NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 73 NĂM NGÀY CÁCH MẠNG THÁNG TÁM THÀNH CÔNG (19/8/1945 - 19/8/2018) VÀ QUỐC KHÁNH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM (2/9/1945 - 2/9/2018)!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 25)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 66)

  
 

 

 

 
 

 

 

 

Miền xa
 
 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2015
 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

----------------------------------------------------------
 
 

 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)
 

 VỀ QUÊ
 
Tôi về quê giữa ngày mưa
Bến xưa đã lấp đa xưa đổ rồi
Mấp mô đồi lại tiếp đồi
Ca dao một thuở đứng ngồi nơi đâu
Đã từng có chuyện trầu cau
Để cho nhân thế vẫn đau đến giờ
Bâng khuâng bao nỗi bất ngờ
Sông sâu nước lớn đôi bờ lại xa
Mải mê những chuyện người ta
Giật mình còn có mẹ cha ở nhà
Vẫn là vị mặn tương cà
Câu ca một thuở gọi ta tìm về
Trắng mờ vạt cỏ ven đê
Chút mưa chút nắng đường quê nghẹn ngào
Vầng trăng rửa mặt cầu ao
Lời bà đỏ sắc ca dao mỗi ngày
Mẹ đi cấy cha đi cày
Bao nhiêu kỷ niệm nồng cay trong lòng
Đi tìm những chốn thong dong
Ngờ đâu chuốc lấy đường vòng xa nhau
Đổi thay cả tóc trên đầu
May còn vẫn nhớ dãi dầu làng quê.
 
Quê tháng 7 - 1997

 
 
 
 
 
 
 
 
Có một ngày xưa
Huyền thoại đến bây giờ
Năm em mười bẩy
Câu hát nào cũng tình ca đằm thắm
Chân trời nào cũng sắc tím chờ trông
 
Anh mộng du đi dọc những triền sông
Gặp toàn cầu giải yếm
Cây đàn gỗ dăm ba nốt nhạc
Thấy mình thành nghệ sĩ lang thang…
 
Ngày xưa đi qua
Anh chẳng còn nguyên lành
Vụn vỡ trong bao điều toan tính
Anh nhễ nhại khi vào mùa phượng nở
Mùa thu chẳng kịp nhìn trời
Lòng khòng mùa đông
Ngơ ngác mùa xuân
Mắt lấm lét tìm ngày xưa hoài niệm.
 
Chìm khuất vào cánh rừng thời gian
Thị vàng cô Tấm
Và chàng Thạch Sanh
Chỉ một ngày xưa không chịu mất
Ngọt ngào suốt những tháng năm.
 
 
 
 
 
 
 

 
 
Tôi đi tìm mùa hạ
Nơi có cơn mưa học trò
Em ướt áo
Nơi có loài hoa trong mưa cháy đỏ
Tiếng trống tan trường áo trắng bâng khuâng.
Tôi đi tìm mùa hạ
Trang sách ngày xưa quá nửa đời người
Em vô cớ - với nụ cười vô cớ
Để tôi tìm suốt một thời trai
 
Có một giêng hai
Tiếng chim cuốc sé mảnh trời vào hạ
Hết những vô tư mùa hè tiễn biệt
Trang lưu bút ngập ngừng.
 
Tôi đi tìm
Thăm thẳm đường xa
Mùa hạ ấy không một lần gặp lại
Chỉ tiếng trống trường đập lên lồng ngực
Sóng thời gian vỗ bạc mái đầu.
 
Nhân chứng xa mờ
Dòng chữ viết cho em
Năm em mười bảy
Ngày em đi lấy chồng gửi vào ngọn lửa
Tàn giấy bay sẫm tím buổi chiều buồn…
 
Có một mùa hè như thế thật không em!
 
Tháng 6 - 1986
 
 
 
 
 
 
 

 
 
Chạm tay lên dóng trúc khô gầy
Tôi cảm nhận bao tình ca đằm thắm
Núi rừng nghiêng
Dòng sông nghiêng
Điệu khèn thổi bổng trầm say đắm.
Tiếng khèn áp vào ngực nhau bổi hổi
Để bàn tay vẫy khăn
Cho mắt nhìn đắm đuối
Thành nhớ thành thương sau buổi chợ về.
 
Tiếng khèn nghìn năm
Tiếng khèn nghìn năm
Làm tươi tốt cả một vùng đá xám
Cho trán mẹ dãn những nếp nhăn
Nhớ một thời con gái.
 
Giêng hai hoa đào kết trái
Nồng nàn ngọn lửa đốt lên
Con đường vờn ngang đỉnh núi
Tiếng khèn tìm bạn êm đềm.
 
Bao nhiêu trai gái yêu nhau
Men theo tiếng khèn mà đến
Núi cao rồi lại vực sâu
Âm thanh nhịp cầu đón đợi.
Biên cương trời xanh vời vợi
Ô tròn đong đầy nắng mai
Đầu núi kìa ai đứng đợi
Mùa xuân kịp đến kia rồi.
 
Xuân 1987

 
 
 
 
 
 
Tặng hương hồn họa sĩ Q. C
 
Bạc tóc chọn gam màu
Tiếng ngựa hí đồi hoang
Vầng trăng Phó Bảng
Thiếu phụ phơi lanh
Ô xòe phiên chợ
Tất cả thành tĩnh vật
Bức tường im tiếng tắc lưỡi thạch thùng.
 
Bút vẽ cứng như que củi
Bột màu vụn khô
Gió rung mạng nhện
Phác thảo mãi là phác thảo
Mãi là bỏ quên.
 
Vẫn biết rằng đất sẫm màu nâu
Nhưng anh cứ thêm vào ngọn cỏ
Để thành mùa xuân
Một chút nắng để thành mùa hạ
Một chút ngâu - thu vàng
Ngọn gió mùa đông…
 
Đất nhờ anh mà chuyển mùa
Mà nồng ấm khát khao
Nhân từ độ lượng
Để một ngày
Chính anh và vuông đất
Có kịp chọn gam mầu nào đâu.
 
Đất màu nâu
Đón anh chào đời
Đón anh nằm xuống
Đưa anh đi - dẫn anh về…
Hãy để yên màu đất
Hiện nguyên hình nỗi đau.
 
Tháng 6 - 1992
 
 
 
 
 
 
 

 
 ĐỨNG TRƯỚC DÒNG SÔNG
 
Tôi trở về cúi mặt trước dòng sông
Những lầm lỗi xin một lần tha thứ
Bao năm tháng nhận về mình tất cả
Hay đâu sông nhăn mặt dưới vòm trời.
 
Tôi trở về từng bước dọc triền sông
Tìm thăm thẳm lời ru của mẹ
(Đau đớn thế thuyền đi bến đời…)
Câu ca dao nuôi lớn những kiếp người.
 
Tôi trở về gặp mùa vải ven sông
Chim tu hú trong vòm xanh gọi nắng
Cầu dải yếm chông chênh bến cát
Tôi muộn mằn chẳng dám đặt chân lên.
 
Thương bè bạn nay còn cái tên
Nỗi nhớ đấy mà tìm chẳng thấy
Bờ sông vắng bên bồi bên lở
Hoa lau già trắng nỗi ưu tư…
 
Tôi trở về dòng sông đã vào thu
Con đường nhỏ ba mươi năm nhớ
Mười bảy tuổi vuông khăn em để lại
Biền biệt đi không một chuyến trở về.
 
Nay chỉ là sông cũ và tôi
Đứng đối mặt sau bao mùa xa cách
Những chìm nổi quá nửa đời phiêu bạt
Lại tìm về nguyên vẹn với dòng sông.
 
Sông Lô tháng 6 - 1991
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Biết rằng rồi sẽ chia xa
Sao em lại hát dân ca làm gì
Nữa rồi kẻ ở người đi
Áo không lông ngỗng lấy gì tìm nhau
Khung trời cong một nỗi đau
Cái thời cởi áo trao nhau qua rồi
Những là bèo dạt mây trôi
Gặp em thì đã mái đầu pha sương
Chữ yêu đánh mất dọc đường
Trúc xinh chỉ dám bên tường ngó sang
Tiếc ngày sông ngắn tày gang
Đi đâu đến độ nhỡ nhàng hôm nay
Thôi còn vương chút cỏ may
Cho nguôi nỗi nhớ những ngày bơ vơ
Trách mình sao biết làm thơ
Trách em biết hát bao giờ dân ca
Nữa mai trở lại quê nhà
Chắc em đã bước xe hoa cùng người
Để tôi thập thững giữa đời
Nhặt lên từng mảng tơi bời dân ca.
 
Tháng 6 - 1986

 
 
 
 
 
 
 
Là em
Là tiếng đàn và giọng hát
Anh lắng nghe như người đang khát
Bồng bềnh theo em
Quên đi mình đã vợ con
Quên đi tóc trên đầu điểm bạc
Và cuộc đời cay nghiệt
Anh về tuổi đôi mươi
 
Nghẹt thở trong nụ hôn
Nhầu nát lá thư tình
Một cái nhìn đủ thành đau khổ
Em nơi đâu mặt đất hóa hoang tàn
 
Sông sâu những muốn lội tìm
Gió lồng mái tóc
Trái tim đập nghiêng lý trí con người
 
Là em
Là tiếng đàn
Và giọng hát
Anh về tuổi đôi mươi
Nếu không là tuổi đôi mươi
Anh có khác chi đã hóa đá trong chiều.
 
 Tháng 10 - 1986
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em đi
Chiều đê lạnh bồn chồn mưa hẹn
Đừng nói lời tạm biệt
Anh không nghe mà đất chẳng hiểu gì.
 
Chiếc cầu ngày xưa em hát
Áo còn, nỡ dấu mẹ cha
Cây già một sớm nở hoa
Đêm qua chúng mình đứng hẹn.
 
Bàn chân ướm vào vạt cỏ
Để xanh đến tận bây giờ
Tay mềm chạm bờ vai nhỏ
Trăng tròn màu tím chơi vơi.
 
Bây giờ ta đã là nhau
Mà thành chân trời góc biển
Em đi nhọc nhằn nếp áo
Anh về méo mó bàn chân.
 
Rát khô đáy mắt
Nứt nẻ môi mềm
Tóc em bay đầu ngọn gió
Sang anh đã bạc nửa phần
 
Bao nhiêu tình khúc mùa xuân
Thời gian đánh cắp
Chúng mình thành vỡ nợ
Tuổi hồi xuân.
 
Bây giờ còn lại dấu chân
Năm ngón xòe ra năm hướng
Một mai tìm về nơi cũ
Cỏ còn xanh nữa không em.
 
 Giêng hai - 1988

 
 
 
 
 
 
 
 
Đom đóm bay tối sáng một quãng đời
Những kỷ niệm già nua cằn cỗi
Em đừng khóc - có ai đâu mà khóc
Con đường mòn hoa cỏ ướt trong mưa.
 
Đom đóm bay người xa xứ chưa về
Vệt sáng lạnh lần mò trong ký ức
Câu thơ viết - nát tan khi đọc
Để nỗi niềm thổn thức cho nhau.
 
Trong thẫm chiều có bến cát bờ lau
Cửa sổ mở ra bờ sông vắng
Vầng trăng chưa kịp mọc
Đom đóm lại bay như tìm kiếm điều gì.
 
Anh để mất thời trai
Em qua thời thiếu nữ
Những vệt sáng hoang sơ bờ bụi
Nói làm gì về đom đóm nữa em.
 
Chỉ còn lại câu thơ
Như một điều ngơ ngẩn
Phơi ra dưới mặt trời
Người cười, người khóc
Người cúi đầu tìm khoảng lặng câm.
 
Chỉ còn lại câu thơ
Khó nhọc cùng ta
Thao thức cùng ta
Đau khổ và hạnh phúc cùng ta
Những câu thơ le lói một quãng đời.
 
Tháng 7 - 1993
 
 
 
 
 
 
 
 

 GẶP NHỮNG BÀI THƠ EM CHÉP
     Cho D
 
Anh gặp thơ mình trong quyển sổ của em
Chép vội vã sau một ngày mệt nhọc
 
Anh xúc động trước màu mực xanh, mực tím
Chữ ngả nghiêng nét đậm, nét mờ
Em nuôi con và thầm lặng từng giờ
Chép những bài thơ anh viết
Anh vô tình hay không biết
Chưa một lần tặng em.
Trang giấy nhỏ ố màu
Những đêm nằm nghiêng với con em đọc
Thơ anh viết bao điều mà quên em khó nhọc
Em chưa một lần trách anh.
 
Thơ anh viết về mây
Về núi
Về trời
Lại quên chân đê bơ thờ ngọn cỏ
Viết về cơn mưa táp vào mùa hạ
Lại quên giọt nước mái tranh.
 
Em không làm thơ
Em chỉ chép thơ anh
Bằng thương nhớ, bằng tình yêu em có
Nắng cháy dọc trên con đường nhỏ
Đi từ em anh trở lại chính mình.
 
Tháng 8 - 1983
 
 
 
 
 
 
 

 
 NGHE CA KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN
        Tặng anh Chu Sơn
 
Người hát tôi nghe
Ca khúc Trịnh Công Sơn
Trong chiều đông hoang lạnh
Không nốt nhạc
Đèn màu, xiêm áo…
Chỉ hồn mình và một trái tim
 
(Cúi xuống đêm im
Cát bụi cõi người
Mùa hạ trắng
Tình yêu đã Diễm Xưa
Bước ai tìm thổn thức
Em mỏng mảnh như ánh đèn nhòa nhạt
Quán trọ bên đường một kiếp du ca
Có làn mưa từ phố cổ mưa về
Có khoảng trời người bay qua và nằm xuống…)
 
Lời người hát trải mềm trong chiều vắng
Anh hát cho mình
Anh hát cho tôi
Hát cho người làm ra câu hát
Ngày chúng ta có mặt thế gian này.
 
Cuối đông năm 2002
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Miền xa
Nơi ấy giờ quá vãng
Ký ức lang thang chống gậy đi tìm
Gió thổi bạt hàng bạch đàn khép tán
Đứa trẻ chăn bò lui cui hái sim
 
Gặp gió đi hoang trên những sườn đồi
Cánh đồng mùa mưa đến muộn
Có con cò đang bay ngược gió
Dòng sông vội vã cánh buồm
 
Ký ức già nua
Ký ức nhọc nhằn
Đường quen cũ không người đứng đợi
Bất ngờ ngoảnh lại
Ta đã là hôm qua…
 
Miền xa
Người con gái ngày nào đã dắt cháu đi chơi
Làng bây giờ lên phố
Chỉ còn ta lẩn thẩn
Đi tìm những cái không tên.
 
Nhà sáng tác Đại Lải - 1998

 
 
 
 
 
 
 
Lại một lần lỗi hẹn
Với đào phai Tuyên Quang
Với Sông Lô mùa cạn
Cam Hàm Yên xuôi về
 
Khảm khắc một câu thề
Anh thành người bội bạc
Mười chín năm ly biệt
Với con đường thành Tuyên
 
Chén rượu chờ hàn huyên
Lại rót vào bình cũ
Mưa bay trên thành cổ
Nhìn ra đường thương nhau…
 
Năm tháng cứ trôi mau
Chẳng làm sao giữ lại
Biết bao điều vụng dại
Để cho người làm tin
 
Một mình - một trái tim
Nghe đủ đầy thổn thức
Đào xuân thì cứ nở
Người xa không thể về.
 
Tháng Chạp 2005
 
 
 
 
 
 

 
    Tặng Mai Liễu
 
Nếu không còn đá xám
Anh về đây làm gì?
Cao nguyên nghìn năm tuổi
Ta hóa thành trẻ thơ.
 
Nếu không dòng Nho Quế
Chảy xuyên lòng Cao Nguyên
Mát xanh mùa cây trái
Tìm đâu phiên chợ tình.
 
Nếu không còn thắng cố
Biết lấy gì mời nhau
Chiều mưa ngồi quán cóc
Rượu ngô thành buồn tênh…
 
Nếu không ruộng bậc thang
Sẽ lấy gì khao khát
Những mùa ngô, mùa lúa
Đường lên trời gần thôi.
 
Cao nguyên ơi! Cao nguyên
Nghìn năm mà trẻ thế
Tiếng khèn nào như kể
Những chuyện tình dở dang…
 
Cao nguyên nghìn năm trước
Cao nguyên nghìn năm sau
Xin mãi còn tất cả
Cho người về tìm nhau.
 
 
 
 

 
 
                           Tặng nhà thơ Gia Dũng
 
Tôi tìm về miền hạ sông Lam
Gặp bến Giang Đình mưa tầm tã
Cô đơn quá - chỉ lòng sông đầy gió
Đẫm một chiều hoài niệm chốn chân quê…
 
Như thấy Nguyễn Du khăn gói xuống đò
Đi dọc bể dâu cõi người định mệnh
Để đau đớn, để xé lòng chia sẻ
Ngòi bút nhỏ nhoi mực chảy đầm đìa.
 
Chốn kinh kỳ gió cuốn, mây trôi
Nghe hoang lạnh tiếng đàn cung nữ
Bao nhiêu văn bia không cứu nổi
Một vương triều đã đến vận suy vong.
 
Nguyễn đi đâu cũng gặp những cô hồn
Thi nhân khóc cùng chúng sinh thập loại
Bởi người con Tiên Điền dự cảm
Có một ngày mình cùng họ mưa sa…
 
Chốn quan trường ngơ ngẩn đến thừa ra
Hồn đã là mười lăm năm lưu lạc
Từ bến quê Giang Đình đến Tiền Đường sóng nổi
Khi nàng Kiều trẫm mình chỉ có Nguyễn mà thôi…
 
Tôi nhìn ra sông Lam
Mưa đã ngớt trong chiều
Sóng nước gợn một màu trắng xóa
Tưởng những trang Kiều trải kín mặt sông. 
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà