TẬP TRUNG XÂY DỰNG CON NGƯỜI VỀ ĐẠO ĐỨC, NHÂN CÁCH, LỐI SỐNG, TRÍ TUỆ VÀ NĂNG LỰC LÀM VIỆC!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 5)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 23)

 

 

 

Mầm lửa
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2008
 

 

 

 

 

 

 ------------------------------------------------------
 

 

 

 Tập thơ đoạt Giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                          Tặng bạn Đ. B
 
Mai bạn về Hà Nội
Phía ấy hiếm trăng sương
Ở đây dày trăng thả
Gõ long bong mặt đường
 
Tam Đảo ơi! Tam Đảo
Ta ngồi nối vòng tay
Ôm trăng thả nghiêng ngả
Mắt tràn ly rượu đầy
 
Người đằm sương đỉnh núi
Người đăm đắm Hồ Tây
Tạc nên đôi thuyền mộng
Thả giăng thung lũng mây
 
Trăng mải miết dượt cây
Cây thả hồn theo gió
Hai ta thành mầm lửa
Sưởi ấm lòng trong nhau

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

                       Tặng chị Chung
 

 

 

Cỏ may chị nhặt đêm trường
Cải ngồng chị muối mía đường đêm thanh
Gió đưa gió đẩy cành chanh
Đêm đêm sóng gợn nhớ anh bồi hồi
Làm dâu trọn cả kiếp người
Làm vợ vẻn vẹn được mươi ngày tròn
Ru con ướt mặt trời non
Cái thương cái nhớ sắt son gạn lời. . .
 
Trời nồm, đem áo ra phơi
Nào ngờ máu đổ, chị tôi héo lòng
Anh tôi nằm lại Miền Đông
Bốn phương nước mắt tràn trong tay tràn
 
Nỗi đau kéo ngược ngổn ngang
Cái mất giằng xé tim gan. . . âm thầm
Mẹ già lựng chựng góc sân. . .
Chị che chắn gió lựa chân chín chiều
 
Mía trong vườn đỡ liêu xiêu
Cải ngồng cũng đỡ tiêu điều vì  mưa
Giữa trưa nắng gió lưa thưa
Chị tôi chẻ mía muối dưa nhớ chồng!. . .
 
 
 
 
 
 
 

 

 
Cây trứng gà nhà ai
Vẽ lên khung trời rộng
Lá xanh ngời sắc nắng
Quả chín vàng trên không
 
Xa chừng đã mười năm
Cây vững vàng hơn thế
Đất ôm tròn bộ rễ
Rễ ôm đất vào lòng
Vườn đi qua bão giông
Thân tròn như rắn lại
Cành đơm hoa kết trái
Chùm chùm quả vàng tươi
 
Cây trứng gà nhà ai
Vẽ lên khung trời rộng
Đôi bím tóc đuôi gà
Gõ tung tăng nhịp lượn. . .
 
Lá xanh cho mắt trốn
Quả vàng cho rõ tay
Má hồng đem xuân đến
Anh lạc giữa ban ngày.

 
 
 
 
 
 
 

 

 
Cây trám xửa xưa sống ở đồi Quan Ngoại
Những năm bảy mươi chặt đi trồng bạch đàn
 
Đất đồi than van
Tán bạch đàn không đủ che cho đất
Màu xanh của đồi dần dần biến mất
 
Đồi trơ sỏi đá
                     Còn đâu óng ả
Một thời cây đồi rợp lá biếc xanh
Lời ru bỗng hoá mỏng manh
“. . . Có về xóm Trám với anh cùng về. . . ”
Đồi quê
Con bướm muộn mằn cũng mang hồn xa lạ
Cánh cò khuất núi về đâu
Chỉ còn những cánh tay trần
                                 cuốc vào nghèo khó
Xếp đá chắn đất trôi
Bón phân, bón mùn cho đất
Cây trám lại trở về làm hương làm mật
 
Tán trám phương trời xanh thẳm
Thân trám sáng trắng muôn sau.
                          
                                                   01 / 2008
 
 
 
 
 
 
BỐI RỐI      
 
Có lẽ nào con đê đắp dở dang
Đứng lừng lững ngập trong điều bối rối
 
Có lẽ nào con nhện chăng tơ mới
Làm chuồn chuồn sụt cánh gẫy đau
 
Có lẽ nào những cái xa đâu
Lặn lội trở trăn để rồi bối rối
 
Bình minh nào hồng lên chờ đợi
Đêm trăng nào tê lạnh làn da
 
Thời gian khôn ngoan, thời gian ranh ma
Cứ đùn đẩy thêm lòng bối rối
 
Đường qua sông nao lòng bờ đợi
Loại chù chừ chọn cách vượt sang
 
Trượt bước chân đâu chịu muộn màng
Sự tìm kiếm mang khoảng trời rộng mở. . .

 
 
 
 
 
 
 
Núi không cây
dòng sông đứt đoạn
đồng làng mỏng dần dưới nắng
đất khô nứt nẻ đợi nước về
 
Gió cồn cào
gió u mê       
tay gieo hạt, tay chặt nguồn sinh thuỷ
làng Bả, làng Hà, chùa Báng. . . bao năm
núi không mọc tóc
nghe rõ những âm thanh
đá cựa mình
trên lưng mẹ còng
trên lưng núi cong
Đất rời rã
cây lau vật vã
da mẹ khô
nước mắt mẹ khô
gió núi lang thang
bước chân lang thang
lòng người đêm đêm lang thang. . .
Bữa không gạo cây lìa rừng chảy máu
Người lạc làng
bước chân  không còn dấu. . .
 

 

 

    Mùa khô 2007

 
 
 
 
 
 
 
Gió dọc sông, gió rộng gió dài
Ra tới biển nhớ rừng nhiều quá
Ở dưới này muôn ngàn mắt lá
Cứ đổ dồn nỗi nhớ, rừng ơi!
 
Nhớ rừng vẹt cong hai sườn đồi
Hai mép lá nhớ hai triền núi rộng
Đường núi lên cao lúc ẩn lúc hiện
Thung lũng lưng trời thấp thoáng mắt nai
 
Núi dáng mình, núi tựa dáng ai
Mây mê mải hai vai núi đậu
Vai gánh rừng, hai miền nung nấu
Xôn xao trời giữa đỉnh đèo Ngang
 
Núi Chư Prông cho mỏi cánh chim
Phan Xi Păng xanh ngàn mắt lạ
Hái một bông dẻ vàng óng ả
Ép cho mình để giữ làm tin
 
Nỗi nhớ rừng, nỗi nhớ của trái tim
Cứ dào dạt trên ngàn đại thụ
Trầm tích mở những trang dã sử
Tôi lơ ngơ trong mối tình chiều!. . .
                                     
10/2007 
 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
 
 
Tình rừng. . . năm tháng trong mây
Ngoảnh nhìn sinh cảnh. . . lòng này chưa cam
Ngày ngày. . . mang nợ thời gian
Phần bước đồng cảm với ngàn người xưa
Phần còn, rừng cháy, trời mưa. . . !
Đổ vào lõng bõng đường bừa nhân gian!
 
Nợ rừng. . . gom trái trên ngàn
Ươm xanh làng bản, xanh tràn núi non
Nợ. . . mong trả hết nhân gian
Tình riêng thăm thẳm ta mang theo về.
 
 
 
 
 
 
 
Hạt mưa nhỏ bay bay
Hàng cây say yên ả
Mưa thức chồi hối hả
Người làng ta lên đồi
 
Mưa quấn quýt mưa rơi
Cây dăng cành lá hứng
Mưa xuống suối thác dựng
Đoan Hùng nhớ Đà Giang
 
Ngày anh trồng núi Ngang
Đội em đan đồi Dọc
Đồi tiếp đồi cây mọc
Cây làm trẻ đất đai!
Cây vẫy gọi ngày mai
Đất quê mình biêng biếc
Mưa chạm đồi công nghiệp
Mưa màu xanh bay lên.
                       
Minh Phú - Phong Châu
                                       1966 - 1972
 
 
 
 
 
 
 
 
Cơn lũ chém vào lòng đất
đất đá vỡ tung cuộn chảy thành dòng
bộ rễ cây trăm năm xoay vòng
chỉ lòng người ngổn ngang tiếc nuối
 
Bao núi non gắn với đời người sớm tối
bao tấm lưng trần hàng năm vực đất nâng đê
nhìn nước cuộn sôi, gầm gừ hung dữ
Mùa đâu? Lúa đâu? Mái nhà đâu trôi về?
 
Những Đường Kỳ, cây hương chạt bờ đê
những thần linh trôi cùng đất đá
có linh hồn va sông kêu như vỡ
những cánh cửa sông chia lũ sang ngang!
 
Bước quẩn quanh giẫm lở núi ngàn
hãy gác dao gác rìu, đừng chặt cây rừng nữa
giảm lũ cuộn sôi - hiền hoà với lúa
giảm nỗi đau tiềm ẩn ở trong lòng.
 
Mùa hè 2005
 
 
 
 
 
 
 

 

 
Đường Thôn Hai xòe như bàn tay
Đường ra nương - đường mòn
Đường vào xuân - lộc biếc
Có con đường đi cả đời chưa hết
 
Đói nghèo xiết xước Thôn Hai
Cơm áo phu phen theo về mồ Tây
Gập ghềnh đá đen, đá xám
Người Thôn Hai thao thức
 
Người Thôn Hai
Bắt đầu từ ngọn chè gầy
đọt khoai cọc còi
Khôi phục nghề trồng cây thuốc
 
Bắt đầu từ ngọn su su. . .
Người Thôn Hai yêu nhau lấy nước hồ Ba Za
gội đầu
Lấy nước nguồn Bà Chúa tắm
Gọi trăng xuống núi nằm. . .
  
Người Thôn Hai
Mở đường qua Đá Nằm, Đá Dựng
Mở đường thức tỉnh hoa đỗ quyên
Ao Dứa, ao Sen
Lấp lánh quanh ba cột đá trụ trời trên ngàn Đông Lộ
 
Thôn Hai
Thắp sáng những ngọn lửa
Đường Thôn Hai xòe như bàn tay
Bước qua lối mòn, đá cứa
Thắp sáng tình yêu.
                     
  12/02/ 2006
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 
Hai mái nhà tranh cách nhau bờ ao. Gió thổi bên này, cây bên kia nghiêng ngả. Quả cây bên này rơi xuống bên kia. Buổi mai không đâu náo loạn.
 
Bên này đá thúng đụng nia. Lời tự nhiên như ngõa rơi đầu ngõ. Bất chợt người đàn ông bên kia, duyên do nào chẳng rõ. . . Buông dao đẽo cày. . . thấy vợ người hàng xóm tắm. Không gian tuyệt vời yên lắng. . . Nắng trượt trên lá. . . Trắng ngần. . . ! Giây phút lần khân. . . Để rồi khoảng trời chia nửa.
 
Bên này, bên kia tự nhiên đổ vỡ. Đòn ghen đổ xuống. . . Những bóng người chạy trốn, chạy về đâu ?

 
 
 
 
 
                              
 
 
 
 
Con đi ngược câu ca của mẹ
Dáng mẹ lom khom ở đầm Chua
Theo mẹ, con đẩy nồi đồng mò cua
Có chị Nhớn gạt bèo vạt tép
 
Con theo mẹ chân không có dép
Bước qua đồng chiêm, chân mẹ nứt
Bước qua đồng mùa, ruộng khô ruộng khát
Có chân trời mang dáng cơn mưa
Con thương mẹ mấy chưa vừa
Bát cơm dành con, mẹ ăn cháo khoai mon
Mẹ bước đi trên đường bền bỉ
Qua ánh trăng mòn đầu non
 
Ngày địch càn, đêm ấy trăng suông
Mẹ đưa du kích luồn qua An Thọ
Địch bắn xiết đêm, mặt đầm ngầu đỏ
Lẫn với bèo tây, thuyền mẹ nhẹ trôi…
 
Câu ca mẹ có lúa tháng mười
Có trái bưởi vào nhà vàng rực
Con bỗng tan cơn khát
Sau giọng ru, câu hát mẹ ơi.
 
 
 
 
 
 
 

 
 
 
Năm tôi sinh trời trở gió
nước lũ phầm phập hung dữ
đổ vào nhà
bà địu tôi ra đê
 
Trên đê mưa tuôn bão tố
gió đổ vào hố mắt hốc hác
đổ vào lòng đê rung
người chết, người đói vật vờ
đê quằn quại
những bàn chân rung rẩy dưới bàn thờ uẩn ức…
Bộ đội, du kích về đánh đồn Tây
dân phá kho thóc Nhật
làng tôi bám đất
thóc giấu quanh nhà
thóc gửi chiến khu
bố tôi vào du kích
làng tôi cờ đỏ ven đê
 
Năm tôi sinh
đỉnh núi đổ về
“dân rũ bùn đứng dậy”*
 Tự gậy tầm vông giáo mác
 diệt thù
 giữ nước
  giữ quê.
 
      -----------------------------
  (*) Mượn ý thơ của Nguyễn Đình Thi.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những kết quả của bạn
làm tôi sáng mắt
buồn, vui
không ngồi úp mặt
 
Những bậc thang trùng khơi không bỏ tôi
Những bậc thang đèo mây không bỏ tôi
Chân trời khoa học xa xôi
 
Tôi bước đi bằng đôi chân của tôi
Cỏ xao xác héo mòn giá lạnh
Ánh lửa bập bùng ẩn hiện
Chính là tôi, sao không phải là tôi?. . .
 
Những hành trang lùi dĩ vãng thầm trôi
Thời gian đẩy xô kiếm tìm cái mới
Va vào đá bên bờ vực thẳm
Ta xuôi dòng hay ngược dòng trôi?
 
Thầy và bạn không buông xa tôi
Gỡ cho từng dây quang đòn gánh
Gỡ cái ảo làm nên giá lạnh
Gỡ cho tôi đôi gánh tong teo.
 
 
 
 
 
 
 
 
Cô gái gánh đá kè đê sông
áo em phơi phới sắc sông Hồng
hoa lúa ướp hương nghiêng nón
nón thả tình… đê cong
 
Chàng trai
hai cánh tay cuồn cuộn
vác đá kè đê
bước chân rung đất
cô gái thầm… thổn thức
 
Yêu con tim rạo rực
cháy chiều trong hương thơm
hương đổ chiều lênh láng
đêm ngàn sao lấp lánh…
 
Đá xanh
nghiêng
hai trái tim rung…
 
 
 
 
 
 
 

 
 
Bồn chồn bước chạy theo mưa
Bỏ sáng cho nắng, bỏ trưa cho trời
Bỏ rơi ở cuối ghềnh phơi
Vẫn đôi mắt ấy… xanh rơi tím chiều
 
Hoàng Long in bóng dáng đèo
Còn tôi vọng chút hút heo thoảng buồn
Kìm lòng cứ đội mưa tuôn
Hướng lên phía ấy thượng nguồn mà xanh!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 THỊ SÁT MỘT CHUYẾN ĐI
 
Cứ bảo lên cao
tán cây xòe râm mát
Cứ bảo lên cao
vỏ sẽ nở những ký sinh sung túc
 
Lên cao
cây lùn xuống chống gió
buộc trong túi những viên thuốc nhỏ
 
Bước lên cao
Râm ran lời ký sinh bày tỏ
Sơn dương cà sừng vào rễ thách đố…
Gió giật gẫy cành cây
Đắp thuốc vào vết thương băng bó…
 
Tĩnh lặng… chuyến đi
Thêm nghiệm cho mình.
 
 
 

 
 
 
 
Chiều nay phố cổ mưa bay
Mộng mơ nắng chuyển hây hây phố vàng
Tơ rung lòng phố rộn ràng
Mơ hình ôm bóng rẽ sang phố Chiền
 
Phố xưa… quê quệch ưu phiền
Ruộng xen bờ giậu, nhà phên gió lùa
Em đi bán cá bán cua
Gánh về khoai sắn… giờ chưa hết buồn
 
Phố xưa… mái tóc còn vương
Bay ngang rặng cúc con đường xanh reo
Làm ngơ cửa sổ đùa trêu
Thế là yêu… thế là yêu tự chiều
 
Dốc Dinh lối nhỏ liêu xiêu
Lá bay hoàn khúc phiêu diêu với người
Đàn ngân Dốc Láp đầy vơi
Yêu thương Đầm Vạc nhìn tôi thêm huyền.
Ngày đi vai chạm bờ sương
Chảy tràn hy vọng con đường hiện lên
Ngày về hàng phố đua chen
Tình yêu thắm đỏ vẹn nguyên đợi chờ…
 
Hoa xoan hắt tím đèn mờ
Dưới hiên phố cổ ta chờ đợi nhau…!
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà