NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 21)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 109)

 

 

 

Trăng nhân thế
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ, 2013
 

 

 

 

 

 

 ------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ IV
(2011 - 2015)

 

 

 

 LỜI NGƯỜI
 
“Tôi nói… đồng bào nghe rõ không?”
âm hưởng sông Lam núi Hồng vang vọng
ba mươi năm xa Nước
tìm con đường giải phóng,
lời từ trái tim
đón bầu trời Độc lập - Tự do
cộng hưởng Bắc - Trung - Nam
trong sắc đỏ màu cờ
lời đáp trầm hùng
“Có ạ”
 
Lời giản dị
hòa đồng ý nghĩ
Lãnh tụ trên kỳ đài
trang phục đơn sơ
bàn tay Người tầm tãi nắng mưa
giá tuyết bốn phương
giờ nối vòng ôm bầu trời
nắng vàng mùa thu Tháng Tám
cùng vui với hai lăm triệu con Hồng cháu Lạc.
 
Tôi nói”
lời giản dị
lay động lòng dân
giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm
dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn
toàn vẹn nước nhà không còn kẻ thù xâm lăng
lời đáp thiêng liêng
có ạ”
Đón lời Người
ngôn từ đơn sơ
trẻ, già, gái, trai…thông tỏ
viết nên trang sử oai hùng
chín năm làm một Điện Biên
giải phóng miền Nam, non sông trọn vẹn.
 
Người đi xa…
Sông núi còn vang vọng
“Tôi nói đồng bào nghe rõ không”
điều Người băn khoăn
lòng dân thông tỏ
bởi lời nói việc làm
hướng về nhân dân
còn Người hành trang nhẹ tênh
ngày về với Tiên Tổ
 
Học tập Người
xin nhớ
Tôi nói đồng bào nghe rõ không”
trong các văn bản, giáo trình
đến với cán bộ
với nhân dân
không để thẹn với lương tâm
“Thưa Người: Có ạ”.
 
Ngày 21 - 10 - 2012

 
 
 
 
 
 
 
 
Màn sương loang loãng
ai như ông
bước rõ nhanh
phố hẹp
dài bốn trăm mét.
 
Gạo ngô tràn thúng mẹt
giường tủ, quan tài
chim trong lồng
xòe cánh bay
người hành khất
ông còn nhớ chăng?
 
Phố hẹp
người ghi số đề cầu vận đỏ
trẻ lên mạng
kiếm điều lạ tứ phương
ông chừng
xa lạ.
 
Tôi nhận ra
chàng trai hai bảy tuổi
vầng trán cao
        ánh mắt tự tin
xoải dài bước chân
nơi bắt đầu
phố Ngô Quyền
điểm cuối
phố Nguyễn Viết Xuân
lịch sử tôn vinh
khi trái tim vừa ngừng đập.
 
Trên phố mới
mang tên Nguyễn Thái Học
muốn níu lại thời gian
gần hơn
tháng 6 năm 1930
vọng lời:
“Máu nhỏ tốt tươi
mầm cách mạng”
Hình như
lời ông
đến muộn
với đời chăng?
 
                          7 - 2010
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                    Nhớ ông Kim Ngọc
 
Tiếng vang thấm vào đất
hơi khói bay lên trời
ở giữa có một người
tôi biết
 
Tuổi niên thiếu
thạo đường cày vét
tuổi bẻ gãy sừng trâu
khát vọng tình yêu
ba mươi năm đứng mũi chịu sào
ngày về hưu
sống với bà con nơi xóm vắng.
 
Người ra đi
để lại niềm tn cháy bỏng:
“Thà chịu tội với trời
 còn hơn mắc nợ với đất”
Trời thì xa
lắm vầng mây che khuất
đất nẩy mùa vàng sao còn dị nghị lo xa
Hiểu nỗi lòng ông
bạn dân cày chua xót nhận ra.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                        “Trông trời, trông đất, trông mây…”
 
Trông trời, nay với tầm tay
Trông mây giờ vượt cầu mây bảy màu.
Trông đất, mưa nắng dãi dầu
Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa”.
 
Băn khoăn câu hát người xưa
Lúa còn bông, cỏ đồng thừa trâu ăn.
Quê giờ đồng hẹp nẻo sang.
Cọng rơm khan hiếm, cỏ non đâu còn
 
Ta già, nương tựa cháu con
Phận đầu cơ nghiệp…ta buồn nỗi xa!
 

 

 

Trên chuyến bay Hà Nội Liên Khương
Chiều 6 - 4 - 2011
 
 
 
 
 
 
 
 
“Vầng trăng ai xẻ làm đôi”
Tiền Đường tôi đến trăng soi bồi hồi.
Yên chưa con sóng hận đời
Khum tay đón nước cảm lời của trăng.
 
Thượng Hải 20 - 6 - 2013
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 HỎI
 
 - Cha ơi
Hiền như Tấm sao nỡ giết Cám
 - Ác thua rồi
        thiện còn ác hơn.
 
 - Cha ơi
giặc Minh thua vua Lê tan tác
sao Vua vẫn cấp lương, thuyền cho chúng về nước
 - Con ơi
Đời có mấy
Cáo Bình Ngô.
 
   15 - 8 - 2010

 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
Giọng người thuyết minh
 - Để có Vạn Lý Trường Thành,
Kênh đào nối Bắc Kinh - Tô Châu
dài hơn 1600 cây số
Tử Cẩm Thành mênh mông nhiều ngách ngõ
mấy ngàn năm trước các đời vua chúa
đã chôn vùi hàng triệu sinh linh
đói ăn - tật bệnh - roi quất…triền miên
thi thể người dân
theo người sống
liên thông công trình!
 
Từ hư vô, tôi nghe đồng vọng tiếng người nông dân
 - Đời là bể khổ
cái chết chúng tôi tưởng chừng vô nghĩa
ở đất nước cát cứ
tranh giành quyền lực triền miên.
 
Chúng tôi vui
các công trình đổi bằng máu và nước mắt
của chính mình
vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp nguyên thủy kỳ quan
đón bạn về chiêm ngưỡng.
 
Bắc Kinh 21 - 6 - 2013

  
 
 
 
 
 
 
 
Trẻ thì bán giọt mồ hôi
Còn ta thưa gửi điều vui của  làng.
Đất nuôi ông Nghè hiền sang
Đã vào câu hát dân gian soi người.
Xẩm Xoan cung bậc còn vui
Nhẹ đồng tiền nặng nghĩa đời cảm thương
 
Nét quê tai tái phố phường
Quê ông Nghè - cánh đồng đương đợi người.
 
13 - 7 - 2011
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Giao thừa chầm chậm đi qua ngõ
Giọt xuân năm mới đượm hương trời
Người đi tựa lộc non bỡ ngỡ
Hoa đào thắp sáng đợi người ơi!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đường
              ngõ
 ngách
số nhà chẵn lẻ
nhìn nhau lạ hoắc
chạm ánh mắt vào làng.
 
Những ô cửa
sin sít hướng ra đường
nhà cao tầng tường xây bao kín
cây rau cải, rau răm sống nhờ tầng thượng
thứ về trời thứ ở lại đơn côi!
 
Người làm ruộng
người bươn chải ngược xuôi
người vào nhà máy
bữa ăn tối
chung lời khen vồi vội
canh ngọt dẻo cơm
thêm một ngày bình yên!

 
Đô thị hóa
làng cổ đổi tên
khu Hai, khu Một
người vui
người nhớ
người bỡ ngỡ
nết ở nết ăn
ngơ ngơ đường làng
tìm nơi bến đỗ.
Trầm hương đình làng
Thoảng thơm
Ngách, ngõ.
 
 
 
 
 
 

 
 
 
Những cây tùng La Hán
ở tận tỉnh Chiết Giang
nơi có mùa hoa tuyết
chim ca mây trắng bồng bềnh
tiếng suối reo hòa bản nhạc hồng hoang.
 
 - Sao người về đây
sống nhờ trên mặt sàn xi măng bỏng rát
quen chưa tiếng động cơ gầm rú suốt ngày đêm
quen chưa tiếng béc giê tru tréo
những bóng người
cầm dùi cui nhứ nhứ
những tấm lưới cao vượt mặt
bao quanh.
 
 - Người có bất ngờ chăng
cái giá của chính mình
từ lời rao bán
bốn tỷ, năm tỷ đồng tiền Việt
tính ra Đô, Nhân dân tệ
được bao nhiêu.
 - Cái giá ấy
nếu ông đến mua
hiểu hơn ai hết.
Riêng tôi
mất đi triền núi Chiết Giang
chao ôi suối reo tuyết trắng.
sống hờ trên lời tôn vinh phù phiếm
đau lắm ông ơi!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chiếc vỏ sò hắt ra từ biển
trắng màu vôi nát tan,
 
Người, người
    luễnh loãng âm thanh
cát lún.
 
Ai nhận ra
những vỏ sò tách ra khỏi biển
thời gian
mài trắng
         nát tan
lại vo tròn
  âm thanh trinh nguyên
Gió - Sóng!
 
 Biển Cửa Đại.
 07 - 07 - 2010

 

 

 

 
 
 
 
 
 
Nhà bà
bến đợi
con cháu ào qua.
 
Nhà bà
    mèo hoa duỗi mình thềm vắng
cún bông nguẩy đuôi
            liếm gót sần chai
cau thả bóng tròn
          hương ổi hương nhài
ca dao, tục ngữ
bến vui đời bà
 Giờ người…
               đã xa.
 
  15 - 8 - 2010
 
 
 
 
 
 
 
 
Hẳn là điệu hát trống quân
Xa xưa như thể vôi hầm trầu cay
Kép, đào đưa mắt mê say
Lời ca luyến láy, lây ai ngượng ngùng.
 
Giậm anh, là giậm anh đừng
Anh đè con diếc với chừng trê, rô
Lời xưa rượu cất trong vò
Rồng bay cứ ngỡ lệch xô mái đình.
 
Chiếu hoa trăng dõi lung linh
Trống quân nặng lắm nghĩa tình ai ơi
Dẫu người đi ngược về xuôi
Mang theo điệu hát muôn đời làng trao.
 
Lòng sông tỏa sóng hồng đào
Con rô, con diếc mắc vào lời yêu
Bãi non lấp lóa nắng chiều
Ngàn dâu xanh ngắt trong veo tiếng cười
 
Kép đào duyên nối bao đời
Mượt mà câu hát đẹp người quê xanh
Trống quân xao động trăng thanh
Nửa nghiêng thiên cổ nửa giành tuổi hoa.

 
 
 
 
 
 
 
Bậc thang ruộng, bậc thang đồi
Vịn cây mở bậc gần trời chạm sao
Mây hồng, mây tím mây nào…
Chắp ta đôi cánh bay vào cõi mơ.
Trời xanh xanh thuở hoang sơ
Hương rừng nguyên thủy như vừa hôm qua.
 
Bất ngờ gió lộng nắng sa
Cõi tiên gần lắm cõi nhà chênh chao
Dảnh lúa von đó đất nâu
Đá xây nên luống nên màu rau tươi
Thung lũng hẹp nẻo ngược xuôi
Lầu cao mái thấp chơi vơi bóng đè
Bậc thang quanh quẩn hiên hè
Lối quen rêu phủ người về chốn nao?
Từ điểm cao muốn bay cao
Bậc thang rồng rắn, níu vào lòng thung.
 
 Trại sáng tác Tam Đảo 5 - 6 - 2011

 
 
 
 
 
 
 
Soi gương
gặp muối trắng phủ nặng đầu
màu đen thương nhớ
đến nơi đâu
  nằm lại nơi đâu
 
Ta đã tới Lũng Cú, Cà Mâu
ngược lên rừng xuống biển
dẫu đã muộn
đủ ta kịp nhận
chốn bãi rác, bần hàn
thành lầu cao phố xá
chốn huy hoàng tráng lệ
âm thầm hoang phế
 
Ta nghiệm ra
vòng đời nhân thế
có cái sai hôm qua
thành lẽ sống hôm nay
điều ngỡ bền vững
nay lung lay chếnh choáng
 
Mọi sự…
đều có thể
      tóc ơi đâu còn đen?
  
  06 - 6 - 2009
 
 
 
 
 
 
 
 

  TRĂNG
 
Con chào đời đầu tháng
một mẩu liềm trăng níu lại hoàng hôn
mẩu kia đậu lên ngực mẹ
 
Gia cảnh
con thành kẻ
lẩn tránh quê nhà
Mẹ ôm bóng con
  vơi với trời xa
nơi chập chững tuổi thơ
đón nẻo ghềnh thác lạ
 
Ngày đón mẹ
về quê
liềm trăng
hóa vòng tròn
vơi nỗi che khuất
trên mộ
nhưng nhức
sỏi chín hoàng hôn.
 
Khói hương bồng bềnh
liềm trăng
          mãi như dấu hỏi.
 
  16 - 8 - 2010

 
 
 
 
 
 
 
Để rồi
có ngày
cỏ che ấm thân xác rã rời
phần hồn
cỏ xanh nâng cánh
để vượt qua nỗi kinh hoàng
nắng hạn
cuồng phong
và những điều
trong đục đời thường
để bồng bềnh giữa trời xanh
sám hối.
 
Một thời lầm lỗi
với cỏ nhỏ nhoi
buồn - vui
ta quên
dưới chân
là cỏ.
 
Ôi mái nhà xanh
vẹn nguyên dù bão tố
hồn ta còn cớ
thuở làm người!
       
 Ngày nằm viện tỉnh 6 - 6 - 2009

 
 
 
 
 
 
Vết chém vào nước
Sóng liền màu da trời
 
Vết chém vào đất
Hé ra mầm cỏ tươi
Vết chém vào cây
Tạo dáng hình là lạ.
Vết chém tâm hồn
Ai tỏ!?
 
                        7 - 11 - 2007
 
 
 
 
 
 
 
 

 NGHỊCH LÝ
 
Nghiến lim ở đâu
gió lồng rát mặt
 
Suối trong chảy đâu
màu váng cua lóa mắt
 
Chim rừng lạc đâu
cây nhọn mũi mác
 
Kìa! Vòm trời quá thấp
Nước xối ào ào
 
Nhà chơi vơi sóng chao
người dạt về đâu?
 
Lưỡi tầm sét
Lóa sáng trên đầu.

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà