NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2018)
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 10)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 8)

(Nguyễn Thị Lan Phương)
 

 

 

Giọt nắng
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2007
 

 

 

 

 

 

------------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 

 

 

 

 
Đêm khoác làn sương mỏng
Thấp thoáng ánh đèn hồng
Thuyền thao thức bên sông
Neo giữ chiều mong nhớ
 
Lành lạnh chút heo may
Ổi vườn ai thơm dậy
Bước chân nào qua đây
Thoảng màu thu man mác
 
Vườn xưa, na ngơ ngác
Ngóng đợi người nẻo xa
Chim hót lời thơm lạ
Lá vàng rơi…
Rơi
                                Rơi …
 
 
 
 

 
 
 
 
 
Có một dòng sông không có nước bao giờ
Mà con thuyền cứ lặng lẽ sang ngang
Chở đầy bao niềm vui mới lạ,
Đưa chân lớp lớp học trò.
 
Người cầm lái là các thầy cô giáo
Viên phấn trắng là mái chèo rẽ sóng
Bút mực cùng trang giấy sớm trưa,
Cứ như vậy đón đưa bao thế hệ.
 
Nụ cười hiền với lớp trẻ vô tư
Mùa lại đến thầy và trò vượt cạn.
Dòng kiến thức nông, sâu có đâu giới hạn
Thuyền chòng chành với sóng gió thời gian.
 
Vững tay lái người chèo thuyền tâm nguyện
Suốt cuộc đời tôi luyện với trò yêu
Hết sớm lại chiều bao điều trăn trở
Nuôi dưỡng nhân tài bằng sách vở tháng năm.
 
Dòng sông cứ lặng thầm
Con thuyền cứ lặng thầm
Chỉ có trò, những lứa mầm xanh
Bước lên bờ đi muôn nơi lớn nhanh…
 
Góp cho đời xanh mãi những màu xanh!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mỗi lần mưa rơi nhà dột,
Em lại thảng thốt gọi anh
Ở đâu mà sao không thấy
Mẹ con nước mắt vơi đầy!
 
Nào xô, nào chậu, nào dây
Ni lông, căng che nước đầy
Mưa trời, mưa lòng chơi vơi
Hỏi ai thấu hiểu cuộc đời?
 
Cảnh nhà mẹ góa, con côi
Nắng mưa chỉ một mình thôi
Cánh cửa long đanh mất rồi,
Tay kìm, tay búa, anh ơi!
 
Giá như còn anh ở đời
Mẹ con nào phải chơi vơi…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Anh ở bên bờ thương,
Em ở bên bờ nhớ,
Con sông cuộn về hai phía
Lặng thầm đỏ nặng phù sa.
 
Bông bưởi nở trắng tháng ba
Đêm đêm thơm ngát vườn nhà
Như tình thương anh nơi xa
Theo hoa tràn vào giấc ngủ!
 
Nhớ thương quyện vào chân sóng
Đôi bờ ngóng đợi ngày mai
Tháng Ba bưởi trắng vườn ai
Vấn vương đọng lại bờ vai!
 
Bờ thương chảy dài theo sóng
Em còn đứng ngóng bên sông…
 
 
 
 
 
 
                                       
 
 
Trong tay cậu học trò,
Thắm tươi chùm phượng đỏ,
Như bức thư để ngỏ,
Trao tay rồi ngẩn ngơ!
 
Giọt nắng vờn theo gió
Lá biếc cành non tơ,
Chim hót lời đợi chờ
Cái nhìn bao lưu luyến…
 
Đọng lại một hồn thơ!           
 
 
 
 
 
 
 
 
Anh chắc là không hiểu nổi đâu
Hoàng lan bữa ấy cứ thơm lâu
Tình anh gửi lại trong hoa thắm
Em giữ hương thơm đến bạc đầu
 
 
 
 
 
 
 
 
 LÁ ĐỢI
 

 

 

Mẹ gom từng chiếc lá rơi
Mỗi mùa thu đến lá trời vương tơ,
Ai hay lá đợi, lá chờ,
Bao nhiêu lá mà giấc mơ chưa nồng…?
Có còn không? Có còn không?
Nghe trong lá có tiếng lòng nôn nao!

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lời ru của mẹ trăng vào
Cây đa chú Cuội hôm nào ngồi chơi
Lớn khôn làm một con người
Mang dòng máu của ngàn đời cha ông.
 
Lời ru của mẹ gieo trồng
Ươm cây bóng mát nắng hồng buổi trưa
Lời ru của mẹ ngàn xưa
Vọng về từ buổi cày bừa đồng quê.
 
Lời ru có cánh cò về
Cái tôm, cái tép bạn bè cùng nhau
Lời ru của mẹ thẳm sâu
Xanh xanh đất nước một màu ước mơ
 
Lời ru của mẹ đợi chờ
Hát rằng quan họ bao giờ cho quên
Lời ru ngày ấy mà nên,
Miếng trầu cánh phượng tình duyên mặn mà.
 
Lời ru tha thiết, thiết tha
Lắng sâu làn điệu dân ca quê mình!
 
 
 
 
 
 
 
 
                                       
 
Tháng Ba xoan nở tím vườn
Em đi hội gặp người thương năm nào
Gió vờn đuổi lá lao xao
Hoa xoan tím tự ngày nào còn không?
 
Trăng vàng trải lụa mênh mông
Hoa xoan tím lặng đứng trông người về
Bước chân in nẻo đường quê
Hoa xoan tím ngọn đèn khuya em chờ!
 
Tháng Ba xoan tím vào thơ,
Bao nhiêu cái tuổi dại khờ đã qua
Ước gì níu được tháng Ba
Để xoan tím mãi vườn nhà mẹ em!. . .
 
 
 
 
 

 
                                       
 
 
 Kính tặng các liệt sĩ vô danh
 

 

 

Anh nằm ôm đất vào lòng,
Đất ru anh ngủ bềnh bồng hư không
Gửi cỏ cây trái tim hồng
Gửi sông, gửi núi tấm lòng sắt son!
 
Biết rằng mẹ mãi mong con
Chiến trường xưa cứ xoáy mòn con tim
Trong mơ nỗi nhớ đi tìm
Gặp con, con mẹ cánh chim theo đàn
 
Vượt qua bom đạn gian nan
Vì dân, vì nước đánh tan quân thù
Thế là đã mấy mùa thu
Con nằm ở lại chiến khu xa vời.
 
À ơi, con ngủ à ơi
Rừng xanh mãi mãi ru lời nước non
Mẹ mang nỗi nhớ mỏi mòn
Đi theo về lại con đường con đi.
 
Gió ru con giấc thầm thì
Con ơi! Mẹ vẫn chờ khi con về
Cánh diều no gió triền đê
Nhớ con, nỗi nhớ không về chiều nay!. . .  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Giá như đừng có nắng hanh,
Thì đâu đến nỗi trời xanh rét nhiều
Giá như biển biếc thuyền yêu,
Thì đâu đến nỗi những chiều lặng thinh.
 
Giá như biển chẳng vô tình,
Thì đâu thuyền phải một mình ra khơi!
Giá như đến được chân trời
Thì em đổi cả cuộc đời yêu anh!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Phải chi duyên nợ thành thơ
Nỗi niềm riêng để bây giờ có nhau
Phải chi dải yếm làm cầu
Gom bao giọt đắng thành câu thơ tình
 
Phải chi ánh nắng bình minh
Để xôn xao cả ngói đình bấy nay
Phải chi gừng, ớt bớt cay
Người yêu người để bớt day dứt lòng!

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thuở giữ nước ngựa xông vào chiến trận
Cùng chàng trai Phù Đổng ra quân
Đánh tan giặc Ân vẹn toàn bờ cõi
Bay về trời để lại dấu son
 
Một màu trắng còn gieo ngấn nước
Lại lên đường tiếp bước ra quân
Cờ lộng gió sáu trăm nghĩa sỹ
Oai hùng vung gươm vị tướng trẻ họ Trần
 
Bước tiếp bước, bước chân thuở ấy
Cùng Bác Hồ, ngựa vượt đèo băng rẫy
Qua mọi nẻo đường Việt Bắc mờ sương
Còn in dấu lên đường đi kháng chiến
 
Cho nước non này đẹp những mùa xuân…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ban mai ta đến với rừng
Rừng xanh vẫy gọi níu từng bước chân
Rì rầm tiếng suối xa gần
Ngàn năm cây đứng tần ngần đợi trông
 
Tán xòe ô mắc tơ lòng
Cheo leo vách đá chênh chông mây trời
Gió ru rừng hát thành lời
Giục lòng du khách nơi nơi kiếm tìm
 
Ríu ran chuyện của bầy chim
Hang dơi, thác nước ẩn chìm trong mây
Hương rừng tỏa ngát mà say
Rễ ôm vách đá tự ngày xa xưa
 
Ngút ngàn cây lá reo ca
Ta về rừng lặng nhành hoa hải đường.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhớ về nơi ấy miền quê
Hàng cau tỏa bóng xum xuê quả tròn
Giàn trầu xanh những lá non
Giậu mùng tơi mãi vẫn còn bờ sau
 
Ước gì dải yếm bắc cầu
Cho đây với đấy chung câu hẹn hò
Cầu ao thả chung con đò
Khỏa nước làm sóng, chơi trò sang sông
 
Thế rồi ngày ấy còn không?
Đấy đi buông mối tơ lòng chơi vơi
Vẫn hay duyên phận tại trời
Đò đầy sang bến cho người đứng trông
 
Đấy về con bế con bồng
Hàng cây chum nước bóng lồng trăng thâu
Vẫn xanh non mãi giàn trầu
Tiếng cười khỏa nước bấy lâu vọng về
 
Một vùng non nước chốn quê.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta đi ngược với dòng đời
Để tìm thấy dấu chân người năm nao
Hồn ta bao trận gió gào
Là mênh mang nỗi khát khao đợi tìm
 
Một màu xoan tím lặng im
Bao nhiêu xoan tím xót tim mấy lần
Chỉ cần tìm thấy dấu chân
May ra bớt được một phần đơn côi
 
Nhỏ nhoi chỉ một mình thôi
Mà giông bão nổi một đời chưa tan!
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà