NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI CÔNG ĐOÀN VIÊN CHỨC TỈNH VĨNH PHÚC LẦN THỨ V, NHIỆM KỲ 2018 - 2023
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 16)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 2)

 

 

 

Năm nắng, mười mưa
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2010
 

 

 

 

 

 

------------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 

 

 

 

 
Xóm Chiền - phố đã thức rồi
Mà ngoài Đầm Vạc vẫn bồi hồi sương
Vườn ai thiêm thiếp mùi hương
Bên làng bên phố biết nương bên nào?
Rừng Lim gió lá lao xao
Ngọn đèn ngái ngủ nép vào bóng cây
Ngang đầm mây thảnh thơi bay
Cá tung đớp bóng sóng ngây ngất chờ
Tầng cao chen đứng bên bờ
Nhà ven đô cứ hững hờ - không cao
Vườn xanh hoa thắm mát ao
Từ xưa vẫn thế đã bao nhiêu đời
Vén mùa nhạt tiếng chim rơi
Chiều trong như thể mắt người bén duyên
Mai là thành phố Vĩnh Yên
Giữa nguy nga phố đừng quên có làng.
 
 
 
 
 
 
 
 
Dày đêm thì lại mỏng ngày
Nắng chang chang nắng đề đày đọa mưa
Trẻ đi mãi chẳng tới trưa
Già ngơ một cái chiều đưa ngang chiều
 
 
 
 
 
 
Mưa làm nắng ướt cả rồi
Nắng trong mưa ngỡ vàng phơi ngang trời
Nắng mưa trộn xuống làng tôi
Kết thành bông lúa nuôi người nắng mưa.

 
 
 
 
 
 
 
Ta nợ dòng sông từ đêm ấy
Buổi chiều lên đẩy con nước ngược dòng
Trăng thượng tuần cắt từng con sóng
Nhận lệnh truyền: Xuất kích vượt sông
 
Đêm cuối năm đậm đặc mùa đông
Thử sức bền của những người lính trận
Súng tì phao, bơi ở tư thế bắn
Mũi chúng tôi đảm nhiệm hướng vu hồi
 
Giữ vững cự ly chống chọi với dòng trôi
Vai đỡ vai truyền từng hơi thở gấp
Bỗng  pháo giàn thình lình cấp tập
 
Đã có thương vong - ai mất ai còn?
Khẩn trương vượt sông không kịp đau buồn
Úp mặt vào sông thay lời vĩnh biệt
Đêm bung lên trận chiến bắt đầu
 
Chảy từ ngàn xưa chảy tới mai sau
Đã một thời dòng sông mang tên
Dòng - Sông - Máu
Thạch Hãn đã cùng ta chiến đấu
Đến bây giờ sóng vẫn vỗ ta đau.
 
Trung Nguyên - 2001

 
 
 
 
 
THÁNG GIÊNG Ở TRUNG NGUYÊN
 
Tháng Giêng về tấp nập ở đền Chanh
Sông Phan thức trườn mình qua giá lạnh
Nơi truyền thuyết đượm màu thần thánh
Rước mùa xuân đến cõi an lành…
 
Nhớ ngày xưa còn bé lanh chanh
Mò ốc bắt cua trên cánh đồng Trổ Chảy
Gặp đàn cò đợi tháng Giêng ở đấy
Xơ xác đám bèo, phờ phạc vạt cỏ may
 
Nước sông Phan chảy quên tháng quên ngày
Bồi đắp lên Đồng Tân, Đồng Má
Gia phả làng đã tạc vào bia đá
Mấy trăm năm Đông Lỗ đã lập đền
 
Những cuộc hành hương cứ nối dài thêm
Nước mắt mồ hôi môi người nếm trải
Bao cuộc đời đến Trung Nguyên ở lại
Gồng gánh tháng năm miết mải vững bền
 
Tôi đi vào giữa tháng Giêng
Bước xuân xanh đến Trung Nguyên trước rồi
Lấy lời “Bèo dạt mây trôi”
Buộc màu “Hoa cải” bên trời đang bay
 
Cầm hai câu hát trên tay
Tung lên làm một ánh ngày nhuộm xanh.  
 
 
 
 
 
 
 
 
Thà vay nước mắt khóc người
Còn hơn đi mượn tiếng cười tặng nhau
Ương ương chẳng nói đã đau
Ngọt ngào liến loắng là câu thất thường
Vu vơ đứng ngã ba đường
Thương thì cho hết ai thương trả mình?
Quê nhà sương xuống rối tinh
Trăng đêm lên đến đầu đình là treo.

 
 
 
 
 
 
 
Quá khứ lững thững
Đi bằng ngựa
Với những bước nắng, bước mưa
Tương lai đến bằng ánh sáng
Không gian gang tấc
Kinh hoàng
Những đục mờ xếp hàng ngang
Cất tiếng
Như vó ngựa dồn trên hoang mạc
Xin đừng ngỡ ao làng là bến cảng
Những không gian nhiều chiều
Ngấp nghé
Mở ngày sau.

 
 
 
 
 
 
 
Cất sau lưng bảy mươi năm
Đường chiều mưa đứng, nắng nằm ngổn ngang
Hành trang một mảnh hồn làng
Gói bao nhiêu phận nhỡ nhàng mang theo
Vầng trăng gá ở lưng đèo
Chỉ chờ đêm xuống để leo lên trời
Còn tôi đuổi bắt bóng tôi
Câu thơ mệt vã mồ hôi theo người
Thế rồi gặp ngọn gió tươi
Thổi vào tóc bạc, qua môi cất lời
Còn bao mùa lá vàng rơi?
Đêm dài ra rút ngày vơi đi nhiều
Cũng may còn nhận ra điều
Yêu nhau đến chết còn yêu:
Thơ à!

 
 
 
 
 
 
 
Những ngôi nhà ngột ngạt ngóc đầu chen nhau
Thở!
Những không gian nham nhở chọc đau mắt ta
Vỡ!
Những khái niệm quen mồm hùa nhau gọi là
Phố!
Hạt phù sa biết nhảy
Và hạt bụi tập bay
Dạt vào đô hội cùng quay
Cho nhân gian chóng mặt chóng mày…
 
Cũng may còn chút phận này
Dăm ba câu chữ ăn mày thế gian
Mong đừng mắc nghiệp đa đoan
Thôi thì đứng bóng chợ tan, thì về.
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta ngơ ngác trước nắng thu màu cốm
Mây trắng lơ mơ
Tam Đảo cũng lơ mơ
Tháng tám Hồng Hà nước đỏ
Hồ sen xanh
Hương thơm mỏng như là
Nhớ lại cả
Những mùa thu năm trước
Tuổi thơ ta hun hút phía xa rồi
Hoa cỏ may tít mù theo gió bấc
Rồi không đâu, mắc tím tiếng cu cườm
 
Kỷ niệm khư khư mùa thu hương cốm
Cho ai kia mãi mãi nhớ về
Giờ ta ước giá còn thơ bé
Được thật mình với hương sắc thu quê.

 
 
 
 
 
 
 
 
Thế là em đã theo chồng
Người ta rước sáo sang sông mất rồi
Tôi cô đơn với cả tôi
Thuyền em ngọt sóng cắt đôi buổi chiều
 
Em đi ngược tiếng trống chèo
Tôi về nhặt táo mốc meo sân chùa
Vại cà nổi váng ủng, chua
Chum tương ngấu nẫu trắng gua đen ngầu
 
Con dì đã lớn từ lâu
Trong đôi mắt ấy có màu mắt em
Trăng xuân đã ngủ say mềm
Vẫn còn lúa thức với đêm ngọt ngào.

 
 
 
 
 
 
 
 
Vầng mây đốt trúc đang về
Bồng bềnh xuống bến bồ đề Thanh Lanh
Cất trời dưới đáy hồ xanh
Núi non nhẹ bẫng nổi quanh mạn thuyền
Thắp tuần nhang khói bay lên
Mang đi bao nỗi ưu phiền thế gian
Tiếng chuông ngân khắp đại ngàn
Niết bàn riêng cõi mơ màng khói sương
 
Tháng Chín - chín cả đồi nương
Sắn khoai nây củ bưởi hương ngát vườn
Lúa đồng đã mẩy vàng hương
Nắng thu bủa lưới tơ vương đất trời
Ta về Trung Mỹ em ơi
Mà vui ngắm cảnh núi đồi bên nhau
Mà vui nắng đến, chẳng nhàu
Nền xưa dấu cũ nguyên màu Thanh Lanh.  
 
 
 
 
 
 
 
 
Dao phải sắc mới phát quang hoang dại
Cuốc chắc lật lên thức đất giấc ngủ dài
Rồi gieo hạt vun cây, chăm trái
Đâu phải mỗi ngày đều có sẵn ban mai.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khuôn trăng vành vạnh giữa trời
Thế mà mây cứ mải chơi trốn tìm
Đêm thừa ra một cánh chim
Có con vạc thả tiếng chìm canh sương
 
Cầu Ô nhịp nhớ nhịp thương
Sông Ngân mờ tỏ mối vương tơ sầu
Lời vàng buông xuống dòng sâu
Khi bong thức giấc mưa ngâu lại về
 
Chong chong một ngọn đèn khuya
Giậu thưa liếp mỏng bốn bề trăng lên
Hương xuân mỏng thế mà bền
Dẻo dai xoắn nút lạt mềm buộc nhau
 
Vườn anh trĩu mẩy buồng cau
Chỉ e sương muối làm đau giàn trầu
Trách người nghĩ chuyện đâu đâu
Mà quên giọt nắng trong màu mắt em.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xa đâu mà đã là xưa
Vẫn nắng tháng tám, vẫn mưa tháng mười
Gốc đa già đã lâu rồi
Ngọn còn xanh nẩy búp trồi non tơ
 
Tháng năm vin lúa trĩu mùa
Nắng ong óng giữa đồng trưa ngọt ngào
Trăng ngày ngái ngủ đáy ao
Để cho đàn cá lao xao đớp vàng
 
Phiêu diêu nhập với hồn làng
Gặp cơn gió phố ngỡ ngàng chạy qua.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Làng tôi nằm ở sườn đồi
Nghiêng nghiêng như thể muốn trôi xuống đồng
Tre xanh viền một đường cong
Nắng mưa cũng phải đi vòng mà lên
Riêng riêng buộc chặt nỗi niềm
Chỉ e tuột mất một miền thương yêu. 
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà