc
Gió đầu mùa phăm phăm ngược dốc
Gặp đá và người cắm mốc dựng thời gian.
 
Lập Thạch, 29/9/2012

 
 
 

 

 

 

 
 
 

 

 

 

 
Bóng tối muốn gạch ta ra khỏi ánh ngày mỗi ngày
bóng tối muốn nuốt ta không hình bóng
Ta cầm đêm tâm thức
chạm em
mềm
nóng
là biết mình còn lửa
những ngọn đèn nhen từ cảm thức ánh sáng
 
Đêm sang ngày thức dậy một bàn chân
đi miết phía con đồi tinh sương
gieo từng giọt hoài thai
ngày mới.
 
01/8/2011

 
 
 
 
 
 

 

 

 

 
 
Nhặt một lời trên cỏ
Ai vô tình đánh rơi hay cố ý
Dù rơi hay quên trên tay ta
Một sự thật hiển nhiên, đâu phải mẹt thay đò.
 
Đông Lỗ 1981
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đá nảy mầm
Đá mọc lên từ đất
Gốc vững, ngọn bền
Qua mọi thăng trầm không nghiêng ngả
Lấy mây làm lá
Lấy nắng làm hoa
Ngày lại qua đêm
Thời gian triết ra từng giọt sống.
  
    Tây Thiên, tháng 2/1983

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sương đêm khóc ướt con đừng cỏ
Lá hiu hiu gãi gió
 
Cánh đồng hát râm ri trong ánh lửa ngái cay khói rạ
gọi những con đường mờ xa hoàng hôn
gọi nỗi buồn sã cánh xuống đêm
tôi lau nước mắt em trên môi mùa thu
hong mềm ý nghĩ
những giọt sương đang treo ngược bầu trời
tôi gọi tôi để khỏi lạc người
chỉ sợ đánh mất em trong những hốc thời gian cổ thụ
sau mắt bão của lòng ngờ vực
còn lại gì niềm tin
 
Hãy mang cho ta sương dịu dàng còn ngủ
trong lá
mang dòng nhựa bền bỉ và mãnh liệt
những mũi kim khâu lại những vết loét nhân gian
ngày nắn, đường dài
giấc lá quẫy trời cao xanh lại.
 
1/12/2010 (4h40”)

 
 
 
 
 
 
 
 
Bẻ ngọn bão hoang
Cài lên sấm chớp
Hung khí vung cao cướp trăng sao
Vòm trời biến thành bạo chúa
Em đi qua tôi như múa
Nuột mềm tuột khỏi mắt nhìn
Lẽo đẽo niềm tin
Nửa nổi nửa chìm
 
Bầy chim di cư bay tìm ấm no
Cánh đồng thênh thang gió
Chiều rạp mình mé sông
Đội bổng lên con đò số phận
 
Ta khóc cho đời ai khóc cho ta
Nước mắt chảy đâu là thật là giả
Mộng tỉnh giấc chợt còn, chợt mất
Ta đã xưa hay nhân loại đã già.
 
Những ngày đói kém, 1983

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tháng tư phóng khoáng mê hồn
Mùa thơm thơm mãi ngọn nguồn xa sau
Mưa xanh cho nắng đặm màu
Vầng trăng lên đến đỉnh đầu thả thơ.
 
Thu 1984
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hai ta chung một con đò
Chỉ mong sông chẳng đến bờ thỏa trôi
Lắm khi nhóm cả cuộc đời
Chắc chỉ soi thấu lòng người … trăm năm
Vẫn là mưa đứng, nắng nằm
Cớ chi gió thổi vênh rằm tháng giêng.
 
Vĩnh Yên, tháng 10/1998
 
 
 
 
 
 
 
 
Không ai sống bằng thơ, vẫn biết vậy
Các nhà thơ dạy học, làm báo, gieo trồng,
chạy xe ôm…
Nhưng sao cầm lòng một ngày em
Một gương mặt gợi nỗi buồn thăm thẳm
Tôi gọi tên em, bay cùng giấc mơ em
Gọi phiêu lãng mùa thu cất cánh
 
Không ai sống bằng thơ, vẫn biết vậy
Nhưng trái tim làm sao nhịn được lời thì thầm
thương nhớ
Trái tim đập bằng cả nhịp cảm xúc
Làm sao nhịn được một cái nhìn
Ngơ ngẩn suốt ngày những chiều hoang vắng
Làm sao nhịn yêu hay nhịn ghét
Thơ vẫn sống một miền tinh thần khác
Ngoài cả nỗi lo cơm áo tảo tần
Mỗi ngày trái tim lại hát lên
Bài hát niềm vui hay của nỗi buồn
Nhen lửa ấm trong mỗi tầng ngữ nghĩa
Và câu thơ bay lên
Ngay cả khi chưa cất thành vần.
 
23/10/2013

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhớ nhau một thuở chiến trường
Mỗi khi gặp mặt vẫn thường điểm danh
Những thằng chết trận đã đành
Đứa còn đang sống rách lành ra sao?
 
Đừng lầm lính chỉ tào lao
Nghĩa tình son sắt lặn vào tâm can
Khổ thay đều xếp một hàng
Chức sắc, tiền bạc, làng nhàng như nhau
 
Ba ngày ốm, bảy ngày đau
Da cam, mỏi khớp chặn đầu khóa đuôi
Mình ốm có chính sách nuôi
Vợ con quặt quẹo thôi rồi, hết phương
 
Gia tài một hộp huân chương
Hồ sơ đề nghị tuyên dương anh hùng
Nói ra lòng những ngại ngùng
Bây giờ chẳng biết đem dùng vào đâu?
 
Đạn bom đã lặng từ lâu
Di chứng trận mạc ngóc đầu điểm tên.
 
Đông Lỗ, tháng 7/1985

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Trong giấc mơ hoa nỗi nhớ nở thầm
Như sương lọt mành
Từng giọt lạnh sâu vào ký ức
Trăng bủng vàng dĩ vãng
 
Không thể thơ khi chữ nghĩa nhạt nhòa
Không thể đổi màu cho cánh hoa đang nở
Không thể lành khi đã là đổ vỡ
Không thể không, còn chỗ ngoái đầu.
 
Trung Nguyên, tháng 9/1987

 
 
 
 
 
 
 
Tôi đọc từng dấu chân trên con đường làng từ thủa hoang vu để học lại bài học tiền nhân mở cõi. Tấm gia phả của máu và mồ hôi, tấm gia phả những vỉa tầng văn hóa.
Cánh hoa dâm bụt dụ xòe đỏ dọc bình minh, giờ đã ngủ sâu sau những vỉa gạch già. Mưa tháng giêng lây phây trong mắt người xa. Hoa xoan rụng những tháng ba lép hạt. Đôi mắt ấy đi rồi, hoang rỗng cả những miền chiều biệt xứ.
Có một người đi héo cả mùa thu có một niềm đau héo con đường cỏ. Kĩu kịt tháng mười vai gầy thôn nữ. Rơm thơm nhọc nhằn, sương chiều đắng hạt, đói no đi dẹo cả ngõ làng. Tôi nếm từng làn hương cỏ mật, từng vị mặn mồ hôi và hít thở cả vòm hương bưởi. Những khóm cúc tần những mùa rau rệu, cánh đồng ngô thơ ấu trổ cờ, mang tôi về thơm thảo ngày xưa.
Tôi uống căng nhưng cơn gió mùa từ cánh đồng thổi ngược, từ đôi bờ ăm ắp sông Phan, từ phì nhiêu những tầng cảm thức, từ vô cực thiên nhiên, từ những giọt quê rơi lỏng mái hiên chiều.
Cảm ơn Người đã gọi tôi về trên con đường làng gần gũi thân quen, nơi những cái tên giờ đã cổ tích. Những khát khao mùa màng còn ngân lên đâu đó trong những chiếc chum sành đựng thảng thốt truyền đời hạt giống.
Những cái tên làm nên cuộc đời, những cái tên làm nên nhân nghĩa, chỉ cho tôi khát vọng nhích lên trên con đường thầm lặng bước chân…
 
20/2/2010
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Câu chào còn vướng ngoài rào
Đã nghe: Cổng mở mời vào nhà chơi
Một tay khoắng gió thảnh thơi
Một tay múa gậy đón người đến thăm
 
Râu đen quai nón - kính râm
Oai phong ra phết, khéo nhầm đại ca
Nghe bước là biết gần xa
Lấy tai làm mắt đố sai bao giờ
 
Rượu vào hứng chí cũng thơ
Thơ hồi chinh chiến đến giờ chẳng quên
Cần gì phân biệt ngày đêm
Thấm trong da thịt nỗi niềm nắng mưa
 
Đỏ đen gì cũng bằng thừa
Xem người ở tiếng đón mùa cậy hương
Mất hai con mắt - chuyện thường
Bao thằng thịt nát tan xương lâu rồi
Sống là lãi ở trên đời
Bạn cười sảng khoái mắt tôi lưng tròng.
 
Đông Lỗ, tháng 8/1998

 
 
 
 
 
 
 
Nào ai ngăn trăng sáng đâu
Chẳng qua tại đám mây rầu rĩ bay
Gió sông lúc mỏng, lúc dày
Mồ côi tiếng vạc mải cày trời sương
Đêm làng thiêm thiếp thả hương
Hoa se sẽ nép bên đường đợi trăng.
 
Sông Phan, tháng 7/1998
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 
 
 
Vầng trăng chớm buổi mười lăm
Ngẩn ngơ núi đứng biển nằm tương tư
Lưng trời vắt dải sương thu
Gió thu lòng yếm trăng ru lỏng màu.
 
Yên Lạc, tháng 11/2011

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi nghịch những câu thơ như từng nghịch lông
cánh những chú vịt
lắp vào đôi cánh khác cho hy vọng bay vùng sinh
quyển khác
những chiếc lông cánh lập tức lại quay về nơi tạo
hóa sinh nó
 
Có ngày tôi trộn những thúng từ ngữ khác nhau
hy vọng gieo một miền hạt lạ
những câu thơ vỡ òa
chúng sinh ra chỉ một lần, không lặp lại dưới bàn
tay chế tác
 những giọt máu chỉ một lần vắt ra từ một trái tim
 
Những câu thơ có thể bay lên đỉnh vùng trời
tưởng tượng
trước khi có ý định tráo lông cánh.
 
7/12/2011

 
 
 
 
 
 
 
Nhà thông thái nghi ngờ mình là điên
Kẻ điên nghĩ mình thông thái
Đời xoay mãi trục dại khôn - khôn dại
Khúc tương lai chưa ngắn đã hong dài
 
Không hiểu mình thì hiểu được ai
Nỗi đau đớn là tiếng cười hóa dại
Tri thức rỗng ra hoa mà không trái
Lời nói giá một đồng im lặng giá hai ba
 
Ta ngắn dần sau mỗi chặng đường xa
Nỗi già nua đua nhau về đích
Không thể cạnh tranh cái chết sẽ là nhà vô địch
Sự sống không còn trời đất cũng mồ côi
 
Bao nổi chìm tự lắng dòng trôi
Thu còn kịp chọn vàng phai chút lá
Sẽ trầm tích cả những mùa quen lạ
Hình hài tạc thế nào để ta nhận ra ta?
 
Tháng 1/2001
 
 
 
 
 

 
 
 
 
Đặt góc nhìn ở đâu để rõ Tam Đảo hơn
Thấy hết độ cao
Mở hết tầm mắt
Để được áp ngực mình vào khuông trời se lạnh
 
Núi cũ vẫn riêng nẻo thông reo
Vách đá treo leo tuột nắng chiều
Là nơi trời neo một vầng trăng bạc
Tây Thiên thu không hợp miền cực lạc
Nỗi niềm nào Thác Bạc rửa Giải Oan?
 
Chợt cơn mưa ngàn ập đổ đêm hoang
Lau sạch vết ngày loang lổ
Sao kiễng gót nhìn qua vai đá
Ngó thế cờ Tiên bày ở đỉnh Thạch Bàn
 
Qua Kim long - Hợp Châu vào cửa Tam Quan
Ngước đã thấy Phù Vân ngùn ngùn mây ngũ sắc
Đêm Đại Đình chi chút sao giăng
Rước gót Tiên xuống Thiên Thị chơi rồi
 
Thiên nhiên tạc bức phù điêu muôn đời
Uy linh hồn xứ sở
Tam Đảo trở mình sau mành nắng liếp mưa
Ta bơi giữa dòng thời gian xanh
Núi quẫy mình cồn sóng
Dắt trời qua.
 
Đền Tranh, tháng 5/2013

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đâu dáng thuyền độc mộc
Trôi hoang vu ám ảnh chiều hoang
Không thể gieo trồng ước mơ giữa đôi bờ chạng vạng
Cổ tích nào dục may túi ba gang…?
 
Cây lúa cây ngô bảo nhau đứng thẳng hàng
Cầu bắc qua sông nối làng nối xóm
Đêm giao Hạ mở đường bầy đom đóm
Bảy sắc cầu vồng đi đón cơn mưa
 
Chúng ta vẫn đi từ bấy đến giờ
Bằng những gót thời gian đắp đổi
Những nẻo mòn lách lau
Bàn chân nghiêng bám sỏi đá ven đồi.
 
Đã quen đói nghèo đồng đất quê tôi
Chưa nắng đã khan chưa mưa đã nổi
Đường dọc đường ngang mún manh chỉ rối
Làm sao chở được mùa màng?
Những con đường là chìa khóa ngày mai
Và trước hết mở tư duy
Mở đức tin cho một hành trình.
 
Trung Nguyên, tháng 7/2013

 
 
 
 
 
 
 
 
Mẹ cha lần hồi theo đường con cua cái ốc
Lối mòn lồi lõm bước chân trâu
Lối rẽ vào mùa ngâu
Lối mưa phùn Một, Chạp
Lối chang chang nắng rát
Quang gánh nhọc nhằn nhoay nát bờ vai…
 
Chúng con đau đáu nỗi lòng mẹ cha để lại
Chằng buộc phận người trong rét mướt Giêng Hai
Nào đâu những quẩn quanh vòng thúng
Nào đâu những thắt nút cổ chai
Mắt nhìn thì ngắn đường đi thì dài
Tiếng gió chạy gập mình trên cua tay áo
Bàn chân trần quanh quẩn bờ ao.
 
Đất nối đất mở đường cơm áo
Lòng chung lòng xanh gió chuyển mùa
Phố nhao lên
Xe rồng rắn qua đồng
Những ngôi sao rụng tưng bừng đại lộ
 
Mẹ cha lần hồi theo đường con cua cái ốc
Cao tốc bây giờ ghẹo gió ngày xưa!
 
Trung Nguyên, tháng 7/2013

 
 
 
 
 
 
 
 
Mê Công miên man chảy
Chảy từ hoang dại xanh
Những bình nguyên cất cánh
Ta vục Mê Công
Ta bay sóng
Nghe đất trời chuyển động ngợp Biển Hồ
Chiếc bình cổ khổng lồ chứa đựng linh hồn Ăng co
Hắt đèn đền đài thành quách nhấp nhô
Mê dại hoàng hôn
Ban mai nhón thức
Trời đất dựng những cánh đồng tốt nốt
Thơm mật hương.
 
Dân tộc Khơ Me bước ra từ muôn nỗi đoạn trường
Sải bức Đông Dương
Đấu tranh giành tự do - độc lập
Ba triệu linh hồn đội đất kêu oan thời “diệt chủng”
Bao nhiêu máu quân tình nguyện Việt Nam để
chặn đứng lưỡi hái tử thần Kho Me đỏ
Hòa vào dòng Mê Công, ngọn sóng tự do vỗ ngực
biển Đông.
 
Sự hồi sinh của dân tộc này
Thay mọi lời phù phiếm
Mê Công phù xa đắng ngọt dâng người!
 
Trung Nguyên, Yên Lạc  tháng 3/2013

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi lên Tam Đảo lần thứ ba, lại một lần khác lạ
Núi sáng nay văn vắt xanh
Như vừa tắm sau đêm
 
Những dải mây ngũ sắc thêu hoa
Phấn thông vàng thả hương trong vòm biếc
Ba đỉnh thiền giữa bao la thanh khiết
Chiều nhuộm màu hổ phách lợp Tây Thiên
Núi thoai thoải nằm nghiêng
Gió vuốt sương tuột đá
Tiếng chim manh manh nấp sau vòm lá
Rơi dọc đường, loại cây dại bừng hoa
 
Ngọn su su duỗi dài ngủ dưới ánh đèn sương
Đêm cổ điển bao quanh tòa tháp cổ
Những biệt thự ngồi hóng trăng vàng
Bên con đường trườn lượn sóng nhấp nhô
 
Tôi lưng chừng em, em lưng chừng tôi
Lòng đã gì đâu mà bối rối
Thu cả hồn tôi nụ cười em gái
Đôi ánh nhìn dan díu thả mưa bay.
 
Tam Đảo, 15/11/2012
 
 
 
 
 
 
 
 
Tặng Trần Quang Quý
 
Ông dẫn tôi qua Cánh Đồng Người của ông
Một cánh đồng đã chết nuôi cánh đồng đang sống
Từng quãng thời gian xếp ngang, đặt dọc
Chọn nhọc nhằn khớp mộng
Chốt then!
Cánh đồng mẹ cha rộng hơn bây giờ
Gió bấc hanh khô nắng hè dội lửa
Mùa màng hấp hối
Mặt đồng nhằng nhịt chớp
Đói khát run run nằm chờ
Tháng năm, tháng mười mùa thoi thóp thở
Người xé tim mình đem vá đất đai.
 
Ngày qua ngày, người đi cánh đồng ở lại
Mẹ cha khuất núi lâu rồi
Vẫn mơ ruộng mật bờ xôi
Đất đai giờ thành hàng qui đổi
Trồng ngôi nhà khói rơm không leo tới
Canh tác sân gôn thâm canh siêu thị
Một cánh đồng bồ rẫy nông dân.
 
Thời gian phập phù giãn nở
Người nhốt người trong hành tinh già nua chật chội
Lấy gì để nuôi Cánh Đồng Người?
Câu thơ mệt mỏi viết ngoài quỹ đạo
Trái đất bây giờ bao nhiêu độ nghiêng?
 
Tam Đảo, 15/11/2012
 
 
 
 
 

 
 
 DẤU QUÊ XƯA
 
Tôi về quê, phía trước tháng mười
Gió hiu hiu yên ả trưa làng
Lúa mẩy chín vàng ươm không kịp đợi
Bóng cò buông bâng quơ.
 
Người quen cả có chi mà lạ
Vô tư cười xóa mọi cách xa
Và dòng sông sóng dờn xanh như lá
Bối rối bên làng dải tóc bay qua.
 
Bát chè xanh dưới bóng đa mát rượi
Quê dẫu già nhưng trẻ chẳng ai quên
Dằng dặc những tháng năm dồn nén
Thoắt bây giờ bất chợt bay lên.
 
Trong trẻo quá cái thời thơ dại
Mắt vô tư chưa gợn nét u hoài
Trăm cuộc ra đi vẫn nhớ mà quay lại
Xưa và nay là đường thẳng nối dài.
 
Nói tới quê đã thấy lòng ấm mãi
Còn đó tháng năm lam lũ đan cài
Bao người đến bao người đi về cõi…
Sả sã hai đầu bề bộn nắng mưa.
 
Tôi lại về chốn tươi nguyên mong đợi
Hạnh phúc lớn lao khi có bến chờ
Lụi cụi nhặt lên từng mảnh vỡ
Ghép vào hồn dấu xưa.

 
 
 
 
 
 
 
 
Tầng một: Người. Tầng hai: Người. Tầng ba:  vẫn
lại Người. . .
 
Người ngụ trên chín tầng dương thế, chín tầng âm
u, chín tầng khổ ải, chín tầng minh sáng, chín tầng
đắng cay, chín tầng nghiệt ngã, chín tầng nhân
nghĩa, chín tầng buồn vui, chín tầng thực chín
tầng mơ, chín tầng tôi chín tầng ta, chín tầng nửa
tôi nửa ta, chín tầng giời cao chín tầng đất thấp,
chín tầng đời…
 
Tôi đi tìm đi tìm, tầng nào tóc em đắm những gió
chiều, chín cả hoàng hôn. Tầng nào môi em mà
ngọt đêm, tầng nào mắt em sụp cả những con
đường, tan hoang vương miện…
 
Tôi có thể chạm vào linh giác, chỉ một tầng, tôi đã
cố cả đời đi tìm mà không sao chạm tới, tầng
tưởng cũ mà dễ gì hiểu nổi.
 
Tôi gọi tầng em
Trái tim tầng gì, ngự trị trái tim!
 
02/6/2011
 
 
 
 
 
 
 

 
 LỜI BÃI THA MA
 
Những vuông
 Những tròn
Từng khối, từng đống lạnh ngắt
Nắng xế đỏ dài cỏ hiu hắt
Sương bay thẳng tắp trời
Chân nhang khóa
Mắt người thao láo đóng
Rơi ra từ môi
Âm thanh khô gầy
Lỏng
Lời khấn bắc cầu Âm - Dương
Hồn vừa nhớm chân đã gãy
Xác nằm đáy đất
Hồn thành tiên chốn nào?
Khôn thiêng chỉ bảo
Nghĩa địa mỗi ngày thêm đông đúc
Cơi tháp nới tầng phố ma mới mọc
Sự sống điểm chỉ
Bon chen
Thành ma còn chưa hết thấp cao!
 
Bất Bạt, tháng 8/1998
 
 

 
 
 
 
Kính tặng ông Nguyễn Đức Trang
Đền Tranh, Trung Nguyên
 
Đêm Trung Nguyên có hai trăng cùng thức
Một dưới sông Phan, một ở trên trời
Dát Yên Lạc xây đài trăng vàng rượi
Vén sương thưa mở cửa rước trang vào
 
Tôi thức cùng trăng và gió gò Cao
Hoàng Thạch - Lỗ Quýnh ánh màu trăng dạo
Qua ruộng Sậy dấu Chân Chim nhắc bảo
Hồn ma còn nơi Mả Ét phù thiêng
 
Là hạt vừng gieo đợi mùa riêng
Hoa vẫn nở mà cây điếng quả
Nhìn nắng quái đổ ngang chiều đỏ
Đáy nôi nằm ôm khúc ru xa.
 
Một thời cây nở được mấy thời hoa
Nén nhang thắp ở đền Tranh bốc hỏa
“Linh tự ngã bất linh tự ngã”
Cúi lạy thánh nhân “nước lã vã nên hồ”.
 
Truyền thuyết mượn trăng sông - trăng trời
Đông Lỗ giữ hồn người nền đất
Ngọn gió Trung Nguyên hương đồng ngây ngất
Đông đang hừng, trăng về chật sông Phan.
 
Trung Nguyên, tháng 2/2013

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà