NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI CÔNG ĐOÀN VIÊN CHỨC TỈNH VĨNH PHÚC LẦN THỨ V, NHIỆM KỲ 2018 - 2023
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 23)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 4)

 

 

 

Hoa nắng
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2015
 

 

 

 

 

 

----------------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)
 

 
Người mẹ núi địu trăng non xuống bản
Vắt sữa ngô nơi hốc đá lưng trời…
Dáng núi cong
Dáng mẹ còng
Gùi những mùa xuân về rẫy
Hạt lanh, hạt bắp đội đá nảy mầm
Con chập chững vào đời
Mang theo hồn vía đá
Mang theo nỗi vất vả
Nhọc nhằn bóng mẹ tạc vào đêm…
Sợi lanh bền
Dãi dầm mưa nắng
Tóc mẹ trắng
Bạc màu gió sương…
 
Mẹ dệt vui buồn nên thổ cẩm
Vết thời gian cứa dấu chân chim
Mẹ mãi ngóng tìm
Ba mươi năm sau ngày cha đi đánh giặc
Con lớn khôn theo từng mùa bắp
Cùng lời ru tạc vào đá đầu non…
Mặt trời thì tròn
Mặt trăng thì khuyết
Chùng chình khói bếp
Mèn mén thơm chiều
Mẹ tạc tình yêu
Thành vì sao nơi kiệt cùng đáy mắt…
Mạch nguồn trong vắt
Đá nảy mầm xuân…

 
 
 
 
 
 
 
Nắng đan vàng xóm trọ
Gió buông mành chớm thu
Vẳng vào trong nhung nhớ
Bâng khuâng tiếng chim gù. . .
 
Một chút thu ra phố
Duyên duyên liễu in hồ
Lời ru hưu hưu lạnh
Man mát chiều, tâm tư
 
Người về xa xóm trọ
Mắt rưng rức ngọn ngành
Gột sạch làu mưa nắng
Bỗng thấy trời ngát xanh. . .
 
 
 
 
 
 
 
 
Trong tim sợi nắng trượt dài
Ngây thơ một thuở mắt nai tóc thề
Níu chiều tím lịm đam mê
Sân trường thuở ấy tìm về trong tôi
 
Vắng em khuyết một khoảng trời
Ẩn trong mắt lá nụ cười trong veo
Tại em, nắng quái quê nghèo
Làm ta cháy mất gieo neo chúng minh
 
Hạ huyền thức đợi bình minh
Mùa khô cạn khát ngọt tình mưa đêm
Em là cô Tấm thảo hiền
Thương cha thương mẹ sao quên thương mình.

 
 
 
 
 
 VĨNH PHÚC QUÊ MÌNH. . . .
 
Vĩnh Phúc!
Cái nôi của miền Việt cổ
Ngọt lành mạch nguồn Đồng Đậu
Những Sông Hồng, Phó Đáy, sông Lô. . .
Chảy từ ngàn xưa chảy đến bây giờ
Từng hạt phù sa vun bồi bờ bãi
Tiếng trống đồng Đông Sơn vang mãi
Bầy hạc vỗ cánh trời Đông
Tổ quốc ơi!
Dẻo thơm cặp bánh Lang Liêu
Mẹ ru con bằng áng thơ Kiều
Bồng bềnh Tây Thiên, Tam Đảo. . .
Vĩnh Phúc!
Quê hương dung dưỡng nên người
Đằm thắm duyên dâu, nết lúa
Những đứa con xông pha đạn lửa
"Nhằm thẳng quân thù" vọng lời Nguyễn Viết Xuân
Người quê tôi tảo tần
Theo chân Bác, tấm gương Kim Ngọc
Khoán hộ về được mùa ngô thóc
Tiếng cười, tiếng hát, ánh mắt rưng rưng. . .
Vĩnh Phúc!
Đất quê hương nay đổi mới rồi
Thành phố lung linh mọc giữa núi đồi
Đất trời xanh gió mới
Vĩnh Phúc ơi!
Rạng rỡ những nét cười
Giờ tan ca anh chở em ngang phố
Đêm tình yêu, chồi non tách vỏ
Đầm Vạc quê mình sáng láng một mùa xuân. . .
           
Vĩnh Yên, 9/2009

 
 
 
 
 
 
 CHIỀU CUỐI NĂM
 
Tết về mưa giăng bụi
Đậu trên cánh hoa đào
Én chập chờn ngọn gió
Vẽ vòng lên trời cao
 
Ngõ trẻ khoe áo mới
Trong veo những tiếng cười
Nồi bánh chưng em đợi
Sum họp ngày ba mươi
 
Ai về từ viễn xứ
Xa xăm những chuyến tầu
Chiều cuối năm vội vã
Để xuân mình có nhau. . .
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đêm biên thùy cô lẻ
Tổ quốc phôi thai từ giông bão bộn bề
Chao lắc cuộc đời ngọt đắng tái tê
Tổ quốc cong lưng
Nụ cười gian khổ
Lớn khôn Phù Đổng
Âm vang Trống Đồng
Mài gươm vẹt đá
Trăng ngà sáng trong
Vui buồn thổ cẩm
Khúc xẩm chợ đời
Tom chát buông lơi
Giữ hồn dân tộc. . . .

 
 
 
 
 
 
 ĐỜI HÁT
 
Trái tim. . .
Trái tim nào vô cảm
Hãy lặng nghe đời hát
Bài hát về chiến tranh day dứt
Có một chiều ly biệt, có người lính ra đi. . .
Khúc hát ven đường, xòe nghiêng nón lá
Những đồng bạc lẻ:
Rơi.
Khói lửa chưa xa, vang bóng một thời
Mái tóc pha sương. . .
ánh sáng về đâu? Đôi mắt đục lòa!
Chỉ còn khúc ca
Nổi nênh giữa dòng trong, đục
Vai diễn cuộc đời, đếm hạnh phúc ngày mai. . .
Con phố chảy dài
Mỏi bước chân đời hát. . .
Bài ca bàng bạc thời gian hát về một thuở chiến tranh. . .
Lời xẩm đứt hơi
Khúc hát chẳng lành.

 
 
 
 
 
 
 
Giữa mùa thu Hà Nội
Hồn hướng về Thăng Long
Nghìn năm thành di chỉ
Đẹp thay giống Tiên - Rồng. . .
 
Những trầm tích cha ông
Những đền đài tráng lệ
Những luân hồi nhân thế
Diễm kiều một Thủ đô. . .
 
Tiếng chuông động Tây Hồ
Vắt ngang miền Thê Húc
Khỏa chân dòng trong, đục
Hướng lòng về hư không. . .
 
Hồ Gươm ngày lập đông
Sương giăng tơ mỏng mảnh
Người về qua Quan Thánh
Nhớ Hàng Ngang, Hàng Đào. . .
 
Đêm Hà Nội trời, sao
Soi tháp Rùa cổ kính
Thành phố vì hòa bình
Chiếm lĩnh những tầm cao. . .

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 
Ru qua mùa rụng lá vàng
Ru theo năm tháng gian nan phận người. . .
Cái ngày em hát ru tôi
Tình yêu tuột mất theo lời gió bay
 
Ru thương dáng mẹ hao gầy
Bát cơm chan nỗi đắng cay tủi hờn
Cả đời một nắng hai sương
"Hạt thóc thì lép, nỗi buồn mẩy căng. . . "
 
Ai về khuyết nửa vầng trăng
Tìm trong được mất tình bằng xót xa
Cái ngày ta hát ru ta
Ngu ngơ cục đất vẫn là có nhau
 
Cánh cò bay lả về đâu
Mười hai bến nước đổi màu nhân gian
Ru ca vạt nắng thu vàng
Chồi non tách vỏ, xuân đang cựa mình.
 
 
 
 
 
 
 
Những gương mặt ngây ngô
Chập chờn vô thức. . .
Những khuôn mặt dị dạng
Méo mó khóc cười. . . .
Tội ác chiến tranh một màu bóng tối
Chất độc da cam. . . .
Khát vọng làm người. . .
Có cuộc hoài thai nào chưa từng rơi nước mắt?
Nỗi đau lòng mẹ lặng lẽ đắng vào tim
Nhân loại đi qua bao kỳ sinh nở?
Vẫn vẹn nguyên niềm hạnh phúc đầu đời. . .
Trước nỗi đau. . .
Vô cảm thành hèn nhát!
Em về đâu giữa khoảng trời vô thức?
Tìm lại cho em tiếng khóc nụ cười
Bốn mươi năm sau ngày giải phóng
Nỗi đau này còn hiện hữu nơi nơi. . .

  
 
 
 
 
 
Kính tặng hương hồn nhà thơ Hữu Loan
 
Bao năm thoát một kiếp người
Ông về cát bụi trả đời niềm đau. . .
Hoa sim tím mặt, tím đầu
Rừng hoang biền biệt biết đâu là nhà. . .
Ừ thì trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh vốn là ghét nhau
Ông còn đau, bao người đau
Bao nhiêu người nữa yêu mầu hoa sim?
Lênh đênh giữa cuộc nổi chìm
Câu thơ biết hát, niềm tin mỏi mòn. . .
Hèn sang cũng chỉ cái hòm
Khi về với đất mang hơn được gì? 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mẹ tôi. . .
người đàn bà dũng cảm
Mẹ tôi. . .
gánh vác cả gia đình
Mẹ tôi. . .
nhiều khi khóc lén một mình
Trong đêm
đơn lạnh
dài lê thê. . .
Đợi cha tôi về. . .
Cha không về. . .
Mẹ buồn, tủi
lầm lũi, cô đơn
những giấc ngủ chập chờn
chỉ một tiếng côn trùng cũng giật mình tỉnh giấc. . .
Để ngày mai trong dòng đời tất bật
Mẹ vẫn gượng cười dù ánh mắt xa xăm. . .  
 
 
 
 
 
 
 
 
Sông Loan một sáng giao mùa
Thiện tâm qua bến thăm chùa Biện Sơn
Trải lòng ra trước Phật đường
Hướng về Thiên đức tâm hương thỉnh cầu. . .
Hai hàng La Hán thâm sâu
Bánh xe thế sự khởi đầu sang tây
Phật Bà ngàn mắt ngàn tay
Độ cho trần thế phúc dày nhân sinh
Tu hành vốn gốc ở mình
Trong tâm có Phật chân kinh dát vàng
Luân hồi cát bụi dở dang
Nương nhờ Phật Tổ nhẹ nhàng chở che. . .
 
 
 
 
 
 
 
 
Ai về xứ gốm Hương Canh
Gửi theo câu hát ngọt lành làm duyên
Cháo se* ơn nghĩa mẹ hiền
Bữa cơm giáp hạt buồn trên mắt người
Nhớ đồng thương hạt thóc rơi
Chở lòng sông Cánh nhìn trời mà mong. . .
Bánh Hoài* gửi lại bến sông
Vó Cần * nặng trĩu tấm lòng quê hương
Miếng trầu ủ chín môi hường
Mắt vừa chạm mắt để thương theo về. . .
Lửa lòng như tỉnh như mê
Cùng lên chùa Cả ước thề ngày sau
Người về quê gốm mùa cau
Thổi hồn vào đất thắm màu men quê. . .
 
 
        * Những đặc sản đất gốm Hương Canh.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chúng cháu sinh ra đất nước đã thanh bình
Vết sẹo chiến tranh nơi còn, nơi mất
Giữa đời thường lo toan tất bật
Di chúc của Người sáng một niềm tin
Thế hệ hôm nay đa dạng cách nhìn
Những lăng kính muôn mầu sáng tối
Thế giới phẳng, Bác cao vời vợi
Mà bình dị nhất mực Việt Nam. . .
Thế kỷ hai mươi, đế quốc bạo tàn
Bao cuộc chiến tranh những mưu đồ nguyên tử. . .
Vượt trùng dương, đạp bằng sóng dữ
Người đi tìm chân lý giải phóng kiếp cần lao
Lịch sử sang trang cờ đỏ máu đào
Bốn ngàn năm thành vuông tròn nước Việt
Một mạch nguồn Văn Lang chảy tiếp
Từ thuở Vua Hùng đến thời đại Hồ Chí Minh. . .
Bản di chúc thấm đẫm nghĩa tình
Cả dân tộc trào dâng nước mắt. . .
Bốn mươi năm sau ngày Bác mất
Vẫn vẹn nguyên giá trị buổi ban đầu. . .
Cho hôm nay, cho mãi mãi mai sau
Lời di chúc luôn chỉ đường, dẫn lối
Tổ quốc bay cao vượt đêm trường đen tối
Hóa rồng châu Á vươn mình giữa trời Đông
Sáng láng Việt Nam, rạng rỡ Lạc Hồng
Tiếng đàn bầu ngân nga miền Âu, Mỹ
Những câu Kiều bao nỗi đau thế kỷ
Nhịp trống đồng hùng tráng vọng trời Tây
Bác ơi! Đất nước đã đổi thay
Dân no ấm như lòng Người nguyện ước
Hạnh phúc, niềm vui cháu con có được
Như có Bác về trong ngày hội non sông. . .
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những sợi rơm vụ mùa mới gặt
Trải thảm vàng lên lối nhỏ men thôn
Trút lo toan bộn bề thành phố
Nét quê xinh gột rửa tâm hồn. . .
 
Bà móm mém nhai trầu bên cửa sổ
Nắng trượt dài đổ xuống mái hiên
Chum tương đã vàng thơm quyện sánh
Gà mẹ gọi con nhặt thóc trước thềm
 
Nơi đình một lão ông khăn xếp áo the
Xưa như pho sử làng
Vài thiếu nữ gội đầu bên giếng đá
Má ửng hồng bẽn lẽn đợi xuân sang
Những mạch nguồn từ ngàn xưa mãi chảy
Thắp sáng tương lai dung dưỡng tâm hồn
Những đứa con mang trong mình nết lúa
Để bóng làng về phố đẹp hơn. 

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà