NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 9)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 82)

 
 

 

 

Cây cau trăm đốt
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2009
 
 ------------------------------------------------------- 
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 
 

 
Ơi dòng sông Lô
Từ tuổi ấu thơ
Sông - Vòng tay mẹ
Thân thiết đến giờ
 
Sông cho tắm mát
Sông dạy ta bơi
Sông nheo nheo mắt
Ai quen biếng lười?
 
Sông Lô ghi lại
Nét vàng chiến công
Phù sa ngấn bãi
Lúa ngô mượt đồng
 
Thuyền nan xuôi dòng
Mái chèo “Cót két”
Mây trời thêu dệt
Những tấm khăn bông
 
Dẫu phải xa quê
Xa dòng Lô ấy
Là ta nhớ về
Tuổi thơ vùng vẫy…
 
Sông Lô ân tình
Sông Lô kỳ ảo
Ta cưỡi cá kình
Muôn trùng giông bão!
 
 
 
 
 
 
 
Mỗi chiếc lá bàng
Là một tờ lịch
Ngày tháng rõ ràng
Em xem rất thích…
 
Cây bàng đầu ngõ
Quyển lịch của năm
Lộc non vừa nhú
Là những ngày xuân
Lá xanh óng ả
Suốt trong tháng hạ
Mùa thu nắng vàng
Nhuộm thắm lá bàng
Đêm đông trở gió
Rơi rơi… lá đỏ!
 
Cây bàng đầu ngõ
Làm lịch rất hay
Bạn nào chưa rõ
Xin mời trồng cây!
 
 
 
 
 
 
 
Đầy kho cổ tích của bà
Cháu vui tối tối trong nhà gặp tiên
Bà không hóa phép nhiều tiền
Thì cho các cháu lời khuyên của bà
Lời khuyên thấm hiểu dần dà
Biết ham đọc sách, biết hòa thuận nhau
Cháu nào biết được têm trầu?
Cháu nào biết được đá cầu bà xem?
Nắng sương cày cấy mùa chiêm
Hội hè quần lĩnh, áo mềm lụa tơ
Để giờ tóc bạc phơ phơ
Bà lo con cháu, bà lo lợn gà
Cháu như chim tập bay xa
Nhớ in ký ức trong nhà gặp tiên
Cây cau vươn thẳng, cao lên
Lưng bà còng xuống, hồn nhiên bà cười…
 
 
 
 
 
 
 
Cây sinh ra nối đất trời
Yêu cây, ta hát đôi lời ru cây…
Đo chiều cao bằng thang mây
Để cây khao khát tháng ngày đứng trông
Hết xuân hè đến thu đông
Nghe ta hát, cây thấy lòng xốn xang
Đêm đêm cây tắm ánh vàng
Ngày ngày cây gội mơ màng mưa ngâu
Hát ru cây bám rễ sâu
Đất cằn cây thẳng, đất mầu cây cong
Rộng dài, êm ả lời sông
Thướt tha, thắm thiết, bềnh bồng lời mây
Khen chê tính toán sao đây?
Dáng cây ta biết được ngay dáng người
Ru cây câu một… câu mười
Lim dim mắt lá, hoa cười lung linh
“À ơi…” ta hát vô tình
Cây sâu sắc mở trao mình vòng tay.
 
 
 
 
 

 
 
 
Nắng Trung du
Vàng quả thị
Trời sang thu
Xanh nếp nghĩ
 
Em đi học
Em lớn lên
Bạn nào khóc
Bạn ấy hèn
 
Mẹ chào cô
Em chào cô
Rời tay mẹ
Mắt mở to
 
Học chữ o
Nghe gà gáy
Ó, ó, o…
Vui thật đấy!
 
Em đi học
Mở tầm xa
Bài tập đọc
Yêu quê nhà
 
Cúc cu cu
Cúc cu cu
Chào em nhỏ
Chào mùa thu.

 
 
 
 
 
 
Sân là ao sâu
Dây phơi là cầu
Bao nhiêu quần áo
Đẹp bấy nhiêu màu
Ngọn gió chạy qua
Cái nắng ở lại
Quần hoa áo hoa
Ướp hương thơm mãi…
 
 
 
 
 
 
 
Gốc chi có một dây
Leo thành giàn thiên lý
Lá tròn tròn bé tí
Vừa vặn lòng tay em
 
Hoa xanh làm sao đêm
Những đêm trăng vằng vặc
Thiên lý thơm man mác
Hương nhờ gió bay xa…
 
Mẹ nhắc:
 - Con thích hoa
Coi chừng có rắn lục
Dưới gốc cây nằm phục
Ghen tỵ với hương trời!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tháng Ba về Đền Hùng
Bạn nhớ soi giếng Ngọc
Sẽ gặp bà Tiên Dung
Đang nghiêng đầu chải tóc
 
Giếng Ngọc ở Đền Hùng
Long lanh gương mặt trẻ
Con cháu bà Tiên Dung
Hoa hậu nhiều lắm nhé!

 
 
 
 
 
 
 
Bạn em liệt cả hai chân
Đêm trăng sáng không đi chơi được!
Chiếc đèn sao thiếu tay người rước
Bạn ngồi một mình lặng lẽ góc sân
 
Phải như em có chiếc gậy thần
Dắt đưa bạn vào trong cổ tích
Thôi thì cõng bạn xem múa lân
Xem đèn kéo quân - cười rúc rích… 
 
 
 
 
 
 
 
Em lên rừng cọ
Gặp lúc trời mưa
Đứng nguyên tại chỗ
Bạn ơi! Lạ chưa?
 
Như ở trong nhà
Vò đầu không ướt
Đây rừng mưa sa
Mà trời xanh mướt
 
Rừng cọ ngày mưa
Sấm rung tàu cọ
Kể chuyện ngày xưa
Một vùng đất Tổ
 
Mưa đã ngớt cơn
Gõ lên mái tôn
Gõ lên tàu cọ
“Lộp độp…” to hơn.

  
 
 
 
 
 
Đường thị xã
Vừa rải đá
Còn gồ ghề
Xe lu về
Chàng dũng sĩ
Đè bẹp gí
Đá: hu hu…
Chiếc xe lu
Xịch! Xịch! Xịch!
Cười vô tư.

 
 
 
 
 
 
Em đã nghe tiếng hát sang thu
Khi trời quê chưa bao giờ xanh thế!
Mưa đêm qua đọng long lanh giọt lệ
Ướp ban mai hương cốm mới ùa vào
 
Phía trời xa đàn cò trắng nghiêng chao
Ngọn tre cong vẫy cánh cò trở lại
Sau mùa lũ phù sa duềnh mịn bãi
Mẹ đi làm, phù sa lút bàn chân
 
Những ước mơ xa hóa trái chín gần
Nâng niu trên tay từng chùm mật ngọt
Bé lên sáu tung tăng vào lớp Một
Cô giáo dịu dàng tình mẹ, tình con
 
Trong vòng tay yêu, bé học lớn khôn
Cho sự sống ngày ngày sinh nở
Tiếng hát trong veo hòa vào mây gió
Khéo chia đều sắc nắng vàng thu.

 
 
 
 
 
 
Bướm tím, bướm nâu
Dẫn ta vào ngõ
Cúc vàng, hồng đỏ
Suốt hai bên đường
 
Ngõ quê thoảng hương
Báo tin xuân đến
Ngang trời cánh én
Về lại quê ta.
 
Ngõ quê vào ra
Nào ai xa lạ!
Cô Tư quảy mạ
Chú Tư đi bừa
 
Trời lất phất mưa
Hàng xoan mơn mởn
Bé Đào cùng lớn
Thêm một tuổi hoa
 
Bâng khuâng người xa
Nhớ về ngõ nhỏ
Đường quê sặc sỡ
Vàng, đỏ, tím, nâu
 
Hun hút ngõ sâu
Gặp xuân ở đó!

 
 
 
 
 
 
 
Cây cau cao trăm đốt
Mỗi đốt một mo rơi
Buồng cau sai trăm quả
Mỗi quả một sao trời
 
Miếng trầu tô môi đỏ
Cây cau vốn thương bà
Bóng cau còn đứng đó
Bóng ông giờ khuất xa!

 
 
 
 
 
 RƯỚC ĐÈN
 
Mười nan tre nhỏ
Đan chiếc đèn xinh
Dán tờ giấy đỏ
“Tùng dinh, tùng dinh”
 
Nghe trống sư tử
Chúng em rước đèn
Cây đa, chú Cuội
Rước chị Hằng lên…
 
Kìa chị cười duyên
Mặt tròn vành vạnh
Như là tấm bánh
Bày cỗ đêm rằm
 
Trống đánh vang ầm
Đèn chao trống động
Bầu trời lồng lộng
Bao nhiêu đèn sao!
 
Một dải sông Thao
Mềm như dải lụa
Chúng em thắp lửa
Rước đèn Trung thu.
 
 
 
 
 
 

 VẦNG TRĂNG ĐẤT TỔ
 
Quả bưởi, quả hồng
Cũng thành nỗi nhớ
Vầng trăng đất Tổ
Sáng trăm quả đồi
 
Đêm nay trăng soi
Mặt người đi Hội
Trăng ơi! Trăng ơi
Hãy cho em hỏi
 
 - Trăng có qua đây
Bốn nghìn năm trước?
Thấy vua đi cày?
Thấy dân tát nước?
 
Bánh chưng, bánh dày
Quà từ đồng ruộng
Vua tôi sum vầy
Chia nhau cùng hưởng
 
Vầng trăng vẫn thế
Chẳng khác xưa nào!
Dưới cây thiên tuế
Bóng Bác lộng cao
 
Trăng soi giếng Ngọc
Thấy bóng Mỵ Nương
Như bao cô gái
Đất Tổ Hùng Vương
 
Đêm trăng lành lạnh
Vừa qua trận mưa
Trăng đeo chiếc khánh
Nhớ hoài người xưa…

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà