Toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ra sức thi đua thực hiện thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội năm 2018!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 1, phần 17)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 46)

 

 

 

Ô cửa trăng lên
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2003
 

 

 

 

 

 

---------------------------------------------------------
 

 

 

 
Tập thơ đoạt giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ II
(2000 - 2005)

 BÀI CA XÂY DỰNG
 
Em đứng trên tầng cao
Xây vào nắng vào gió
Từng viên gạch tươi đỏ
Mảnh mặt trời khát khao.
 
Em xây giữa trời sao
Đầu đội mưa đội nắng
Giọt mồ hôi thầm lặng
Theo bức tường lên cao.
 
Sợi dây người thợ xây
Ngân giữa trời câu hát
Chiếc bay hình ngọn bút
Nâng vần thơ bay lên.
 
Quả dọi hình trái tim
Tìm hướng về tâm đất
Giọt nước tròn chân thật
Giữ thăng bằng cho nhau.
 
Em đứng trên tầng cao
Tường xanh và mái đỏ
Xin gửi lời theo gió
Bài ca người thợ xây!
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 Ô CỬA TRĂNG LÊN
 
Trăng lên cửa sổ bên anh
Phía em bình minh mỗi sáng
Ô cửa - bức tranh cuộc sống
Tình yêu hai phía công trình.
 
Ô cửa làng quê phơi phới
Mùa hoa rực đỏ cánh đồng
Đàn em tung tăng áo mới
Đầu làng rộn rã chợ đông.
 
Ô cửa phố mới tưng bừng
Nhà cao mái đỏ mái xanh
Cửa hàng, người xe nhộn nhịp
Đèn, sao thành phố lung linh.
 
Là nơi chúng mình hò hẹn
Ô cửa tình yêu nồng nàn
Gió đưa thuyền trăng về bến
Nắng lửa công trường xua tan.
 
Ngày mai anh tạm biệt em
Lại thêm công trình anh đến
Ô cửa màu xanh ở lại
Nơi ấy có vầng trăng lên…

 
 
 
 
 
 
 
 
Cái đêm đánh trận Đắc Tô
Đồng đội bị thương quá nặng
Tôi vừa kịp băng cho anh
Mạnh đạn nhói trời Tân Cảnh.
 
Mấy ngày sau tôi mới tỉnh
Một chiếc ba lô bên mình
Và một bài thơ thẫm máu
Của đồng đội tôi hy sinh.
 
Mấy tháng trong quân y viện
Tôi như thuộc lòng thơ anh
Bài thơ viết trong đạn lửa
Cứ xanh xanh rờn mối tình.
 
Đạn bom quân thù ác độc
Cướp đi một góc bài thơ
Cướp đi cả tên tác giả
Làm sao tìm được bây giờ?

 
 
 
 
                  Tưởng nhớ chú của tôi
 
Cháu vượt suối sâu đèo cao
Về đây tìm nơi chú nằm
Điện Biên núi rừng xanh thẳm
Mây ngàn chú về đó chăng?
 
Cháu lần tìm trong nghĩa trang
Sao chưa thấy dòng tên chú
Tên người liệt sỹ vô danh
Khắc lên mặt trời cháy đỏ.
 
Cháu đứng giữa đồi lộng gió
Vời vợi trời đất tìm nhau
Chú đã hóa vào thẳm sâu
Mênh mông đất trời sông núi.
 
Năm mươi năm rồi chú nhỉ
Chú đi, cháu mới lọt lòng
Quê mình đổi thay nhiều lắm
Chú về có ngỡ ngàng không?
 
Xin một nắm đất Điện Biên
Đưa hồn chú về với bà
Năm nay bà già yếu lắm
Chỉ mong gặp chú một lần.
 
Nắm đất chân nhang thầm cháy…
         
         4/2003
 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Làng tôi xóm xóm ở hình nôi
Có chợ đầu đê tự bao đời
Sân đình cổ thụ nghìn năm tuổi
Hồ sen xanh biếc tựa gương soi.
 
Mẹ kể ngày xưa giặc đến càn
Bắt người cướp của đốt nhà dân
Có người du kích Tây tra tấn
Máu đỏ hồ sen, dạ chẳng sờn.
 
Phiên chợ truyền đơn rải khắp làng
Lòng dân có Đảng sáng như gương
Đình làng bí mật nuôi cách mạng
Đêm đêm mài sắc chí căm hờn.
 
Mùa Thu năm ấy bộ đội về
Cờ đỏ sao vàng rợp bờ đê
Đánh Pháp diệt tề giành độc lập
Sân đình mở hội rộn trời quê.
 
Từ bùn đen có ánh mặt trời
Hoa sen rực rỡ sắc hồng tươi
Từ khi có Đảng - Mùa Thu ấy
Làng xóm yên vui ắp tiếng cười.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đêm vào sâu giấc ngủ trẻ thơ
Em ngồi viết với trái tim nồng cháy
Bài báo về một cây cầu mới
Nối tình yêu xa cách đôi bờ.
 
Em kể về những ngày thương nhớ
Đêm trăng lên đứng đợi con đò
Anh sang đó nhịp chèo sóng vỗ
Dòng sông quê ta vẫn hẹn hò.
 
Em kể về ngày anh ra trận
Sông đầy trăng dõi bóng đoàn quân
Bản thảo một cây cầu vẽ vội
Ước mơ, anh gửi lại quê hương.
 
Anh cũng làm phóng viên chiến trường
Cầm máy ảnh chĩa vào xe tăng địch
Người chiến sỹ và cây cầu chiến dịch
Anh tặng em khoảnh khắc anh hùng.
 
Em đã viết với trái tim cháy bỏng
Một cây cầu vươn tới tương lai
Một cây cầu trên trang báo sớm mai…

 
 
 
 
 
Ở xóm tôi
Giá đất tăng mỗi ngày
Không ngờ tới.
 
Người mua đất đi ô tô xe máy
Đem hàng bịch tiền
Suốt ngày suốt đêm
Chó sủa inh om xóm.
 
Người bán vài hôm trước
Hôm nay khóc, tiếc rẻ mất bạc tỷ
Anh em ruột cãi nhau
 từ mặt nhau
 
Trên đất cha ông để lại.
Người bán được đất
Sắm xe máy, sắm tủ, sắm giường
Xây nhà mới
Đổi đời.
 
Cơn sốt đất xóm tôi
Riêng nhà bạn
Có mấy sào đất rộng
Ai hỏi cũng không bán
Cả xóm không hiểu nổi
Không phải không cần tiền…
 
 Khai Quang 8 /2003

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
 
 
Xưa còn ở tập thể
Nhà ngăn chín mét vuông
Hai giường đơn ghép một
Hạnh phúc đến trong gương.
 
Nay nhà cao cửa rộng
Trời sao lắm bão giông
Ai trăng hoa ong bướm
Gương vỡ lành được không?
 
Chị một mình nuôi con
Bán vé số lề đường
Những chiếc vé nho nhỏ
Giấu niềm vui nỗi buồn.
 
Có người may người rủi
Rủi may đều bất ngờ
Chẳng mấy ai biết trước
Số độc đắc mà mua.
 
Có bao nhiêu vé số
Hy vọng để giàu sang
Có bao nhiêu chiếc vé
Duyên phận rơi bên đường?
 
 
 
 
 
 

 
 
Chủ hiệu là cô gái trẻ
Tay búp măng
Cầm kéo cầm tông như múa.
 
Khách ngồi chờ
Là những thanh niên
Chuyện bắt đầu từ đâu chẳng rõ
Nghe như pháo nổ.
 
Chuyện đua ô tô
Tai nạn giao thông trên đường phố
Thi hộ đại học
Giá nhà giá đất
Tuyển người đi làm việc nước ngoài
Lấy chồng ngoại quốc
Nước này nước khác bị khủng bố, thiên tai...
 
Chuyện buồn chuyện vui
Chuyện xa chuyện gần
Chuyện có thật và không có thật
Người nghe, người chẳng muốn nghe.
 
Tôi là khách cuối ngày
Em chào tôi nụ cười bình dị:
Những chuyện đời ngày nào cũng thế
Họ mang đến họ lại mang đi.
 
Tôi vừa đi vừa nghĩ
Những chuyện vừa nghe…

 
 
 
 
 
 
 
 HÁI MẬN
 
Dắt xe ra đến ngõ rồi
Nhìn cây mận chín nhớ người thương yêu
Níu thời gian giữa ngang chiều
Hái đầy túi mận ít nhiều cho em
 
Hỏi con mắt lá che nghiêng
Bao nhiêu giọt nắng chín trên cành vàng?
Níu thời gian giữa không gian
Mận vàng như thể gói ngàn nhớ thương.

 
      
 
 
 
 
 
 
 
Em bé xa mẹ
Bán tăm tre
Tăm của những người mù.
 
Em đến từng nhà
Từng cơ quan
Từng quán hàng
Từng ngõ phố
Bán tăm.
 
Em ăn ở đâu?
Em ngủ ở đâu?
Áo rách ai khâu?
Ai dạy em làm văn làm toán?
Đôi dép mòn ngày tháng tha hương.
Những gói tăm nho nhỏ
Những đồng tiền nhỏ nhoi
Thương em gầy gò mảnh mai.
 
Em bé đi về phía ánh chớp cơn mưa
Gói tăm
            trên tay tôi trĩu nặng…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ÔNG XẨM HÁT RONG
 
Hai bố con ông
Một chiếc nón mê và một cây đàn
Dắt nhau đi dọc phố
Hát rong.
 
Chiếc nón hứng trời run run
Ngón tay gầy rung lên tiếng nấc
Ông hát phận đời nghiệt ngã
Lần bước chiều đông lá rơi.
 
Những đồng tiền nhỏ nhoi
Thả xuống nón mê sấp ngửa
Nặng hơn những giọt mưa
Rơi xuống dây đàn…
 
Tiếng hát lang thang
Điệu xẩm xưa cũ
Giữa ồn ào thành phố
Có gì như heo may…

 
 
    
 
 
 
 
ĐIỀU CÓ THỂ VÀ KHÔNG THỂ
 
Chiếc máy thông minh
Có thể và mai sau có thể
Nói chuyện với người ngoài hành tinh
Chữa bệnh bằng gen
Và còn hơn thế.
 
Chiếc máy thông minh
Có thể tự lập trình
Tự lựa chọn giải pháp
Tối ưu nhất.
 
Chiếc máy thông minh
Có thể vẽ được tranh
Nhưng sẽ không bao giờ
Gửi được hồn vào trong tranh.
Chiếc máy thông minh
Có thể soạn nhạc và làm thơ tình
Nhưng sẽ không bao giờ
Có âm thanh cháy lửa
Và con chữ làm nên sóng vỗ.
 
Chiếc máy chỉ là chiếc máy
Không thể có trái tim và khối óc
Bằng máu và nước mắt…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đã lâu tôi gặp lại
Một chiếc cối xay lúa
Trở về với kỷ niệm
Tuổi thơ mình đi qua.
 
Áo cối đan bằng tre
Thân nêm bằng dăm gỗ
Cối xay quay bằng tai
Kéo chàng như cưa xẻ.
 
Ngày xưa là như thế
Trọ học bên kia sông
Mẹ xay trong cơn bão
Mưa gạo rơi xoáy vòng.
 
Nhìn chiếc cối xay cũ
Bỗng nhớ mẹ vô cùng
Bóng mẹ gầy sấp ngửa
Kéo chàng mòn tháng năm!

 
 
 
 
 
 
 
 
Ông giáo già tôi gọi bằng ông
Lớp học trong chùa nhớ tiếng chuông
Ông cầm thước gỗ ngày lên lớp
Dạy chúng tôi nắn nót từng dòng.
 
Một lần tôi không thuộc cửu chương
Ông gõ đầu mà đau mà nhớ
Kỷ niệm theo tôi thành ngọn lửa
Ông giáo làng bây giờ nơi đâu?
 
Hai thằng cùng học ở cùng thôn
Đánh đáo chơi bi cũng vút tầm
Tối đèn chụm lại cùng giải toán
Cùng tập làm thơ, tập viết văn.
 
Thế rồi anh ấy đi tòng quân
Thư viết cho tôi được mấy lần
Ông giáo nhìn tôi trào nước mắt
Nó là con, cậu cũng là con.
 
Tôi đã về đây với hội làng
Trường Sơn xa quá anh về không?
Đàn em múa hát vui như tết
Ai giống bạn xưa… chợt cháy lòng!

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà