NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI CÔNG ĐOÀN VIÊN CHỨC TỈNH VĨNH PHÚC LẦN THỨ V, NHIỆM KỲ 2018 - 2023
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 1, phần 13)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 30)

 

 

 

Cung trầm
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN LAO ĐỘNG, 2003
 

 

 

---------------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ II
(2000 - 2005)
 

 
 
Tam Đảo đêm
Sao đậu xuống vai người
Tiếng bìm bịp gọi bạn đường da diết
Con đường nhỏ
Gió đuổi vờn mải miết
Qua suối Tiên, Thác Bạc, đồi cây
Trên chót cao tháp truyền hình trong mây
Dưới chùa mẫu ảo huyền nhang khói
Trăng mười tám thầm thì hát gọi
Câu thơ thần
Say ngủ
Chẳng cùng đi
Cỏ mơ màng khẽ động bờ mi
Kìa hương cúc trong lành đầu ngọn gió
Hồn thiếu nữ phập phồng trang giấy ngỏ
Đang đợi người khai bút họa thơ
Tam Đảo đêm
   ẩn hiện trong sương mờ
Rượu chưa nhấp mà lòng chuếnh choáng.
 
 
 
 
 
 
 
 
Có một loài sen đa cảm
Nhát sao chẳng dám hè về
Thu sang không gian êm ả
Rụt rè khép mở trên hồ
Mắt gió đa tình chạm phải
Cánh hoa se sẽ rùng mình
Hương sen trái mùa thơm lạ
Biết là ai có tin không
Có một loài sen như thế
Đôi khi ta gặp trong đời.
 
    1990
 
 
 
 
 
 
 
 
Đêm Hạ Long đèn điện như sao sa
Em đã đến gần anh tầm tay với
Nhưng sợ chạm vào cái thời nông nổi
Đành quay đầu thương lắm - ngón chân xinh
 
A-Đam ơi!
Chàng còn nhớ chúng mình
Ai đã nói lời chia tay ẩm ướt
Thời gian buồn làm ngày chờ kiệt sức
Nhớ thương nhiều nước mắt hóa thành mưa
 
Đêm Hạ Long nhớ đêm cổ tích xưa
Trong vườn cấm không dám ăn vụng trái
A-Đam ơi kỷ niệm còn để lại
Giọt nồng nàn chưa uống với Ê-va.
 
    7/2001
 
 
 
 
 
 
      Tặng D
 
Anh đưa người ấy sang sông
Người ta như sáo sổ lồng sáo bay
Bây giờ anh trắng hai tay
Tiếc chăng kỷ niệm tháng ngày ở quê
Cào cào giã gạo canh khuya
Áo xanh áo đỏ đem về sáo vui
Sáo no quẹt mỏ hóng trời
Hót hươu hót vượn khiến người lao đao
Sáo ưa cành bổng cành cao
Anh là cành thấp, buồn ngao ngán buồn
 
Dại khờ đưa sáo sang sông
Dã tràng thời chẳng còn mong nỗi gì
Anh phờ phạc giữa tỉnh mê
Thấy anh tiếc sáo
Em về tiếc anh.
                              
    Tháng 3/2000
 
 

 

 

 
 
 
 
 
Tóc xanh chẳng gặp câu thề
Bạc đầu an phận ai dè gặp ai
Chìa tay xót nỗi gầy mai
Làm ngơ ngoảnh mặt thương hoài liễu khô.
 
 
 
 
 
 
 
Anh như tháng chạp rét nhiều
Làm tê buốt cả những chiều em mong
Thôi đừng ánh mắt mùa đông
Kẻo tàn lụi ngọn lửa hồng trong em
Trái tim bầm dập nhiều phen
Đừng va đập nữa đau em lắm rồi
Anh sang giêng để ấm trời
Cho em xanh lại cái thời đã xuân.
   
 12/2000

 

 

 

 
 
 
 
 
 
Chầm chậm nói lời giã biệt
Chầm chậm nói lời chia li
Để em thu vào ánh mắt
Bóng hình người sắp ra đi
 
Chầm chậm nụ hôn lần cuối
Ngọt ngào pha lẫn đắng cay
Chầm chậm cho em ghi nhận
Dãi dầu mái tóc sương bay
 
Trước mặt là con đường lớn
Bóng người loang loáng dần qua
Tiếng em nhẹ tan trong gió
Mai người biết có nhận ra
 
Chầm chậm hãy quên người nhé
Những lời gan ruột hôm nay
Để em đong đầy kỷ niệm
Sưởi ấm tháng ngày heo may
 
Chầm chậm hãy quên người nhé
Những lời tri kỷ hôm qua
Chầm chậm hãy quên người nhé
Mắt ai đăm đắm quê nhà.
   
  1999 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em ít nói lời thương
Không phải là đã giận
Như nốt trầm trong nhạc
Cứ dịu dàng lắng sâu
 
Em ít nói lời yêu
Có phải đâu là ghét
Nhìn mắt em thì biết
Tràn đầy lời con tim
 
Xin đừng buồn nhé anh
Khi ta không gần được
Bao nhớ thương dồn đọng
Xa, càng lắc càng đầy
 
Mây có đường của mây
Gió có đường của gió
Đường tình anh đã tỏ
Tiếng trầm càng ngân sâu.
 

 

 

  1999
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
Có thể em…
Đúng là nước giếng khơi
Trong trẻo ngọt lành như anh từng ví
Nhưng thực lòng em không dám thế
Sợ nước lành mát ngọt lắm gàu khua
Em cũng không muốn mình là vại nước mưa
Ngày nắng rọi sẽ làm em cạn kiệt
Lỡ anh khát, em làm sao để biết
Anh uống gì? Trong lúc thiếu tình em
Em cũng chẳng muốn mình giống một chiếc kem
Anh ngấu nghiến khi họng khô bỏng rát
Rồi thu sang
Rồi gió mùa Đông Bắc
Kem vãn mùa anh có đến cùng em?

 
 
 
 
 
 
 Tặng chồng
 
Đời sinh ra đũa có đôi
Mẹ sinh anh để là người của em
Cũng yêu đèn sách bút nghiên
Đồng tâm đồng chí đồng tình bấy nay
Đắm mình trong tứ thơ hay
Tương tư chung áng mây bay lưng trời
Em làm sông, nước anh dồi
Em làm đất, đất anh bồi thêm cao
Tâm hồn ta ở trong nhau
Cùng chia sẻ những nông sâu cuộc đời
Khi vững chãi, lúc chơi vơi
Câu thơ đồng điệu muôn đời còn ngân.
 
 
 
 
 
 
    Kính tặng cha
 
Con sinh ra từ tình yêu
Cha gọi là con gái rượu
Mẹ dạy nết na vun khéo
Vá may bếp núc gọn gàng
Thầy cô dạy con ở trường
Biết điều nghĩa nhân phải trái
Ăn nói giữ duyên con gái
Vô tư nhưng đừng vô tâm
Cha bảo: Con gái phải ngoan
Khiêm nhường dịu dàng ý tứ
Phận gái có nhiều cái khó
Phải khéo chiều chồng nuôi con
Nội ngoại: Biết trọng biết thương
Bạn bè: Chân thành giúp đỡ
 
Bây giờ thì con đã rõ
Đàn bà là nửa thế gian
Là hạnh phúc của chồng con
Là hồng cầu sinh nhân loại
Con nhớ dịu dàng, con gái
Hoa đời góp chút hương thơm.
                              
Tháng 3/1997

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
Phải đâu thuốc lú bùa mê
Sau câu quan họ ra về hội Lim
“Mời trầu” lấy cớ làm quen
Anh hai buông khúc “trao duyên mặn mà”
Thương nhau hỏi thăm cửa nhà
“Nhớ nhau ra ngó” vờ là chẳng trông
Yêu rồi gửi tấm khăn hồng
Nhẫn trao, nón tặng nói vòng đánh rơi
Hội tan lưu luyến dặn lời
Áo em hai vạt lệ rơi ướt đầm
 
Thề rằng “chín nhớ mười mong”
Xót người “tựa mạn thuyền rồng” ngẩn ngơ
Sang năm đúng hẹn em chờ
“Về nơi Kinh Bắc” trọ nhờ được chăng?

 
 
 
 
 
 
 
Con đi lấy chồng không có của hồi môn
Thương nhiều lắm, nhưng biết làm sao được
Bố mẹ chắt chiu nuôi con ăn học
Mong thành người như mọi người thôi
 
Mẹ mừng con hạnh phúc lứa đôi
Con gái lớn quen nếp nhà giản dị
Từ thuở nhỏ quen nhường em bé
Chịu thiệt thòi càng nghĩ mẹ càng thương
 
Kể từ nay con sống ở nhà chồng
Việc nhỏ việc to tự con lo liệu
Mẹ vẫn yên tâm về con gái rượu
Sống nhân từ, chu đáo trước sau
 
Dù thế nào mẹ vẫn dặn thêm câu:
Cha mẹ đẻ, cha mẹ chồng là một
Các anh em chồng cũng anh em ruột
Chú bác nhà chồng cũng chú bác con
 
Ở nhà mình con chẳng nhận phần hơn
Thì bên ấy con sợ gì nếu thiệt
Chung một mái nhà toàn người thân thiết
Răng môi mình ấm lạnh khác gì nhau.
          
Tháng 3-2001

 

 
 
 

 

 
 
 
Ai bảo là Mầu có lỗi
Mầu xin hỏi: Đã làm gì
Cha Mầu tham phú vụng suy
Ép Mầu dở dang nghẽn lối
Sân chùa đang không bão nổi
Chuông chùa thắt cởi dây oan
Chuyện thường đầy rẫy thế gian
Vua quan độc quyền “ấy” chắc
Bởi tiểu Kính Tâm đổi lốt
Vô tình mang lấy nợ duyên
Ngây thơ Mầu sáng trước đêm
Chìa áo hứng lời miệng thế.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chuyện xưa tưởng đã quên rồi
Đường trần ai rẽ ngược xuôi hai dòng
Một người nhẹ gánh tang bồng
Một người yên phận theo chồng nơi xa
Tình cờ cái đêm hôm qua
Chiêm bao gặp lại người mà tưởng quen
Thế rồi trằn trọc không yên
Mắt thao thức mắt, lòng liên miên lòng
Giật mình chạm phải lưng chồng
Nhận ra hạnh phúc lặng thầm trong tay
Hão huyền gió thổi mây bay
Tiếc làm chi cái rét ngày tháng Ba.
 
 
 
 
 
 
 
Xin đừng giận hờn em
Về những lần lỡ hẹn
Nhà giáo thường rất bận
Việc trường lớp bộn bề
 
Đêm mải chấm bài khuya
Chữa từng câu từng chữ
Học trò thì quá nhỏ
Ngây thơ biết gì đâu
 
Em cần mẫn chuyên sâu
Mới giúp trò giỏi được
Soạn, chấm bài không nhọc
Nhưng mất nhiều thời gian
 
Trăm con chữ giăng hàng
Trăm mắt người dò hỏi
Lẽ đâu làm gian dối
Mặc nước chảy bèo trôi
 
Sau con chữ nết người
Học lời ăn tiếng nói
Chân trời xa vẫy gọi
Kiến thức phải vững vàng
 
Em không dám mơ màng
Để trò mình thua cuộc
Đêm đêm em ngồi đọc
Lấy sách làm bạn thân
 
Hết đông lại đến xuân
Hè qua rồi thu tới
Lúc nào em cũng vội
Lỡ hẹn cả trang thơ
 
Lỡ hẹn cả anh chờ
Sự thật là như thế
Em yêu anh vô kể
Lẽ nào anh giận hờn.
 
 
 
 
 
 
 
 
Còn lại những ngày sau cuối
Mẹ hy vọng sẽ cùng cha
Du ngoạn ở nơi tiên cảnh
Một cõi mơ hồ rất xa
 
Mẹ bảo tuổi trời có hạn
Thì ai cũng chỉ một lần
Tuổi trẻ cha dành cho Đảng
Góp dâng Tổ quốc nhành xuân
 
Con nhớ buổi chiều mưa ấy
Tin cha nằm lại chiến trường
Nỗi buồn giấu trong ngực lép
Mẹ dồn sức dựng quê hương
 
Trước lúc qua cầu bảy sắc
Trả linh về lại cội nguồn
Con nhìn thấy trong mắt mẹ
Nghĩa tình làng xóm yêu thương.
 
 Yên Lạc, 2002

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
Chắc là em không còn hợp với anh
Hoa cúc dại bây giờ ai cắm lọ
Hương ngải đắng thoảng bay còn ngọn gió
Biết phận hèn bên bờ dậu hoang sơ
 
Chắc là anh nuối tiếc ngày xưa
Vì nhân ái một thời thương cỏ nội
Để bây giờ phải đi vòng tránh lối
Sợ dây bìm vấn vít vướng đường đi
 
Có thể anh trách giận những khi
Đang cao hứng chợt gặp mùa hoa cỏ
Em biết lỗi cố thu mình thật nhỏ
Đợi tan hòa trong cát bụi li ti.

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà