TẬP TRUNG XÂY DỰNG CON NGƯỜI VỀ ĐẠO ĐỨC, NHÂN CÁCH, LỐI SỐNG, TRÍ TUỆ VÀ NĂNG LỰC LÀM VIỆC!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 1, phần 12)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 12)

 

 

 

Thương giọt ca dao
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2005
 

 

 

 

 

 

---------------------------------------------------------
 

 

 

 

 

 

Tập thơ đoạt giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ II
(2000 - 2005)
 
 

 

 

 
Xưa nàng đến Vĩnh Tường
Qua bao nỗi đắng cay nhọc nhằn
Chắc tình yêu đã chín!
Cổng thành xưa vẫn thơm tay nàng vịn
Lật ba tấc đất sâu câu thơ chẳng nhu mì.
Nàng có xấu xí đâu mà nhận xù xì
Nàng có tròn trịa đâu mà làm bánh trôi bánh nổi.
Ngày ấy có thi Hoa khôi Hà Nội
Chắc chắn nàng chiếm giải đầu tiên!
 
Sống giữa đời đảo điên
Coi trần ai hôi như đám cỏ
Xiêm áo tung lên
Cho tâm hồn rộng mở
Bút lông hạ xuống
Nghiêng ngửa cả đô thành.
 
Gọi chúa là anh
Đùa vua là chú
Xô lệch yếm đào, chắc lẳn hai bầu vú
Nàng tỳ lên ngai vua, ghế chúa… nàng cười.
Nhưng là phận gái ai ơi
Cho nên nàng phải về nơi đỗ thuyền
Tập làm dâu hiền
Học làm vợ thảo.
Chẳng được xuống Trời đùa cùng giông bão
Không được lên quỷ điên đảo âm ty
Không hoàng hậu
Chẳng cung phi
Không cửa cao nhà rộng
Chẳng lầu son gác tía.
Nhưng Xuân Hương xin nàng! Cứ thế
Mỗi nét xiêm bay ngự trị mọi tâm hồn.
 
Vĩnh Tường giờ
Thấp thoáng…
Xuân Hương.
           
1993 
 
 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
Bưởi quê múi dày, múi mỏng
Bưởi quê quả ngọt, quả chua
Giêng, Hai chúng mình đã ngóng
Hương hoa trĩu nặng sân chùa…
 
Bưởi quê quả tròn, quả méo
Vỏ vàng xen lẫn vỏ xanh
Trung thu bà ngồi, mắt héo
Dõi tiếng chim kêu bổng lá cành…
 
Em ơi… xóm vắng chúng mình
Có cây bưởi ấy mà thành duyên quê…
                 
   2003
 
 
 
 

 
 
 
 
Đất đã cày nỏ ải
Gió đã chuyển gió đông
Em đi tát nước bên đồng
Có con sáo sậu sang sông… lại về.
 
Em đã từng bỏ quê
Ra nơi thành phố
Kiếm bát cơm nghẹn ngào nỗi nhớ
Nhận đồng tiền bỏng rát tấm thân.
 
Đông qua rồi lại đến Xuân
Tháng ngày vần vũ
Em đi cây chưa nụ
Khi về đường đã tím hoa xoan.
 
Làng vẫn là làng
Xóm xưa lối cũ
Nhưng lúa đã thay mùa đổi vụ
Đâu còn bóng dáng đồng chiêm.
 
Ngày xưa vào độ tháng Giêng
Lúa xanh cánh bãi
Bây giờ đất còn trắng ải
Chờ em - xuân muộn - đương thì
Em ơi khi tiễn xuân đi
Là quê hương đón em về trong xuân.
           
            2001

 
 
 
 
 
 
 
Xưa, mía xanh ngằn ngặt
Trăng soi xẻ ngọn mầm
 Phù sa nâu màu mật
Thơm nức vị ngọt thầm.
 
Rồi bãi đón ngô Xuân
Nắng buông dài mướt lá
Phù sa hồng sắc má
Chằn chặt hạt ngô bùi.
 
Vẫn biết sông lở, bồi
Là oằn mình nuôi bãi
Dòng nước trôi mê mải
Còn phù sa ôm bờ.
 
Giờ làng đổi ươm tơ
Bãi dâu vờn ngăn ngắt
Hình như trong lụa mát
Có màu vàng phù sa!
 
Trưa nay tôi về qua
Nắng tơ òa bến nước
Dòng sông vẫn thao thức
Dâng phù sa trăm màu.
 
Hè 2000

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bà ơi! Cháu đã lớn đâu
Mà sao vội dắt qua cầu bà ơi…
Dưới cầu nước chảy chia đôi
Rồi đây cháu biết tìm nơi nào về?
 
Mạ non vừa nhú chân đê
Ai đang tay cấy để tê tái mầm
Trời xuân sao rét căm căm
Gió đông sao cắm như găm da người?
 
Mạ tơ ngửa mặt trông trời
Ngậm ngùi… sương muối… tơi bời tóc mây
Người ơi xin hãy ngơi tay
Cho con gái nhỏ giãi bày đôi câu…
 
Đình làng vừa sửa chưa lâu
Mà trông như đã dãi dầu ngàn năm
Ước sao cho đến đêm rằm
Cháu về được ngắm ánh trăng quê nhà.
 
Nhìn đồng, mạ phất phơ xa
Ngậm ngùi… cháu lại gọi bà… bà ơi!
 
Tháng giêng Tân Tỵ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những giọt mưa bất chợt
Rơi chẳng đâu vào đâu
Vu vơ vuốt mái đầu
Vu vơ về thay áo.
 
Thà được mưa trong bão
Để lo toan mọi bề
Thà cứ mưa dầm dề
Bõ bèn… kho niêu tép.
 
Mưa cứ rơi lép nhép
Hạt chẳng đâu vào đâu
Vu vơ vuốt mái đầu
Ngập ngừng ngửi tay áo.
 
Cứ như thực như ảo
Mưa lại rơi vu vơ
Dẫu chưa thành cơm cháo
Nhà nông ngồi làm thơ!
 
Thu 1997
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                               Tặng Vĩnh
 
Anh đưa em đến bến sông
Trăng ngằn ngặt sáng, dò không
                                         thấy đò.
Nhìn quầng đèn phố xa mờ
Em mong đò muộn, anh ngờ đò quên.
Khi xưa lạc nhịp cầu duyên
Giờ đưa nhau đến, định nên chuyến đò.
Đất quê, bùn cũng là bờ
Đất người lấp loáng nhưng mờ mịt xa.
Xin ngồi gần nữa, đôi ta
Đừng bước xuống bến, kẻo mà
                                             trăng tan.
 
                       2002
 
 
 
 
 
 
 
 
Xa quê, rồi lại xa quê
Nào đâu vì việc bộn bề sớm trưa.
 
Thương quê sáng nắng, chiều mưa
Lo quê cơn lũ xói bờ đê cong…
 
Nhớ quê nhớ bến, nhớ sông
Gió ru đò nhỏ đến chông chênh lòng…
 
Nắng quê óng ả mật ong
Qua ao, qua ruộng thơm nồng bùn non…
 
Ơn quê nuôi dưỡng tâm hồn
Cho ta thêm chút lớn khôn giữa đời…
                              
Đầu hè 2004
 
 
 
 
 
 
 
 
Cái cò lặn lội bờ sông
Kiếm đâu đủ gạo nuôi chồng cò ơi!
Cái cò xin phép đi chơi
Vẫn mang giấy bút ra phơi trắng đồng.
 
Cái cò đi đón cơn giông
Vội về trước tối kẻo chồng đánh ghen.
Cái cò đứng ở bờ trên
Biết đâu lúa nát mà đền Phú ông?
 
Cái cò mò mẫm đêm đông
Sợ nơi nước đục - đau lòng cò con.
Người ta trảy hội nước non
Mình cò lầm lụi héo mòn ước mơ!
 
Lần từng trang sách ngẩn ngơ
Kiếp người mà vậy, thà chờ kiếp sau.
Nhưng khi đọc kỹ bấy nhiêu
Nào đâu thấy chữ cò yêu bao giờ!
                        
                                         11/1995
 
 
 
 
 
 
 
 
Nửa xanh, nửa tím bên đường
Ai nâng, ai đỡ, ai thương bao giờ?
 
Em vui với đám cỏ thưa
Em buồn với áng mây mờ đêm trăng…
 
Người thanh né bước dùng dằng
Bao nhiêu kẻ tục hất văng để giày…
 
Hương thơm, nụ thắm ai hay
Làm thân hoa dại, tháng ngày thảnh thơi…
 
Có bao nhiêu kẻ trên đời
Lấy em làm mẫu cho người mình yêu…
                                    
Tháng giêng 2003
 
 
 
 
 
 
 
Ba năm về trước, em ra phố
Đôi lúc bâng khuâng chợt nhớ làng
Em về thăm mẹ, con đường cũ
Ríu rít muôn vàn lối rẽ ngang.
 
Đường giờ thẳng tắp như sợi chỉ
Phân rõ hai chiều chạy ngược xuôi
Đường rẽ về làng còn một lối
Lòng đường như tách nửa thành đôi.
                    
Vĩnh Yên, xuân 1999
 
 
 
 
 
 
 
 
Mùa xuân xanh mướt lá
Tay người nâng niu hoài
Lá xanh che chúm quả
Lá hẹn tươi ngày mai
 
Hè qua, thu nhẹ tới
Lá nhuốm sắc mặt trời
Mắt long lanh đón quả
Ai đỡ? Lá vàng ơi!...
                              
2003
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cứ lặng im như đất
Nuôi sống ức triệu cây
Nếu ồn ào như gió
Đuổi đi ngàn sắc mây.
 
Mong em đừng gợn sóng
Khi thuyền anh ngất ngây
Xin biển đừng đón bão
Bao cánh buồm - chia tay
                                        
1997

 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
Cánh diều xưa tôi thả
Nghiêng nghiêng bay trên đồng
Bao ước mơ phập phồng
Chập chờn bay trong gió.
 
Rồi một chiều vấp ngã
Sợi dây diều đứt tung
Cánh diều nhẹ như bông
Bay về đâu không rõ
 
Tôi đi qua tháng nhớ
Tôi lội qua năm buồn
Không một chút chập chờn
Cánh diều xưa từng thả.
 
Nửa đời người vất vả
Nửa đời người đam mê
Chiều nay giữa đồng quê
Bỗng ngây người nghe gió.
 
Vọng từ đâu không rõ
Tiếng sáo diều trong mơ
Tiếng sáo diều ngày xưa…
                    
2003
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 TỰ HỎI
 
Ơ hay! Sao lòng bối rối
Khi đi qua một cánh rừng?
Trầm lặng quá
Trầm lặng không chịu nổi
Ta muốn thăm rừng…
Lại sợ lá rung…
                              
12/2003
  
 
 
 
 
 
 
 
Ngỡ ngàng gặp một nhành mai
Qua bao mưa nắng không phai sắc màu
 
Ngỡ ngàng gặp cánh áo nâu
Sân chùa phấp phới sắc màu nhân gian
 
Ngỡ ngàng ngắm cánh hoa ban
Trắng trong trên đất xưa tràn khói bom
 
Ngỡ ngàng vượt quãng đường trơn
Thấy lòng ấm lại trên đường đắm say…
 
Ngỡ ngàng hôm trước, hôm nay
Ngỡ ngàng cả những phút giây ngỡ ngàng
                             
2004
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 BẤT NGỜ
 
Bất ngờ nở một mùa sen
Thơm lây cả đến lấm lem cánh bèo…
 
Bất ngờ nắng quái buổi chiều
Để trai thương vợ hơn nhiều thời yêu!
 
Bất ngờ nghe tiếng chim kêu
Xốn xang cả dãy phố nghèo bóng cây.
 
Bất ngờ tay nắm bàn tay
Chạm vào nỗi xót của ngày xa xưa…
 
Bất ngờ nắng…
Bất ngờ mưa…
Bất ngờ cả những điều chưa bất ngờ…
                                   
  2004
 
 
 
 
 
 
 
Xin anh đừng nói đùa nhiều
Bởi em đa cảm, dễ yêu, dễ ngờ.
Xin anh đừng nói tôn thờ
Bao nhiêu tượng gỗ đứng nhờ chân nhang
Xin anh đừng nói điều sang
Bởi anh biết đấy: Đường làng khó qua.
Xin anh đừng nói văn hoa
Đẹp lòng cha mẹ, ông bà dễ đâu?
Xin anh đừng nói đến giàu
Biết bao vàng bạc nhuốm màu đỏ, đen.
Anh đừng rộng rãi lời khen
Bao vì sao sáng ướt mèm trong mưa.
Anh đừng nói đến đợi chờ
 Bóng nàng Tô Thị đã mờ khói sương.
Anh đừng vẽ những con đường
Đường quang thì ít, đường trơn thì nhiều…
Khi anh đã nói lời yêu
Là em thấy đủ mọi điều em mong!
                               
                             Cuối xuân 2001
 
 
 
 
 
 
 
Đời em trôi
như dòng sông nhỏ
Thao thiết về xuôi
say đắm cả hai bờ
 
Bờ mộng mơ
lại chính là bên lở
Sóng sánh nhiều
khuyết vỡ lòng nhau…
                          
   2005
 
 
 
 
 
 

 

 

 
 
Cái thời xưa chưa biết yêu
Để giờ gặp giọt nắng chiều xốn xang
Chị chờ quên cả thời gian
Người chờ lại chẳng ngó ngàng đến cho.
 
Giận mình, giận cả giấc mơ
Nhìn con mau lớn chị thờ thẫn vui.
Vì con chị gắng gượng cười
Chị tô son thắm cho môi con hồng.
 
Giọt mưa sao cứ phập phồng
Để con chị khóc xé tròng mắt giông.
Người đâu đến cứ như không
Gieo câu trở lại để ngong ngóng chờ.
 
Người đâu đọc nửa câu thơ
Để đêm thảng thốt chị quờ vào con.
Nước xanh, xanh tự trên non
Chị chờ lạch nước cỏn con cuối nguồn…
                                       
                                                                2004
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà