NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2018)
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 17)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 18)

  
GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
5 NĂM LẦN IV (2011 - 2015)
 
 
I. Giải A:
Không có
II. Giải B: 03 giải
1. Tập thơ Những câu thơ từ đất của Nguyễn Ngọc Tung
2. Tập thơ Tự Thanh II của Hải Thanh
3. Tập thơ Thức mùa sông lắng dòng của Lê Kim Hạt
III. Giải C: 03 giải
1. Tập thơ Sau những khoảng lặng
     của Minh Hòa (Phan Thị Minh Hòa)
2. Tập thơ Trăng nhân thế của Nguyễn Cảnh Tuấn
3. Tập thơ Trước hoa của Bùi Quốc Bình
IV. Giải Khuyến khích: 05 giải
1. Tập thơ Hoa nắng của Nguyễn Thị Việt Hương
2. Tập thơ Cánh võng lời ru của Trần Tá
3. Tập thơ Miền xa của Trần Khoái
4. Tập thơ Bên đồi mua vẫn nở của Nguyễn Trọng Quyết
5. Tập thơ Cái ngủ lang thang của Tạ Thu Yên.




 

 

 

 

 

 

Những câu thơ từ đất
 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2011
 

 

 

 

 

 

 

 

-------------------------------------------------------
 

 

 

 

Tập thơ đoạt Giải B,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)
 

 

 

 

 

 
Nứt nẻ gió mưa
Tổ tò vò chết khô mạng nhện
Khe nứt tia sét
Thạch thùng đẻ cái sinh con
Rễ si xuyên tường
Rêu già mấy lớp
Sừng sững hồn làng.
 
Năm tháng đi qua
Con chữ lon ton chạy về nhà
Hạt lúa kĩu kịt chảy về sân
Đám rước dâu cười như pháo tết
Đám đưa ma kèn trống khóc như mưa
Cờ lọng vinh quy
Khói bom và nước mắt
Lớp lớp gái trai lên đường đánh giặc.
 
Bước chân nào xuôi ngược
Ai ở cuối trời
Ai góc bể chân mây
Có nghe sóng đất vỗ chân người?!

 
 
 
 
 
 
 
 MẦM TRĂNG
 
Chị ủ mặt trời vào đêm
Bật thức mầm trăng
Mầm trăng ngơ ngác.
 
Mầm trăng khóc
Chỉ thấy gió ru lời cánh đồng
Mơ mùa sây bông.
 
Vỏ trấu rỗng sinh lực
Xác xơ chiếc thuyền vượt cạn
Chị thầm nước mắt
Nghĩ về những đứa con.
 
Chị một bóng một đèn
Giấu mặt đêm
Bóng chị in lên cánh đồng
Lấp lánh những mầm trăng…

 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

Tôi theo mặt trời đi săn ảnh
Săn hơi thở cánh đồng đang chín
Cánh đồng đang non.
 
Săn biêng biếc tiếng chim
Roi rói nụ cười mùa rơm mới
Mồ hôi treo nắng núi
Vai gầy gánh phố đang hoa.
 
Thời gian gió thoảng
Ống kính gom tháng ngày
Khoảnh khắc bấm máy
Khoảnh khắc tâm hồn
Ngôn ngữ thời gian.
 
Tôi theo mặt trời săn ảnh. . .

 
 
 
 
 
 
 
Những người đàn bà gánh nước đi ra biển
Gánh bên ngày bên đêm
Gánh cầu vồng trời nước
Nụ cười nhấc biển lên.
 
Những người đàn bà nhuộm gió sạm
Lúc hóa đá áo chưa kịp vá
Mồ hôi rón hằn trên má
Mắt cười đá tứa chân chim.
 
Những người đàn bà như lạ như quen
Gánh ra biển dòng sông mưa nắng
Vắt mồ hôi, vắt gân xanh ra bán
Nặng triũ đôi vai nghèo.
 
Những người đàn bà đi cùng tuổi đá
Gánh biển lên lấp lánh chân trời.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những người đàn bà vác dậm ra đồng
Lủng lẳng thắt lưng truyện cười và cổ tích
Những người mẹ mò cua bắt tép
Nuôi lớn bao lớp người làng tôi.
 
Những người đàn bà bì bõm chân trời
Bì bõm nắng bì bõm mưa, bì bõm…
Bàn chân lùa con tép con tôm
Mảnh nhọn rập rình nhức hoàng hôn.
 
Những người đàn bà quần sắn đùi non
Con chữ thì quên ao chuôm thì nhớ
Thuộc từng mà cua quen từng tăm cá
Lặn lội thân cò đồng thấp đồng cao.
 
Những người đàn bà ru con bằng ca dao
Ru cánh cò ngủ cùng cây gạo còng cổ tích
Đêm thôn dã dậm phơi trăng xanh biếc
Cả đời quen bì bõm phía chân trời.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em bé đánh giày chân đất
Úp mặt xuống vỉa hè bỏng rát
Đánh bóng mồ hôi lên những đôi giày
Từng khoảnh khắc miếng cơm manh áo.
 
Mặt hiền trăng non
Trong veo tâm hồn nắng sớm
Em thèm chữ
Vịn cổng trường nghe cô giáo giảng
Bơ vơ cánh phượng tuổi thơ.
 
Em từ gốc đa sinh ra?
Giấc ngủ gầy thân cò phận vạc
Sương lạnh rơi đừng lặn vào ký ức
Để giấc mơ còn được tới bình minh.
 
Em bé đánh giày chân đất
Mỗi hy vọng bước lên từ sỏi cát.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Anh đào giếng
Như con dúi rừng đào đất
Trần lưng bỏng rát
Tay cuộn bắp
Lấy chính mình làm tâm giếng thơi.
 
Quê tôi
Thác dội mòn lưng núi
Suối chảy rạch đá thành khe
Đất gầy trơ trơ đá
Lưỡi thuổng tóe lửa nhói đau.
 
Đáy giếng sâu
Có hơi đất ấm
Gặp lại mồ hôi cha
Bóng giếng tròn gặp nón che đời mẹ
Anh thuộc từng thớ đất
Biết mạch nào nông sâu.
 
Đất thương anh
Anh thương làng khát
Gạn chắt tháng năm gọi nước về.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chồng chị đào vàng lâm bệnh
Thằng con nghiện hút vào tù
Chị làm cà muối
Bán chiều cuối chợ.
 
Thời bao cấp túng thiếu
Chị nghỉ chế độ
Chạy chợ
Thờ chồng nuôi con.
 
Cà ghém thái hình chiếc lá
Cà pháo chọn quả tròn tròn
Chị ngâm muối mặn
Trắng ròn.
 
Tìm về bữa cơm đạm bạc
Chợ chiều lất phất mưa bay
Tôi cầm túi cà muối mặn
Xót cả mười đầu ngón tay!

 
 
 
 
 
 
Bác nông dân dắt trâu gặm cỏ
Con trâu chăm chỉ ăn nắng vàng
Ăn cạn cuộc đời bác nông dân.
 
Sợi thừng buộc bác với con trâu
                    và cùi cũi cánh đồng
Những bông lúa cong vành trăng
Bao dấu hỏi tủa trên mặt ruộng.
 
Cánh đồng thay tưng bừng ánh điện
Tiếng máy rộn ngày đêm
Những dự án mọc lên
Chóng mặt.
 
Bác nông dân dắt trâu gặm cỏ
Lẽo đẽo lùi sau đường cao tốc…

 
 
 
 
 
 
 
Lúa đã gặt về làng
Cọng rạ xanh xao kiệt xác
Cánh đồng tao tác
Lưng mẹ còng mùa đông.
 
Đàn vịt sục hoàng hôn
Châu chấu trốn kẻ săn tìm
Sẻ đồng mót nắng
Bóng cha dầm gió sương.
 
Cánh đồng mùa đông
Hạt thóc rưng rưng mầm…

 
     
 
 
 

 

 

 

 
Chị vớt lên từ lòng khe lòng suối
Những mảnh đá hình lá sim lá ổi
Xếp quanh lòng chậu cũ mèm
Ủ cái nóng ngày đêm.
 
Quạt lá cọ làm gió
Thổi những hòn than cháy đỏ
Lúp xúp nón
Lửa hắt lên khuôn mặt xanh gầy
Bến xe thơm mùi ngô nướng
Rịn lòng tôi.
 
Bà mua vài bắp làm quà
Ông ngồi vẽ từng hạt như người già
                            rụng từng cái răng
Con tôi ăn cả bắp
Ngô nếp non.
 
Trở về bến cũ quê hương
Chậu đá nướng ngô còn đó
Mùi ngô thơm theo hồn đá đến phương nào?

 
 
 
 
 
 
Mẹ đi xa
Cái đấu cũ mòn
Có hạt thóc vàng ở lại
Như tuổi thơ con trong nôi mẹ hời ru.
 
Những năm cha xông pha nơi chiến trường
Mẹ lam lũ cày cấy nuôi con
Cơn gió bấc làm bông lúa lép
Nắng đốt cháy trời, khát mạ non
Trận bão lốc đè nát lúa ngậm đòng
Mùa trắng tay.
Hạt cơm cõng củ sắn củ khoai
Cái đấu mẹ đong
Đói no, nghèo khó đầy vơi.
 
Đêm đêm mẹ thức
Cái đấu nghiêng về phương cha đánh giặc
Đổ đầy trăng sao thương nhớ lên trời
Con thương mẹ tóc thêm bạc.
 
Cái đấu cũ mòn
Cả đời mẹ đong
Chẳng hết mồ hôi
Chẳng vơi nước mắt
Con bưng lên nắng ấm đong đầy
Rưng rưng bóng mẹ…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 VIẾT TRÊN TẦNG BẢY
 
Tầng bảy chiều cuối năm
Công trường mùa nước rút
Rừng thép lên vun vút
Gió xôn xao.
 
Ô cửa mới cao cao
Cô thợ nào khẽ hát
Lời ca ngân đỉnh tháp
Hoàng hôn say.
 
Tầng bảy lãng đãng mây
Hoa lửa rơi Đầm Vạc
Đồi giăng giăng khói bạc
Tưng bừng ca.
 
Tầng bảy ly cà phê
Ấm nồng đêm trở gió
Tiếng còi tàu vào phố
Chở đầy trăng.
 
Tầng bảy vừa ửng nắng
Gặp đàn chim giăng trời
Mùa xuân về lấp lánh
Thành phố bay…

 
 
 
 
 
 LỜI CHỊ
 
Ngày mai em đi lấy chồng
Đôi quang ở lại gánh gồng nắng mưa
Ngày mai em lên xe hoa
Gàu giai đây gác chị qua gàu sòng.
 
Ngày mai em về nhà chồng
Gối đôi chị tặng tơ lòng chị thêu
Niềm vui hoa thắm chỉ điều
Mà sao lòng chị bao nhiêu bão bùng.
 
Ngày nao chị có lấy chồng
Ngày nao duyên đến hay không… ngày nào?!

 
 
 
 
 
 
 
Đào thơ tận đáy cõi người
Đục trong gạn chắt lấy lời ruột gan.
 
Bòn trong góc ruộng nhân gian
Câu thơ lấm đất ta mang gieo mùa.
 
Em thì hái lá nuôi tơ
Còn tôi đẽo gọt câu thơ làm cày.
 
Mang thơ ra cối mà xay
Chữ thì ra gạo trấu bay ra vườn.
 
Người đi đãi cát tìm vàng
Tôi đi mót chữ cho nàng dệt thơ.
 
Nhớ thơ mà chẳng có đò
Lục bát em mượn cánh cò sang sông.
 
Câu thơ úp mặt ngoài đồng
Chữ thơm hương đất chữ nồng sắc hoa.
 
Ai ngồi bỏ muối vào dưa
Câu thơ vừa mặn vừa chua chát lòng.
 
Cho anh mượn cái gàu sòng
Tát câu lục bát ra đồng cho xanh.
 
Về mang đòn sóc cho anh
Quảy câu lục bát ra đình phơi trăng.
 
Em mang cái đấu ra đong
Câu thơ mưa nắng oằn cong tháng ngày.
 
Dệt tơ nối sợi cho dài
Dong thơ ta thả ra ngoài gió sương.
 
Heo may héo giọng hát rong
Trời bao sương gió thơ đong sao đầy.
 
Câu thơ gói tiếng đàn bầu
Tình trong nét chữ đã nhàu gió sương.
 
Ngày, thơ bì bõm ruộng sâu
Đêm lại vục đầu cày cuốc gió trăng.
 
Ngửa yếm mà hứng trăng vàng
Về phơi ra chiếu cho chàng làm thơ.
 
Nón mê xấp ngửa đồng xu
Mưa rơi hốc chữ buốt nhừ con tim.
 
Ai đem hun khói câu thơ
Để con mọt sách ngậm bồ hóng cay.

 
 
 
 
 
 
 
Một thoáng gặp chưa kịp hẹn hò
Để đợi để chờ, để rồi cách xa
Em gửi vào tranh bao thương nhớ
Bịn rịn sắc màu, huyền ảo vần thơ.
 
Bút trải lòng lấp lánh nét tài hoa
Vầng trăng ngày xa, em giấu vào đáy mắt
Hoàng hôn chiều xa, đượm đôi môi dịu ngọt
Nụ cười ánh mắt cho người ngẩn ngơ.
 
Em mượn sắc lá, em pha màu hoa
Sương giăng mặt hồ, trăng thêu lối đá
Nụ nép khe mây, hoa cài ngọn gió
Những chiều em vẽ mênh mang cánh cò.
 
Gặp nhau rồi biết bao giờ
Mùa sim lại chín, con đò lại sang?

 
 
 
 
 
 
Em cứ hẹn rồi em lỡ hẹn
Để lên Tam Đảo vịn vách trời
Gặp mây phác thảo tranh thủy mạc
Anh nhớ bồng bềnh, nhớ chơi vơi.
 
Núi vắng mây núi đứng lẻ loi
Thông vắng gió thông thôi chẳng hát
Suối nhớ ai nghiêng trời Thác Bạc
Hải đường ngơ ngác đỏ tương tư.
 
Xanh ngẩn ngơ chiều xanh nhớ mưa
Mây mỏng vờn mơn man cơn mát
Tắm trong mây anh hôn mây bằng mắt
Nhớ đôi môi như nụ đang chờ.
 
Rừng nguyên sơ nỗi nhớ nguyên sơ
Lên với núi quanh co nẻo nắng
Tam Đảo vời vợi mùa mây trắng
Anh gặt mây về lợp mát phía riêng em.

 
 
 
 
 
 
 
 
Anh không kịp về chia tay em
Nhưng anh vẫn ra sân bay
Mang theo niềm tin
Gửi về phương ấy.
 
Thành phố vào đêm
Thẫn thờ từng con phố
Nơi hẹn hò thành nơi để nhớ
Trăng vẽ lên trời nét môi son.
 
Thành phố đêm không buông sương
Chắc nơi em gió mùa đã tới
Cái rét ngọt ngào mùa đông Hà Nội
Em có nhớ phương Nam?
 
Vắng em
Đêm thức ngoài đêm
Trăng ngủ đứng
Sương không buông phố
Câu thơ còn đỏ thức phía mùa đông.

 
 
 
 
 
    
 
Chuyến tàu nào chở trăng lên Vĩnh Yên
Gặp mùa thu níu em ở lại
Bến Vị Thanh ngày ấy
Vẫn chờ em từ phía trăng sang.
 
Đầm Vạc thu mơ màng sương
Chuông Chùa tích gõ hoàng hôn yên ả
Dốc Láp nhớ cơn mưa đầu hạ
Cây gạo đôi thủ thỉ chuyện tình.
 
Đường hoa sưa đưa tôi về xóm Dinh
Tìm câu thơ nhớ người em xóm Tiếc
Nụ hôn còn đây mà chiều biền biệt
Neo tôi vào đôi mắt mùa thu.
 
Vĩnh Yên đợi chuyến tàu qua
Em có sang mùa này Đầm Vạc?
Hoa bằng lăng tím bờ cầu vượt
Bỗng chạm vào ngăn ngắt trời xa…

 
 
 
 
 
 
Tôi mang chiếc lá cuối sông
Ngược suối tìm cây trên rừng
Gặp đàn voi hóa núi
Gặp mây nõn tắm suối
Thác đổ bạc chiều.
 
Gặp áo chàm gùi mây xuống chợ
Rượu ngồi vây thắng cố
Gã say ngủ lại đường
Ngựa liếm đêm.
 
Cô gái nào bước vào ống kính khách
                                         tham quan
Người ta mang đi nụ cười của nàng
Cả thửa ruộng bậc thang…
 
Cái cọn
Mặt trời của bản
Vẫn quay
Lá bay…

 
 
 
 
 
 
Tôi gặp em trên tầng cao
Rừng thép vươn trong mây
Mồ hôi trộn sỏi cát
Tay bay múa đường bay.
 
Tôi gặp em nơi nắng cháy trời
Hối hả xe chở đầy gió bụi
Cánh tay thép nâng mặt trời lên núi
Mồ hôi quánh hoàng hôn.
 
Tôi gặp nụ cười
Gieo từ nụ mồ hôi.

 
 
 
 
 
 
 
Chiều cất nắng lên trời
Đêm lùa sao xuống phố
Chim cuốn trăng làm tổ
Tiếng chổi miết vào khuya.
 
Tiếng chổi như gió khua
Quét đêm dài gọi sáng
Hút dần vào ngõ vắng
Sương nhòa bóng người đi.

 
 
 
 
 
 
 
Hàng cây nào?
Đứng giữa đồng đội nắng.
 
Hàng cây nào?
Đứng đỉnh đồi chịu mưa.
 
Hàng cây nào?
Đứng gồng bão tố.
 
Những hàng cây
Chẳng chạy chốn bao giờ!
 
 
 
 
 
 
 
 
Anh hàng xóm
Làm xe ôm kiếm sống
Vợ anh “hụi đề” bỏ trốn
Một bề gà trống nuôi con.
 
Anh thường đi lúc đầu hôm
Cái sớm chưa tỏ mặt người
Về khuya cùng đèn đom đóm
Mấy khi gặp để sang chơi.
 
Ngã ba ngã tư anh đợi
Anh đón bến đò sân ga
Những nẻo đường quen đường lạ
Đêm về buốt giá thịt da.
 
Bây giờ con cái lớn khôn
Đứa làm nhà máy, công trường
Vợ anh tìm về mái ấm
Mảnh vườn trĩu quả ngát hương.

 
 
 
 
 
 
 
Những quyển sách cũ mèm
Bạc màu tháng năm
Những quyển sách
Lì lẫm giữa nhân gian.
 
Tôi cầm lên trả tiền
Sách cũ
Tri thức không bao giờ cũ! 
 
 
 
   
 
 
 

 

 

 

Bà ngồi chợ bán trầu không
Từ ngày tôi học vỡ lòng
Xa quê bao mùa nước lũ
Bà bán vơi dần tuổi xuân.
 
Lá trầu quế, lá trầu cay
Khúc đắng khúc ngọt rễ cây
Quả cau xanh màu mưa nắng
Mùa đông ấm miếng trầu say.
 
Gái trai dựng vợ gả chồng
Cau xanh với lá trầu không
Bà têm miếng trầu cánh phượng
Se duyên kết mối tơ hồng.
 
Bạn già tri kỷ thôn quê
Có người khuất núi mỗi khi
Quả cau lá trầu đưa tiễn
Mái chợ nghiêng lối bà về.
 
Miếng trầu mặn ngọt nồng cay
Buồn vui chuyện chợ vơi đầy
Bao nhiêu nhân tình thế thái
Chợ trời bon chen mặc ai.
 
 
 
 
 
 
 
Em có về sông Lô quê anh
Dòng sông huyền thoại
Câu hát xịnh ca ngẩn ngơ ngọn núi
Nét hoa văn thắp sáng tháp Bình Sơn.
 
Về sông Lô gặp lại những tháng năm
Lên núi Sáng nhớ trăng hồ Bò Lạc
Vọng tiếng mài gươm cha ông ngày đánh giặc
Khoan Bộ tiếng quân vang.
 
Theo cánh cò đi hội trống quân
Lên xới chọi trâu xuống hội “lồng tồng”
Ai về Bến Then tìm mua cá thính
Nhớ vị thơm nồng bánh gio Đôn Nhân.
 
Đi dọc triền đê non tươi mùa xuân
Xanh những ngôi làng yên vui thơ mộng
Phố mới bên sông cây cầu soi bóng
Bình minh tháp cổ bay lên.

 
 
 
 
 
 
 
Thấp thoáng trăng cài liễu liễu buông
Lung linh đáy nước phố soi gương
Ai về lối cũ tìm năm tháng
Sóng cứ nao nao tận cuối đường.
 
 
 
 
 
 
 
Lãng đãng lưng đồi lãng đãng mây
Đò xuân chở nắng, nắng xuân đầy
Bâng khuâng bến cũ bâng khuâng phố
Khói trắng bên trời, khói trắng bay.

 
 
 
 
 
 
 
Mây không còn ở lại
Để núi xanh thẫn thờ
Ngày em vừa chợt đến
Đã tưng bừng giăng mưa.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khói chiều bịn rịn bờ tre
Đàn trâu đủng đỉnh đi về ngõ sen
Cốm thơm đầy cả trăng liềm
Chiều se se lạnh buông rèm vào thu.

 
 
 
 
 
 
 
Có phải em vừa qua đây?
Cát đỏ còn vương hơi ấm
Dấu chân ai qua vực nắng
Dấu chân vượt dốc mặt trời.
 
Lang thang chiều ướm
Sóng cát không lời
Dấu chân núi cát bời bời
Anh mang theo về lấp lánh.
 
 
 
 
 
 
 
 
Em và tôi
Một ngọn nến
Hai cốc nước màu lửa sóng đôi.
 
Ngọn nến lẻ loi
Tự đốt cháy sự lẻ loi
Cháy đến tận cùng
Cốc nước như cháy bừng lên.
Khát vẫn khát
Chỉ nhấp môi một chút
Còn để nhìn.
 
Cốc nước im im
Ta uống nhau bằng mắt
Khát…
          nồng nàn.
 
 
 
 
 
 
 
XA MÀ GẦN        
 
Mưa từ bên ấy mưa sang
Nắng mai như đã thêu vàng lối hoa
Em từ câu hát bước ra
Bên mưa bên nắng… mà xa mà gần.
 
 
 
 
 
 
 
  Tưởng nhớ nhà thơ Lâm Quý
 
Anh mang thơ về mãi mãi cõi cao xanh
Bìa vẽ hôm nào chưa kịp in thành sách
“Hoa lửa đỏ”* cả đời anh chiu chắt
Thơ tạc tình anh vào đá núi quê hương.
 
Một chuyến đi về cõi vô thường
Thơ anh làm không để treo mặt trời mặt trăng
Không làm sóng ầm ào sông biển
Chỉ làm hạt mưa cho cằn cỗi nảy mầm.
Anh ra đi như giấc ngủ yên lành
Để lại một đời lính một đời thơ
một đời yêu lai láng
“Yêu bằng mắt” “bằng môi”**
bằng trái tim ngập sáng
Nên thơ anh bùng cháy hết lòng.
 
Tiễn đưa anh giữa buổi nắng nồng
Nước mắt ứ bờ mi
Hoàng hôn chảy đầy chiều thương nhớ!
 
--------------------------
 (*) Tên bìa tập thơ, họa sĩ Trần Nhương vẽ
(**) Thơ Lâm Quý

 
 
 
 
 
 
 
Tưởng nhớ nhạc sỹ Triệu Huyền Ngọc
 
Tôi lắng nghe anh đàn anh hát
Rung lên tên đất tên người
Sông Đáy ngoài kia nín sóng
Tóc anh bay mùa thu phai.
 
Anh đi thật rồi sao?
Sân nhà hôm nay người thân đến chật
Khóe mắt rưng rưng khóe mắt
Cây chít khăn
Dây đàn đứt
Cong nén nhang.
 
Con đường xưa anh vẫn đi về
Mưa đầu đông lạnh
Tiễn đưa anh
Bờ sông một dòng mây trắng.
 
Đêm đêm phía anh nằm
Một vầng trăng
 Nốt nhạc
   Khẽ rung…

 
 
 
 
 
 
 
 
Sáng ra biển vắng
Xóa hết đêm buồn
Sao trăng còn đứng
Bên trời cô đơn?
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chợ hoa chưa tỏ mặt hoa
Tiếng cười đã chật lối xa lối gần
Hoa về muôn nẻo đường xuân
Hương còn nán lại tần ngần đợi ai?
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

Xóm núi mờ sương, núi mờ sương
Chợt nghe chim gọi khách dừng chân
Lối đào đơm nụ đang chờ nắng
Em có mau về kịp tiết xuân!

 
 
 
 
 
 
 
MƯA CHIA TAY BÃO
 
Cơn bão đôi dùng dằng
Con sóng dào chẳng dứt
Mai xa biển xa em
Bờ đêm thức.
 
Mưa cài then
Biển nhốt ngày vào đêm
Anh nhốt nụ hôn em
Câu thơ sóng.
 
Biển dùng dằng
Em dùng dằng
Dùng dằng…
mưa chia tay bão.
 
 
 
 
 
 
 
 
Vẫn là bên lở bên bồi
Mà đi quá nửa đời người chưa sang
Vẫn là thúng mủng giần sàng
Mà chưa đổi được vầng trăng đem về
Đường đời còn có nẻo quê
Để cho ta thả chiều về với em.

 
 
 
 
 
 
 
 
Những chuyến tàu không em
Những bước chân không em
Sân ga ngăn ngắt tím
Rỗng chiều
Rỗng đêm.
 
Anh đợi em
Hun hút bờ đêm
Mênh mông ngày gió
Ăm ắp trời hoa sữa
Chẳng lấp đầy nỗi nhớ mùa thu.
 
Những chuyến tàu đi qua
Những bước chân đi qua
Anh đợi em
Đêm mòn đêm
Trăng mòn trăng
Chỉ còn dăm ngôi sao cô đơn
Dấu chấm lửng
                      đợi ngày.

 
 
 
 
 
 
 
Hòn đá gan gà
Ngâm trong muối mặn
Dưa quả sung, dưa cải dưa cần
Bữa cơm canh cua cà pháo
Ngày mùa, mẹ vơi nỗi nhọc nhằn.
 
Giặc dội bom xuống làng
Nhà cháy
Con theo mẹ vượt sông sơ tán
Hòn đá ở lại giữ quê.
 
Dân công bộ đội về
Vại dưa của mẹ vơi đầy năm tháng
Các anh ra trận vẫn nhớ dưa rau sắn
Nhớ dưa hành tết hành quân.
 
Hòn đá hiền lành
Nén tháng năm…

 
 
 
 
 
 
 
Anh thợ đồng hồ đầu phố
Một mắt đeo kính lúp
Một mắt đeo hố bom.
 
Đêm tiến công
Pháo dội lửa, đường đạn căng tia chớp
Anh bắn xe tăng địch
Bằng cả con ngươi
Một mặt trời đã lặn vào đáy mắt.
 
Hý hoáy trong thế giới bánh xe bé nhỏ
Cho chiếc kim lại quay
Tim thời gian lại đập
Cô giáo đúng giờ lên lớp
Người thợ thay ca…
 
Phút giao thừa
Những chiếc đồng hồ
Đếm nhịp xuân.

  
 
 
 
 
 
 
Vẫn rặng mùng tơi xanh lối xưa
Chiều nay qua ngõ đứng ngẩn ngơ
Trót nhuộm tay nhau màu quả chín
Người ơi, có tím đến bây giờ?
 
 
 
 
 
 
 
Những chiếc nón nhấp nhô lặn ngụp
Liềm ai gặt trăng non
Lúa đầy ắp thuyền vàng ngấn nước
Kéo trăng về bì bõm hoàng hôn.
 
  
 
 
 
 
 
 
Ánh ngày khẽ vén sương mai
Gánh hai bến nước với hai triền đồi
Bến trong ai vục mặt trời
Gánh dòng sông tưới ngời ngời bình minh. 

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà