Toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ra sức thi đua thực hiện thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội năm 2018!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 1, phần 16)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 45)

 

 

 

Lục bát duyên
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN, 2003
 

 

 

 

 

 

---------------------------------------------------------
 

 

 

 

 

 

Tập thơ cùng tập thơ “Hai nửa nắng”
đồng giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ II
(2000 - 2005)

 

 

 

 

 

 

 
Hai ta hai phía bờ thương
Mượn con sông nhớ bắc đường để qua.
“Ngày đàng” chẳng lấy làm xa
Nào ngờ “gang nước” lại là cách nhau.
Muốn qua sóng cả sông sâu
Ngại run chân dẫm ván cầu chênh vênh.
Cứ đành hai đứa lênh đênh
Đến bây giờ vẫn bồng bềnh không đâu.
Râu tôm lỡ chẳng ruột bầu
Tò vò bên ấy rối nhàu bên đây.
Thôi đừng trách gió, trách mây
Chùng chình gang nước bấy chầy - lỡ duyên. 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đi tìm cô Tấm ngày xưa
Dạ tôi ngơ ngẩn như vừa chớm yêu
Soi mình tóc đã nhuốm chiều
Giữ lời ước hẹn mà liều tìm nhau.
 
Vườn quê vẫn ngát hương cau
Trăng khuya vẫn móc nghiêng đầu ngọn tre.
Ao rau vẫn thả muống bè
Vẫn thầy u gọi, tình quê vẫn nồng.
 
Ngỡ em vẫn… hóa lại không
Thế là đứt sợi tơ lòng trinh nguyên.
Lạy trời: Ở phía bạc tiền
Xin không phải Tấm thảo hiền ngày xưa.
                                         
 Năm 1990
 
 
 
 
 
 
 
 
Hai quê viền dải sông Hồng
Lúa dâu lượn sóng bềnh bồng ca dao
 
Bên nghe cuốc gọi xôn xao
Hàng cau thả gió nao nao dáng gầy
Bên thì thăm thẳm màu mây
Giàn trầu tắm nắng nở đầy nét hoa
 
Thế là đã tím hoa cà
Tiếng con tu hú vắt qua đôi bờ
Thương nhau đủ chín mười chờ
Tằm lên né, giục lứa tơ ơi người!
 
Dẫu bên lở, dẫu bên bồi
Phù sa vẫn hát chung lời quê hương
Thoi thuyền dệt sóng vấn vương
Ngàn xưa gềnh bãi vốn thương nhau rồi
 
Sông duềnh bao độ đầy vơi
Tình làm hạt lắng dồn nơi bến lòng
Hẹn em con nước mùa trong
Thuyền hoa anh kết nối dòng đón em.
                              
                                       Tháng 2/2001
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 LỜI HẸN THÁNG GIÊNG
 
Tháng Giêng hội mở ta về
Trên vai quảy nặng hẹn thề cùng ai
Mặc người vin trúc bẻ mai
Lòng riêng ta những nhớ hoài hội xưa
 
Tiệc trầu vài miếng mà trưa
Dăm câu quan họ đu đưa ngang chiều
Ô cầm, nón đội liêu xiêu
Dùng dằng tình vắt đánh liều sang đêm.
 
Lời vàng bắc nhịp cầu tiên
Biết bao nhiêu nhịp thành duyên cho vừa
Hội tan bịn rịn tiễn đưa
Gói câu giã bạn thương mùa hội sau.
 
Cay trầu, đau đáu ruột cau
Hội làng còn hẹn, gần nhau còn nhiều
Lời nay buộc sợi chỉ điều
Trăm năm thắt một chữ yêu cùng người
 
Tháng Giêng hội mở người ơi!
Biết rằng: “Đến hẹn… ” mà rồi cứ mong.
E đâu con sáo sổ lồng
Sang sông bỏ cuộc lấy chồng thì sao!
                                                 
Tháng 2/2001.
 
 
 
 
 
 
 
 
Đi qua tháng Chạp vào xuân
Cò dăm cánh thả màn sương chân trời
Heo may còn gợn chút thôi
Dâu xanh trải sóng ngời ngời quê ta
Cải vồng lên sắc phù sa
Ngô lao xao biếc câu ca dao đầy.
 
Biết cành đông phải hao gầy
Để thành câu hát mừng ngày xuân sang
Biết em chiu chắt mùa màng
Mà nên hạt ngọc tơ vàng đất quê
Biết là em gọi xuân về
Từ bao cóp nhặt bộn bề tháng năm.
 
Dẫu còn vương vấn băn khoăn
Đi qua tháng chạp là xuân - ơi người.
                    
                               Tháng 1/2002.
 
 
 
 
 
 
 
 
Quê hương là khúc đồng dao
Cho ta hát tự thuở nào ấu thơ
 
Quê hương hát khúc ‘ầu ơ”
Mẹ ru tôi tận bây giờ còn say
Xưa cha mải đánh giặc Tây
Lời ru mẹ nỗi đong đầy héo hon
Bỗng khi chớp phía sườn non
Hướng về phương ấy lòng con thương nhiều
Xa quê day dứt bao nhiêu
Tích xưa bà kể bao điều còn đây
 
Thương công chúa phải đọa đày
Cháu khóc cô Tấm tháng ngày xót thương
Tóc bà phủ trắng màu sương
Chuông chùa giọt cuối thu buông xuống chiều
 
Quê hương hát khúc thương yêu
Chia xa ai nói được nhiều gì đâu
Bạn bè cái thuở chăn trâu
Cua lùi, ốc nướng bạc đầu nào quên.
 
Quê hương hát khúc dịu êm
Hoa xoan rải kín lối bên nhà người
Sắc xuân khoe đóa môi cười
Chị tôi tươi thắm một thời thanh xuân
 
Cầu ao rũ áo, khỏa chân
Cho người trai đứng tần ngần rào bên
Một đêm trăng dãi bên thềm
Duyên xe đôi lứa đã nên vợ chồng.
 
Quê hương hát khúc mặn nồng
Bờ tre níu võng, gió đồng lao xao
Người yêu tay vẫy nghẹn ngào
Tiễn người chinh chiến nặng bao nghĩa tình
Vì quê hương nguyện hy sinh
Máu xương đã tạc thanh bình đất quê.
 
Quê hương hát khúc ngày về
Sáo diều vi vút triền đê ru hời
Khúc đồng dao tuổi thơ ơi!
Ngân nga hát giữa đất trời quê hương.
                              
Tháng 3/1991
 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 BÀI CA NGƯỜI MẸ
 
Ngước nhìn lên ảnh Mẹ ơi!
Tấm gương sáng tỏa một thời xa xăm
Cháo rau đói bữa quanh năm
Đổ ngày trộn tối nhọc nhằn nào hơn
Quá chiều nắng xém đầu thôn
Vai gầy mẹ quảy bồn chồn thương con
Chớp đằng Tây lóe sườn non
Hướng về phía ấy mỏi mòn tin cha
Cha đi cứu nước, cứu nhà
Bời bời lòng mẹ bát và lệ chan
Khêu đèn tìm bóng thở than
Mẹ ngồi vắt kiệt canh tàn năm canh
Gió mưa xô dẹo lều tranh
Miếng vá che dột, miếng lành u con
Cơ hàn vững tấm lòng son
Mót đòng, bới củ nuôi con lần hồi
Tưởng chừng chỉ bấy nhiêu thôi
Nào ngờ sét đánh tím trời phương xa.
 
Thế là từ bấy đến già
Chỉ mình mẹ với con là một đôi
Xót thân con trẻ mồ côi
Bữa ăn so đũa giấu cười vào đau
Xuân vò chín khúc ruột nhàu
Thờ chồng giữ trọn vẹn câu nguyện thề
Dẫu nghèo chẳng tiếng cười chê
Thảo thơm làng xóm vun bề ấm êm.
 
Mẹ hiền nâng cánh con lên
Tháng năm đánh Mỹ vững bền chí trai
Sương đằm tóc trắng hai vai
Mẹ dành thương nhớ nuôi dài đêm thâu
Cuộc đời mộng ước gì đâu
Nước non mẹ đội trên đầu mẹ thôi
Mẹ ơi - hạnh phúc đến rồi
Nhờ ơn mẹ trọn cuộc đời hy sinh
Đảng cho con cả bình minh
Mẹ cho hết thảy nghĩa tình bao la
Nén hương thắp đỏ bài ca
Nước non và mẹ nở hoa dâng đời.
                              
Tháng 7/2002.
 
 
 
 
 
 
 
Sông quê bên lở bên bồi
Lở bên đất mẹ bồi về đất cha
Thương nhau mượn lá đò qua
Mà nên chồng vợ mặn mà thủy chung
Nỗi niềm bên đục bên trong
Hòa vào sông cả tấm lòng cưu mang.
 
Con sinh ra ở một làng
Mà thành cầu nối hai hàng bờ vui
Mừng khi ngô nướng, khoai lùi
Mẹ đưa sang ngoại, ngọt bùi lời ru
Đò về cha chở gió thu
Cánh diều con thả đánh đu lưng trời
Dây neo ở phía bên bồi
Diều chao bên lở hát lời quê hương
 
Hai bờ chung dải sông Thương
Là hồn quê giục bước đường con qua
Sông ơi - Sông mẹ - Sông cha
Muôn đời yêu dấu gọi là: Sông quê.
                                       
Năm 1991

 

 

 

 
 
 
 
Làng xưa vẫn gọi làng Dâu
Sông xưa vẫn chở biếc màu dâu xanh
Lá đò xưa... túp chòi canh
Bờ đê ấy vắng trong anh một thời
Bây giờ - sao thế - em ơi!
Anh về mà thực hóa người cách xa
Gọi em những tiếng thật thà
Tìm em anh lại đoảng qua sân đình
Lối xưa thì cứ lặng thinh
Vườn xưa bướm chẳng dập dình cánh xinh
Sao em nỡ đổ gánh tình
Để anh vục nước một mình cầu ao
Bây giờ, giờ biết làm sao
Ước gì đêm được chiêm bao - em về
Tằm tang cùng bạn gái quê
Cửi canh em dệt đam mê quê mùa
Nên khăn mẹ đội đi chùa
Nên áo em mặc hội mùa làng Dâu.
(Phải đâu cả gió đắt cau
Phải đâu sương muối mà trầu đổ non)
Xứ người em chịu héo hon
Còn thương cha mẹ, có còn thương anh
Làng Dâu muôn thủa đất lành
Cho dù dẫu muộn vẫn dành cho em
Em về, về lại mà xem
Lứa tằm vào kén chờ em ươm vàng
Thế nào cha mẹ cũng sang
Anh làm chú rể muộn màng mà vui.
           
Năm 2001

 
 
 
 
 

 

 

 

 

Hai nửa nắng
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2004
 

 

 

 

 

 

---------------------------------------------------------
 

 

 

 

 

 

Tập thơ cùng tập thơ “Lục bát duyên”
 đồng giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ II
(2000 - 2005)
 

 KHÚC CA NGƯỜI MẸ I
            Kính dâng các Bà Mẹ Việt Nam anh hùng
 
Mẹ tôi một thủa, một thời
Sương đầm lưng áo, nắng phơi vai gầy
Vắng cha mẹ lội đường cày
Chiến trường xa lắc xô gầy tháng năm
Đồng sâu ngậm rét căm căm
Bùn đo dảnh mạ, lệ đằm quai khăn
Bốn mùa lẻ nỗi gối chăn
Quanh năm lầm lũi nhọc nhằn nuôi con
 
Giữa nghèo lòng đẹp như son
Xóm thôn tình nghĩa hết còn cùng lo
Không suy bì, chẳng đắn đo
Khước từ lợi lộc, chăm lo cho người
Thương thân mẹ vẫn gắng cười
Lửa lòng mẹ thắp sáng ngời tình cha
Tuổi nay mẹ đã về già
Cái thời xuân sắc theo cha đi rồi
Xót con đứa trẻ mồ côi
Thắt lưng mấy bậc mẹ ngồi ầu ơ
 
Bây giờ lại đến bây giờ
Trao con tất cả ước mơ đời mình.
                                       
Tháng 8/2000.
 
 
 
 
 
 
 
À ơi - à ơi!
… Cha con biền biệt chiến khu
Vo manh chiếu rách mẹ u nỗi lòng
Tái tê gói cả vào trong
Ngọt ngào ủ ấm con nằm - à ơi
Lạnh cầm đi suốt cuộc đời
Hai vai mẹ gánh đất trời ngả nghiêng
Bao nhiêu tích góp thiêng liêng
Trao con tất cả vẹn nguyên tấm lòng
Giờ con nệm ấm chăn bông
Rút từ đời mẹ lưng còng chõng tre
Lời ru một thủa con nghe
Tận sâu ruột võng thương về ngày xưa
Đời mẹ dầu dãi nắng mưa
Áo cơm đã thiếu lại thừa bão giông
Mưa dai bong bóng phập phồng
Dệt thương nhớ chồng mẹ đắp vào con
Thắt lòng cam chịu héo mòn
Hiến dâng cho nước cho con một đời.
                                  
  Tháng 8/2001

 
 
 
 
 
 
 
 
Lời ru… ru thẳm mùa xuân
Xênh xang cánh nhạn, lượn vần ca dao
À … ơi… Nghe như chiêm bao
Ruột thương chín khúc, khát khao một đời.
Biết rằng vẫn đất vẫn trời
Mà lời ru khác cái thời xa xưa
Trăm - năm - cánh - võng - đò - đưa
Thắp tình yêu, mẹ say sưa ra đời
Phố phường khoe sắc nắng trời
Những cao ốc giữa ngợp ngời sắc hoa
Đường đôi sao điện lấp lòa!
Đêm như cung Quảng, Hằng Nga thẫn thờ
Một đời ru chín ước mơ
Mẹ ơi hạnh phúc bất ngờ trao tay
Đây rồi - cầm lấy hôm nay
Đây rồi vị ngọt đong đầy xuân tơ
À ơi… À ơi… À ơi
Vĩnh Yên ơi! Một vầng thơ tặng Đời
Trăm năm đất mẹ sáng ngời
Ngàn năm sau vẫn ngọt lời ru xuân.
                                     
  Xuân 2000

 
 
 
 
 
 
 
Qua lâu rồi mùa con cuốc cuốc
Lửa phượng hôm nào vội vã áo thu
Bàng trút lá, mùa đi cành gầy guộc
Tháng Mười về người ơi người ơi!
 
Theo dọc bờ sông quê êm trôi
Soi bóng nước hoa cúc quỳ vàng rực
Tháng Mười thật thà nép vào kí ức
Cánh cò tít tắp thả mênh mông
Triền đê áp cái rét đầu đông
Làn bấc thoảng vạt may gầy xao xác
Bồi ngoài xanh xanh ai ngân câu hát
Chim cu cườm cất gọi mùa yêu
 
Tháng Mười ơi tha thiết bao nhiêu
Chiều buông nhẹ, trong đồng lên khói ấm
Mẻ cốm quện tay thơm thơm vương vấn
Sân mỗi nhà cây rơm vàng ươm
 
Hạt ngày mùa đầm ấm bữa cơm
Bếp láng giềng ngát hương canh rau cải
Đêm sân đình chiếu chèo vai trai gái
Hẹn người về, tháng mười - Quê.
           
Nhà sáng tác Đại Lải, 2002
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi về thị xã - trung du
Phố xưa đường đã lá thu rơi đầy
Cánh chim vỗ sáng trời mây
Hồn quê chạnh nhớ cái ngày tiễn đưa
 
Chênh chao một dải phố - Mưa
Xanh xao tay vẫy lưa thưa - Rơi - Chiều
Đựng vào xa vắng bao nhiêu
Bao nhiêu thu rụng mà nhiều phong sương
 
Thu reo nhạc khúc phố phường
Gió lao xao gió, nắng ươm ươm vàng
Trời thu - Thu đến mênh mang
Chiều trung du để ngỡ ngàng - Vĩnh Yên.
                                                 
Tháng 6/2002
 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
Anh hát em nghe lời cổ tích
Bà ru xưa thao thiết mãi hôm nay
Cô Tấm hiện ra từ quả thị
Sáng bừng hồn ngọc, ngát hương bay.
 
Cô gái cút côi, chăn trâu, bắt tép
Chốn quê mùa lam lũ quanh năm
Thiếu miếng ăn, thừa đòn roi, mắng chửi
Dạ vẫn thảo hiền, vẫn trắng trong
 
Bởi nỗi quê ta còn vất vả
Em khát khao cuộc sống đủ đầy
Mang dại khờ và tuổi thơ ngây
Rao bán nơi phồn hoa đô thị.
 
Đồng tiền, cơn say khoả mờ lý trí
Cứ chuỗi vào ảo mộng tương lai
Thân xác mặc người đời hoan lạc
Phận bọt bèo vất vưởng tàn phai.
 
Cô Tấm dành dụm cơm nuôi bống
Bớt ăn, chịu thiếu thốn bao ngày
Để rồi bỗng trở thành hoàng hậu
Lời cổ tích này em có hay?
 
Đồng quê ta chắt chiu cũng tạm
Tảo tần gom hạt đủ nuôi ta
Bếp lửa xóm giềng ấm tình thôn dã
Khúc đồng dao đẹp mãi lời hoa.
 
Về đi em - Về với đất quê cha
Đồng nội vẫn ngọt ngào gió sớm
Lời ru xưa nâng ta thành khôn lớn
Với quê mình - Cổ tích sẽ là em.
 
 
 
 
 
 
 
Lặng thinh cánh lá mỏng manh
Bứt mình rơi…
Nỗi đau cành mồ côi
Từ trong xót lá
Lá ơi!
Đã xanh xanh những nụ chồi hôm nay
Lá rơi
Nuôi mảnh đất gầy
Tạc thành dáng đứng, thế cây đất trời
Nguyện dâng xanh biếc một thời
Rơi về cội
Để gốc đời mãi xanh
 
Bao người liệt sĩ vô danh
Quên mình ngã xuống hóa thành nước non.
                                          
Tháng 7/2001
 
 
 
 
 
 

 ĐƯỜNG XUÂN LÊN TAM ĐẢO
 
Mây bồng bềnh trôi núi
Gió lao xao nghiêng rừng
Theo xuân lên Tam Đảo
Chim tấu khúc nhạc mừng
 
Xênh xang đường dải lụa
Vi vút những đồi cây
Sương mờ làng xa khuất
Hồn xuân dâng dâng đầy
 
Phố núi kề bên núi
Hoa thơm nép hiên nhà
Gà rừng vang tiếng gọi
Đàn suối reo ngân nga
 
Xuân về trên phố núi
Sáng bừng sắc quê ta
Đường xuân lên Tam Đảo
Xanh - Xanh - Xanh bao la.
                                 
 Tháng 12/2001

 
 
 
 
 
 
 
Cánh cò dìu dặt về xa
Bồng bềnh mây
Nắng tà tà
Chiều rơi
Đầm Vạc in thắm sắc trời
Lao xao sóng nước bồi hồi lòng ai
Xanh xanh Tam Đảo mơ hoài
Đường như dải lụa kết dài đường tơ
Người ơi
Sao khéo tình cờ
Thôi thì vội mấy cũng chờ… được không
Tháp hình điểm hẹn bâng khuâng
Trăm năm xây mộng thiên thần là đây
Nhà tầng nối nhịp thang mây
Phố phường tấp nập cho ngây ngất tình
Ơi người!
            Có lẽ chúng mình
Bỗng dưng gặp
            Bỗng dưng tình nở hoa
Dù không phải chốn quê cha
Dẫu đâu quê mẹ, thực là duyên tiên
Thoáng chiều một dáng Vĩnh Yên
Hình như ai đã trót quên lối về.
                                       
Mùa hạ, 2000
 
 
 

 
 
 
 ƠN THẦY
 
Thầy tôi
Tóc lóa sương rồi
Ngỡ như bụi phấn
            Một đời đam mê
Trái tim nặng một lời thề
Thầy mang trí tuệ gieo về muôn nơi
Phấn bay
Vương tóc
Thầy ơi!
Âm thầm ngọn lửa
            Cháy nơi học trò
Hành trang, báu vật thầy cho
Sáng từng đường phấn âu lo của thầy
Mai ngày góc bể chân mây
Ơn thầy nguyện đáp vẹn thầy nước non
                                       
Tháng 11/1999
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà