TẬP TRUNG XÂY DỰNG CON NGƯỜI VỀ ĐẠO ĐỨC, NHÂN CÁCH, LỐI SỐNG, TRÍ TUỆ VÀ NĂNG LỰC LÀM VIỆC!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 1, phần 14)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 15)

 

 

 

Dấu chân
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2004
 

 

 

 

 

 

---------------------------------------------------------
 

 

 

 

 

 

Tập thơ đoạt Giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ II
(2000 - 2005)

 
 
Đã đi gần hết đường trời
Bấy lâu vẫn bước bằng đôi chân mình
May sao trong cuộc hành trình
Bên tôi còn những bóng hình thân thương
 
Từng phen ôm gối dọc đường
Từng phen hụt hẫng, chân vương lấm bùn
Tôi người đến chậm chẳng buồn
Đường xa gắng gỏi để còn dấu chân.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
CHIỀU XUÂN LẠC LỐI
 
Từ bến Vĩnh Thịnh xuôi về
Chúng mình rẽ thăm quê ngoại
Giong xe dọc theo triền bãi
Lạc vào rừng mía, rừng ngô
 
Mênh mông xanh kín bãi bờ
Chân đạp, mắt nhìn mê mải
Chợt thấy lâu lâu dừng lại
Không còn biết đây là đâu
 
Đây rồi lối rẽ Liên Châu
Hay sang Hồng Châu rồi nhỉ
Anh vốn người hay đãng trí
Cậy vào “bộ nhớ” của em.
 
Em lắc đầu cười bối rối
Thì ra em cũng như anh
Bị chiều xuân làm lạc lối
Ngay trên đồng bãi quê mình.
 
 
 
 
 
 
 
 
Quê mình có lạ không anh?
Xưa là vùng mía nay thành vùng dâu
Chẳng vì yêu ghét gì đâu
Chỉ là kén chỗ cho nhau thôi mà
 
Dâu tìm đến đất phù sa
Để ra kén trắng để ra lụa đào
Mía trao duyên chỗ ngọt ngào
Hạn vây mặc nắng, lũ gào mặc sông
 
Giữa ngàn dâu trải mênh mông
Đi cùng em thấy trong lòng kết tơ.
 
 
 
 
 
 
 
               Chào mừng năm đầu tiên thiên niên kỷ mới
 
Con vừa được đứng trong đội ngũ người thầy
Chiếc cặp xách tay và cây bút cài trước ngực
Sẽ là hành trang cùng con đi suốt
 
Tấm bảng bao la như một thiên hà
Bao cặp mắt học trò ngước lên chờ đợi
Theo nét tay con dòng phấn trắng hiện hình
“Mùng Một tháng Một năm 2000”
Nhịp tim con đập cùng nhịp tim đất trời, đồng loại
Con được là người bắt đầu của Thiên niên kỷ mới bắt đầu
Bắt đầu của nguồn năng lượng đến kỳ phát sáng
Nguồn năng lượng ấy chẳng bao giờ vơi cạn
Vì con luôn biết nạp vào và biết nhân lên
Ngày mai của con
Là ngày hôm qua, ngày hôm nay của con
                                                        - và cha nữa
 
Những chân trời mở cửa
Con tự tin, kiêu hãnh bước vào.
 
 
 
 
 
 
 
 
I
Bồng bềnh riêng chóp núi này thôi
Trắng bốn bề tầng tầng mây phủ
Được giây phút trên mây trên gió
Bụi đời bỗng chốc sạch như lau.
 
II
Biết từ trên trời xuống
Hay từ dưới thung lên
Nghe phập phồng mây thở
Nôn nao khép cánh rèm.
 
III
Tam Đảo chiều nay trời vắng quá
Mây bồng, mây cuốn bỏ đi đâu
Núi vắng bạn tình xanh đến lạ
Biếc như nỗi đợi cất nên màu.

 
 
 
 
 
 
 
                                    Tặng Ng.H
 
Ngày vờn sóng đêm nằm mơ thấy sóng
Biển Đồ Sơn thử thách với tôi, anh?
Bắc tuổi lên cân nghe nằng nặng
Còn được bao nhiêu đợt sóng duềnh.
 
 
 
 
ÔNG CHÁU VÀ TÀU CAU
 
Ngoài vườn rơi bịch tàu cau
Ông cho cháu được lên “tàu” dạo chơi
Sàn mo xềm xệp cháu ngồi
Kéo tàu - ông kéo tiếng cười lượn quanh
 
Mai ngày băng chuyến tốc hành
Hay bay giữa khoảng trời xanh trên đầu
Hẳn là cháu chẳng quên đâu
Ông cùng cháu lướt tàu cau sân nhà.
 
 2002

 

   
 
 
 
 
 
Bớt một ổ pin sau chiếc đồng hồ
Để quả lắc thôi chơi trò giễu cợt
Chỉ vớt tiếng gõ triền miên tích tắc
Đủ làm ta bối rối trước thời gian.
 
 
 
 
 
 
Cháu theo bố mẹ ở riêng
Ông bà thành một chiếc kiềng hai chân
Sáng, chiều rải chiếu ngồi ăn
Không còn được cháu “chia phần” gắp cho
Đêm về thiếu dáng nằm co
Nghe ông bà kể chuyện cò, chuyện nông
 
Đã đành nhà chật, người đông
Riêng nhà đâu phải riêng lòng cháu con
Vẫn không dịu được nguồn cơn
Tre già yêu lấy măng non - lẽ đời.
 
 
 
 
 
 
 
Em thành người của xa xăm
Khi ngồi như tượng, khi nằm như rêu
Điện không thắp. Lửa đèn khêu
Mặc cho gió tạt hắt hiu mái nhà
 
Mới hay cuộc sống người ta
Lẻ loi đành phận cứ thà lẻ loi
Đã thành như đũa có đôi
Mất đi một chiếc… thôi rồi mâm nghiêng.
 
 
 
 
 
 
 
 ĐỔI THAY
 
Lần gặp gỡ này
Bạn khác nhiều lắm
Dáng gầy gò mập ra
Ít vết nhăn trên vừng trán
Cặp mắt bớt mơ màng
Chuyện trò vô tư đến lạ
Điều ngạc nhiên hơn cả
Bạn khoác tay bao cuộc vui bạn bè
Cạn cốc, cạn ly
Mở bia thoăn thoắt
 
Hỏi: “Thay đổi bao giờ?”
Đáp: “Ngày thôi làm thơ”
 
Chẳng ai để ý sau câu nói ấy
Bạn tháo kính lau tròng mắt hoen mờ.
 
 
 
 

 
 
 
Gốc gác nhà quê nhưng ông đã là giám đốc
Mọi thứ đều sang
Vợ sang nữa là đủ
 
Ông bảo bà cạo răng
Bỏ khăn
Búi tóc
Ra phố hưởng cuộc sống thị thành
 
Bà không chiều theo ý ông
Có người bảo do ràng buộc của thói quen
Có người bảo vì nghĩ về gốc rễ
(Cỏ cây đổi màu đã là chuyện khó
Huống chi với người)
Bà thì nghĩ ông từng quý căn buồng hẹp
  nơi những đứa con ra đời
Từng say miệng cười răng hạt na
Và vành khăn mỏ quạ
Từng tối lửa tắt đèn có nhau với những người
hàng xóm - như bà
 
Chắc rồi ông hiểu ra
Năm tháng cuối đời không thể
                               thành người khác
 
Ông ở phố
Bà ở quê
Hai người vẫn thương yêu nhau
Nhưng từ khi nào đó là hai thế giới.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bên này - nơi có mồ mả ông bà
                  và bức hình sóng đôi ngày cưới
Người chồng tay dắt con, vai vác gầu tát nước
       lật đật đi về phía nhà trẻ, phía cánh đồng
 
Bên kia - nơi lạ nước, lạ cái, lạ cả chính mình
Người vợ lút giữa tã lót, áo quần, thìa nĩa
 
Khoảng giữa
Giấc mơ đổi đời nằm thiêm thiếp
Sóng đại dương cồn cào
Kim đồng hồ nhích từng phút
Dấu hỏi lơ lửng treo trên đầu.
 
 
 
 
 
 
 
 
Thành phố
Đâu cũng tiếng chim
Ngỡ bên phố là rừng
Ngỡ có nhiều vườn xanh giữa tầng cao, tầng thấp
Ngỡ có đàn chim nào vừa bay vừa kêu qua
                                          ồn ào, khói bụi
 
Thì ra tiếng chim thốt từ những chiếc mỏ
    kẹp giữ nan lồng
Tiếng chim va đập vào tường vách
Tiếng chim không chạm được vào gió, vào mây
Tiếng chim khi réo rắt, khi nỉ non
                                                   cho đến khi lịm tắt.
 
2004

 
 
 
 
 
 
                           Tặng bạn thơ B.V.D
 
Rủ nhau ngồi chiếu lục tuần
Nào ta cạn chén mừng xuân, mừng đời
Cây gầy lá cứ còn tươi
Mây ngàn vẫn ngóng, gió trời vẫn reo
Thơ không làm một cánh diều
Thì làm hòn đá buông neo cõi người.
 
 
 
 
 
 
 
Bình yên cây mướp leo giàn
Bình yên chậu cảnh sắp hàng đứng chơi
Bình yên mây trắng ngang trời
Bình yên lắng lại bao lời mẹ ru
Bình yên mái ngói chim gù
Bình yên lá động sang thu vườn nhà
Bình yên sương khói nẻo xa
Bình yên chiếu ngả bóng tà trên sân
 
Dõi xa rồi lại trông gần
Nghe trong hồn dạo cung đàn bình yên.

 
 
 
 
 
 
 
 
Thuở đang thì tôi đâu thích soi gương
Nghe mạch đập biết hồng tươi nét mặt
Từ nhác thấy màu sương vương mái tóc
Thi thoảng tôi lại tự ngắm mình
 
Trước mắt bao dự định chưa thành
Việc riêng chung chưa đến thì gói lại
E vẻ ngoài vết nhăn hằn thêm mãi
E trong hồn cũng nhuốm cái già nua
 
Ơi! Mùa xuân mơn mởn sức non tơ
Cho tôi được hấp thu nguồn lực mới
Biết thời gian không cắm sào đứng đợi
Không thể không gấp gáp để lên thuyền.

  
 
 
 
 
 
 
 
Chiều qua
Cây phượng trước sân trường
Có con chim nào về đứng hót
Tiếng chim bổng trầm, thánh thót
 
Như mời, như gọi điều chi
Cây phượng đứng im
Không động tĩnh gì
 
Sáng nay
Giữa tán lá xanh dày
Một chùm hoa lấp ló
Bọn trẻ chơi quanh đó
Reo lên: “A! Cây phượng bói hoa rồi”!
 
 
Chùm hoa
Mỏng manh
Nhỏ nhoi
Nhưng mỗi lúc cứ rực lên sắc đỏ
Cành phượng đang ở cữ
Run run từng chiếc lá
Vòm cây đu đưa cánh võng êm
Và nắng
Và gió
Rủ nhau về vây quanh
 
Tiếng chim chiều qua báo điều tốt lành
Tiếng trẻ sớm nay reo mùa sinh nở.

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà