NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2018)
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 27)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 28)

  

 

 

 

 

Cái ngủ lang thang
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC, 2011
 

 

 

 

 

 

 ------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)
 

 
 
Ở Lạc Trung mùa xuân về rất sớm
Khi giọng Bác Hồ ngân vang nơi nơi
Gốc đa xưa, nơi Bác từng ngồi
Tán rộng khắp, rễ cắm sâu lòng đất
Tỏa ấm nồng tình Bác, Bác ơi.
 
Nửa thế kỷ qua đi hình Bác vẫn rạng ngời
Khi bình dị Bác dạy dân cách sống
Cách trồng cây góp ích cho đời
Nửa thế kỷ qua đi dẫu vật đổi sao dời
Hàng cây Bác trồng bao mùa cho quả
Bao lượt cây xanh rễ, đâm chồi
 
Nhớ Bác Lạc Trung rộn tiếng cười
Vui Tết trồng cây - mùa xuân đến sớm
Như lời Bác dạy khi về thăm

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tết về con gói bánh chưng
Bên thì vàng đỗ, bên ngần gạo thơm
Lá dong xanh, bó lạt mềm
Âu nhân thịt dọi ướp nêm dậy mùi
Tháng Chạp trời tối thui thui
Rưng rưng nhớ dáng mẹ ngồi năm xưa
Dạy con cắt lá cho vừa
Đổ gạo, rắc đỗ đừng thừa hở nhân
Bẻ lá, tay vỗ cho nhuần
Chiếc bánh vuông góc, lạt trần cho êm
Đun vừa lửa, bánh luộc rền
Cả nhà đón Tết cổ truyền thêm vui
Đã bao năm mẹ xa rồi
Con ngồi gói bánh nhớ lời mẹ xưa.
 
 
 
 
 
 
 
 
Đã hẹn nhau mùa xuân Bắc Hà
Nay ta đến người đâu chẳng thấy
Hơi núi phả buốt dòng lệ chảy
Rượu ngô uống một mình chẳng thể say
Này khèn
này ô
này tay trong tay. . .
Chợ xuân đông một mình ta ngơ ngác
Một mình ta tìm nắm được tay mình
Chảo thắng cố vơi rồi
Can rượu ngô cũng cạn
Ngựa chất đầy hàng ngược vách núi chênh vênh
 
Phiên chợ tan ta cũng phải về
Hẹn phiên sau rượu ủ men chín ngẫu
Lại đợi nhau ở Bắc Hà
Đừng lỗi hẹn để cả đời tìm kiếm
Cả một đời đau nỗi khát cao nguyên.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chân theo tiếng trống gọi mời
Ta vào xem hội, nhớ  người ngày xưa
Phải em, mớ bảy, mớ ba?
Phải em, tóc vấn đuôi gà buông lơi
Mình em giữa hội bao người
Làm ta ngơ ngẩn, một thời…ngày xưa
Trời làm hội ấy đêm mưa
Giương ô lục soạn ai đưa em về
Qua cầu đánh rơi câu thề
Em qua xóm khác, ta chê quê nghèo
Hội làng ta gói mang theo
Có em khăn vấn, yếm đào thật xinh
Qua bao mộng mị thị thành
Vẫn hương chanh với mái đình vút cao
Trống chiêng rộn rã mời chào
Người xưa ơi, ở nơi nao có về?
 

 

 

 
 
 
 
 
 

 

 

 
 “Lạc Kiều có bông công xi
Có đàn chim nhỏ bay đi lại về”         
 
Gặp câu hát cũ bên cây cũ
Lạc bước người xưa có kịp về
Tam Sơn giờ đã thành phố huyện
Nhộn nhịp Bến Then thuyền buông neo
Huyện mới khai sinh còn vất vả
Chân tre thấp thoáng mái tranh nghèo
Sông Lô sóng hát ghềnh Khoan Bộ
Tán gạo đầu thôn đỏ sắc cờ
Hải Lựu chen chân mùa lễ hội
Cánh cò trắng toát viết thành thơ
Mùa xuân thanh thản thăm quê mới
Thiền tự Kim Tôn cõi tịnh tâm
Tháp cổ uy nghiêm chiều nghiêng bóng
Hàng cây cổ thụ dáng mặc trầm
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Trong khuôn viên Bảo tàng có rất nhiều thị cổ
Tuổi trăm năm, rễ bám chặt đất đồi
Tán xoè rộng tốt tươi làm chứng
Một Vĩnh Yên đang toả rạng ngời
Gốc xù xì, thân cây già rỗng
Vẫn đơm hoa, đậu quả trĩu cành
Lá xanh biếc như vầng mây ấp ủ
Quả chín vàng: Vầng trăng long lanh
Hương thoảng ngọt tiếng thì thầm đôi lứa
Phảng phất xe nôi giấc ngủ bé say nồng
Giữa một công viên xanh
Những gốc thị già vui cùng người thành phố
 
Ngày qua ngày
Năm lại năm
Vẫn tán xanh, vẫn quả vàng mộng mị
Khuôn viên Bảo tàng với rất nhiều cây thị
Góp cho đời thêm những niềm vui.
 
 
 

 

 

 
 
 
    
 
Nào cùng cái ngủ lang thang
Mắt trái thì thầm rủ rê mắt phải
Đi hoang về rộng rinh khu vườn.
Quạt điện chạy vù vù trên tường
không xoá được cảm giác mơn man
con gió đồng nhẹ thoảng.
Căn nhà ống phun thuốc muỗi đến
tiệt nọc cả thạch sùng
bỗng ri ri tiếng dế tiếng giun hoà tấu  ngoài gốc bưởi
Hương cỏ mật vỡ oà tâm thức rơi xuống tuổi thơ
 tím hoa súng hoa bèo hoa khoai lang
Lang thang lang thang
Bỗng hai tay cay mùi trầu không nhặt vào dâng mẹ
Giật mình tiếng quả cau lìa buồng
Rơi
Chơi vơi chơi vơi
Tiếng chim khách chiều nào vắt vẻo bờ tre
 báo tin bố về ngong ngóng
 
Đợi
Nồng nàn hương trầm ảnh Lâm phảng phất khói
Ba mươi năm trôi qua em mười tám không già.
Hái một ôm vàng trắng tím hồng vườn nhà
  hoa giờ thành hoa dại  
Thắt lòng thương nhớ tuổi thơ
Xa. . .
Tao tác tiếng gà
Con gà máy mua ở Trung Quốc
cảm ứng tiếng ô tô chạy đêm
 gáy một hồi vô thức chả theo canh.
Loanh quanh loanh quanh
Quờ tay chạm vào hiện thực
Giấc ngủ chẳng thành.    
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tháng tư chưa thật nắng hè
Phượng hồng chưa hé, tiếng ve chưa giòn
Tháng tư ngan ngát bằng lăng
Một màu son sắt nhân tình gửi trao
Tháng tư bất chợt mưa rào
Râm ran tiếng ếch bờ ao gọi tình
Tháng tư sen tở mở xanh
Thuyền ai một lá chòng chành hồn tôi
Tháng tư ơi, tháng tư ơi
Đong đầy sắc biếc, ngợp trời lộc xuân     
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tháng năm vừa chớm hạ
Nắng rưng rưng tãi vàng
Vườn chùa trưa tĩnh lặng
Bỗng nghe lòng bâng khuâng
Lắng nghe tự xa xăm
Lời của nắng, của gió
Lời của lá, của cây
Đang thầm thì kể lại
Nơi chùa cảnh thiêng này
Dưới vòm xanh cổ thụ
Bác đã ngồi năm xưa
Thương dân còn nghèo khó
Không tiệc tùng đãi đằng
Dùng cơm nắm muối vừng
Như công dân bình dị
Khi Người thăm Vĩnh Yên
Trưa tĩnh lặng cửa thiền
Nắng lọc xanh vòm lá
Tấm gương Người rạng toả
Cháu con soi trọn đời.

 
 
 
 
 
 
 

 

 

 
Đầu đông
Lênh loang mặt sông
chiều.
Cánh buồm nâu đơn lẻ
cố ngược dòng tìm về nguồn cội
Đầu đông
Sau những cuồn cuộn
những xiết xoáy, cuồng nộ
vạt ngô mượt mà đang mùa trổ cờ, nhú râu
biến mất.
vạt đỗ xanh, đỗ đen, đỗ tương
 hứa hẹn một vụ mùa trĩu quả
biến mất.
Bãi chỉ còn cát trắng khô nỏ nhức mắt
với đàn chó đùa nhau chạy cuồng cẳng
Gió hoang hoải tung bờm bay mù trong chiều đầu đông
mệt mỏi.
Con sông quê cảm thấy có lỗi
thu mình về dòng cũ
lênh loang chiều đầu đông buồn không chảy…
 
Chảy đi sông ơi, đâu chỉ mình sông có lỗi
Chính CON NGƯỜI có lỗi nặng hơn
khi làm cho BÀ MẸ TRÁI ĐẤT tức giận
vì lột bỏ tấm áo xanh người mặc
bằng cách phá rừng, lấp hồ. . .
Chảy đi sông ơi
Sau con lũ lịch sử
con người sẽ bừng tỉnh và sống tốt hơn.

        
 
 
 
 
 
 
 
Thương lắm lắm những cánh đồng sau lũ
Xơ xác thân ngô, mắc cạn phận bèo
Ngân ngấn lệ bùn hoen bờ cỏ
Ngày đông sàn sạt gió may heo
 
Thương lắm lắm những cánh đồng sau lũ
Sạm mặt người qua những lo toan
những giống, những công, những vun trồng. . . mất cả
Sau một đêm còn lại bàng hoàng.
Thương lắm lắm những cánh đồng sau lũ
Lênh loang bùn non
Quánh xá cày trái vụ
gieo vội hạt rau: Lấy ngắn nuôi dài
Sau con lũ những gì còn lại
Là nỗi đau, là niềm tin khắc khoải:
Cây bật mầm trả lại màu xanh
Đất cựa mình, hối hả hồi sinh
Nơi con lũ đi qua
Thương lắm những cánh đồng.

 
 
 
 
 
 
 
 
Nếu em còn…
Giờ Lâm đã lên ông
Rộn nhà tiếng em cười nói
Họ Tạ nhà mình đông con, nhiều cháu
Từ đường bớt một bát nhang!
Nếu em còn…
Mây trắng thôi lang thang
Ba mẹ không rủ nhau sớm về chín suối
Nếu em còn…
Vườn nhà xanh cây cối
Hoa trái trong vườn ấm tay em
Nếu em còn…
Chị nghẹn giọng gọi tên
Ba nươi năm qua em luôn mười tám tuổi
Ánh mắt nheo cười qua khói nhang
Nếu em còn…
Với quân phục màu xanh
Sao trên mũ Lâm là ông Bộ đội
 
Tháng bảy xanh thêm
Nếu em còn!      

  
 
 
 
 
 
 
Lần đầu tiên ngủ ở Đại Lải
Một mình.
Đêm màu nhung huyền bí.
Hồ trăng như sáng hơn
Lạch cạch tiếng bàn phím gõ vào đêm
Mộng mị hiện ra thương nhớ
Hương ngọc lan ùa qua khung cửa
Con chữ tíu tít dìu nhau ra
Nỗi sợ mơ hồ thoáng qua
Vô thức lăn vòng gỗ bồ đề sư thầy gia hộ
Bình an trở về.
 
Đại Lải qua cơn mê
Sóng hồ thu thổn thức
Núi - trời xa
Chớp lằn toang ngực
Cơn mưa dằn dỗi chưa về.
 
Đêm đầu tiên
Đại Lải tự ru
Ngủ lăn cùng con chữ.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khắp làng ơi ới tiếng gọi nhau
Nước đã về mau mau đổ ải
Rét tháng một còn vương, tê tái
Đồng làng nhộn nhịp vào mùa
Ùng ục tiếng đất khô gặp nước
Bì bõm tiếng bừa theo chân trâu
Càm cạp tiếng vịt bầy bắt dế
Khe khẽ tiếng người rét xuýt xoa
 
Nước xả có giờ nên gấp gấp
Đổ ải xong rồi phải đổi công
xóm làng trẻ già, trai gái
cùng nhau cặm cụi trên đồng.
 
Lạy giời, giời cho nắng ấm
mạ xuống xỏ chân bén màu xanh
Ba tháng trông cây, một ngày trông quả
Mùa về trĩu hạt, con lòng thành.

 
 
 
 
 
 
 
Khi không trong tay anh
Đất sét chỉ là đất sét
ẩn ức màu thời gian.
Trong tay anh đất rung động khẽ khàng
Theo chiếc bàn gỗ cổ truyền
Xoay
Xoay
Xoay
Vũ điệu bàn tay
Quyện hoà cùng vũ điệu của đất
Vuốt
Xoa
Bóp
Nặn
Hồn đất thức dậy cùng hồn anh
Khao khát.
Này đất, này nước
Này men, này lửa
Hồn quê hóa thành.
 
Kìa là hình rồng
Kìa là ngựa Gióng
Kìa bà và cháu
Hồn gốm ngàn năm
Qua anh sống lại…
Giờ ai về Hương Canh không chỉ tìm mua vại
Dòng sản phẩm mang tên gốm Ngoạn
Làm sống lại làng nghề trong ca dao xưa.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhà ta đầy tiếng cười
Niềm vui tràn sớm tối
Từ buổi đón con về
 
Bố mẹ sinh con một bề
Về nhà ta con là con gái
Mấy đứa em lớn cao con ơi đừng ngại
Dẫu rằng toàn là em trai
 
Chín tháng mười ngày con hoài thai
Cả nhà ngóng mong con sinh em bé
Cháu đích tôn ngả vào tay mẹ
Ngân ngấn lệ mừng mắt cha.
Con ơi, con là con ta
Dâu hiền mẹ thương hơn con gái
Cháu ngoan hai bên nội ngoại
Con thành cầu nối hiền hoà.
 
Có con trong nhà
Mẹ cha có thêm chỗ dựa
Yên tâm dưỡng nghỉ tuổi già
Vì con là con dâu trưởng. 
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà