Toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ra sức thi đua thực hiện thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội năm 2018!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 8)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 46)

 
 

 

 

Giọt mồ hôi cháy
HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VĨNH PHÚC,
2007
-------------------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 

 

 

 

 
Mỗi sớm mai thức dậy
Lũy tre xanh rì rào
Ngọn tre cong gọng vó
Kéo mặt trời lên cao.
 
Những trưa đồng đầy nắng
Trâu nằm nhai bóng râm
Tre bần thần nhớ gió
Chợt về đầy tiếng chim
 
Mặt trời xuống núi ngủ
Tre nâng vầng trăng lên
Sao, sao treo đầy cành
Suốt đêm dài thắp sáng.
 
Bỗng gà lên tiếng gáy
Xôn xao ngoài lũy tre
Đêm chuyển dần về sáng
Mầm măng đợi nắng về.
 
 
 
 
 
 
 
 
Con chim siêng luyện giọng
Hót tặng trời âm thanh
Cánh ong bay cần mẫn
Tặng người nguồn mật thơm
 
Dòng sông mềm dải lụa
Mang nước tặng cánh đồng
Những cánh hoa thơm hương
Mạng tặng cho làn gió
 
Những trang sách báo hay
Đem tặng đời kiến thức
Chú bộ đội đứng gác
Tặng cháu trăng đỉnh trời.
 
Giữa nhà treo ảnh Bác
Mỗi khi cháu ngoan rồi
Ngước lên nhìn chòm râu
Nhận nụ cười Bác tặng.
 
 
 
 
 
 
 
 
Gió gọt đẽo núi
Cao, thấp nhấp nhô
Bàn tay của gió
Chắc là rất to?
 
Gió mài lá mía
Sắc tựa lưỡi gươm
Quả chanh xinh nhỏ
Gió vê rất tròn
 
Quả na lắm mắt
Gió nặn lâu không?
Phải gió là lược
Chải mượt lúa đồng?
 
Thế sao nải chuối
Gió lại vuốt cong?
Gió nhuộm quả hồng
Đỏ sao đỏ thế!
 
Trung thu vui quá
Gió thổi tắt đèn
Rồi gió hối hả
Treo đèn trăng lên.
 
 
 
 
 
 
 
Mẹ mua một xe củi
Tiền trao đến bạc ngàn
Mẹ than vãn kêu đắt
Giá chợ thường xuống, lên
 
Người bán củi hôm ấy
Lặn lội đường rừng đêm
Vắt sữa trên lá mục
Khi con cô đói mềm
 
Củi bén lửa cháy đượm
Cháy cả giọt mồ hôi
Cô đi rừng mang đến
Bếp nhà mình, mẹ ơi!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lăng xăng con tôm riu
Lầm lũi chú tôm càng
Lại đây mà ăn thính
Thơm thơm mùi cám rang.
 
Loài tôm quen nghe ngóng
Ngay giữa chừng bữa ăn
Động nhẹ: sóng gợn tăn
Thoắt búng càng phóng thẳng
 
Đặt vó đừng sốt ruột
Rồi niềm vui sẽ về
Tôm trong rổ tí tách
Đạp càng vào lá tre
 
Mặt trời nằm đáy vó
Như một chiếc đĩa nhôm
Cất vó: mặt trời lọt
Chỉ còn toàn những tôm.
 
 
 
 
 
 
 
ĐÔI BÀN TAY XƠ XÁC
                                Cho Nhật Ánh
 
Cắm mạ ngày đông giá
Gặt lúa chiều bão giông
Chất lo toan vất vả
Tấm lưng mẹ mau còng
 
Thao thức vệt chân chim
In hằn đuôi con mắt
Lo nuôi con ăn học
Mẹ quên cả chính mình
 
Đôi bàn tay xơ xác
Cho cuộc đời con xanh.
 
 
 
 
 
 
 
 
Mẹ vừa đặt gánh lúa
Chạy ào đến bên con
Tặng con đầy nón gió
Nắng trưa dường dịu hơn
 
Áo mẹ đã khô dần
Những giọt mồ hôi muối
Bùn còn bám gót chân
Mẹ lúc nào cũng vội
 
Uống xong bát nước vối
Mẹ lại ra cánh đồng
Làng quê mùa gặt lúa
Đầy đồng hương lúa thơm.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chữ chen chân nhau đứng
Thành một lời hát ru
Câu châm ngôn tục ngữ
Hiện về từ xa xưa
 
Chữ chen chân nhau đứng
Như dảnh mạ trên đồng
Như lúa vàng trĩu hạt
Trên cánh đồng mênh mông
 
Chữ chen chân nhau đứng
Như cây đan kín rừng.
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngồi viết, nghĩ chưa ra
Trong màn, con thức giấc
Bố đến hơi chậm chạp
Tiếng con chợt vỡ òa
 
Mẹ đi lấy chồng xa
Bao giờ con được gặp
Nên con quý nhất bà
Bà lại vừa mới khuất
 
Giờ con yêu bố nhất
Nhì chú mèo nhà ta
Bàn tay bố thô ráp
Vụng về khi gãi xoa
 
Con thơ đâu đã hiểu
Thế nào là chia ly
U ơ trong giấc ngủ
Đêm mơ bóng mẹ về…
 
 
 
 
 
 
 
       Chuyện em Hùy và Mậu xã Chu Phan,
       Huyện Mê Linh hồi nhỏ
 
Chuyện nhỏ về hai em
Thân nhau từ tấm bé
Đốt mía cũng chia đôi
Củ khoai lùi thơm, sẻ.
 
Mậu tê liệt đôi chân
Đi lại nhiều khó khăn
Nhìn bạn bè đến lớp
Đêm nằm em ao ước.
 
Hùy buồn khi vắng Mậu
Đường đến lớp dài thêm
Một buổi xa đã nhớ
Giá Mậu cùng ngồi bên.
 
Mấy nắng sớm mưa chiều
Bên trang văn bài toán
Đầu chụm bên mái đầu
Chung ngọn đèn bè bạn.
 
Nhìn cơn mưa nặng hạt
Mậu thương Hùy đường trơn
Hùy chỉ lo trượt ngã
Mong gió se mặt đường.
 
Tươi thắm cặp khăn quàng
Bao năm cùng đi học
Vui, hai lần vui hơn
Lo chỉ còn một nửa.
 
Mái trường tuổi thơ ơi
Tán bàng xanh nắng dệt
Chắc chắn chẳng bao giờ
Quên một tình bạn đẹp!
 
Cảm ơn thầy dạy dỗ
Ngọn lửa đầu mới nhen
Bỡ ngỡ thuở bay chuyền
Mang sức đôi cánh lớn.
 
 
 
 
 
 
 
 
 Cho Thúy, Kỳ
 
Chị vo gạo, nhặt rau
Em hy hoay nhen lửa
Mặt trời lên ngọn cau
Hai đứa chơi phi ngựa
 
Mẹ ở cánh đồng về
Tay còn thơm hương lúa
Chán ngựa chả biết đi
Cu con đòi bú tý
 
Bố nhốt trâu vào chuồng
Rít thuốc lào tanh tách
Cả nhà ngồi quanh mâm
Khen cơm, canh ngon tuyệt
 
Sân, bếp đều sạch sẽ
Không ai nhận mình làm
Mẹ cười nói với bố:
Hay nhà mình có tiên?
 
 
 
 
 
 
 
                 Cho Khánh Đạt     
 
Sáng qua về chợ
Mẹ mua quả cam
Bé giật vạt áo
Đòi: Măm! Măm! Măm
 
Sáng nay rất sớm
Bé lại đòi măm
Lấy cơm cho bé
Lắc đầu: - không ăn!
 
Theo tay bé chỉ
Vườn đầy nắng tươi
Thì ra chú bé
Đòi măm mặt trời.

 
 
 
 
 
 
 
Trên đường tới lớp
Khăn quàng thắm tươi
Có gì vui thế
Mà môi nở cười?
 
Bé vui bài toán
Sáng qua điểm mười
Hay vui tin bố
Sắp về quê chơi?
 
 
 
 
 
 
 
 
 NGƯỠNG CỬA
 
Bé lon ton đừng vội
Bước qua ngưỡng cửa nhà
Sơ ý là vấp ngã
Sẽ phiền lòng mẹ cha
 
Khi bước qua ngưỡng cửa
Ra hè là xuống sân
Đi thêm một quãng nữa
Sẽ ra khỏi cổng làng.
 
 
 
 
 
 
 
 
                              Cho Vân Anh
 
Dừng tay kim chỉ
Lời mẹ dịu dàng:
Nhìn thẳng bằng mắt
Không nhìn lệch gương
 
Để gương lên trán
Lắm chuyện lạ thường
Trời lộn xuống dưới
Đất trồi lên trên…
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà