NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI CÔNG ĐOÀN VIÊN CHỨC TỈNH VĨNH PHÚC LẦN THỨ V, NHIỆM KỲ 2018 - 2023
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 3)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 2)

 

 

 

Con đường
 không có vết chân
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2006
 

 

 

 

 

 

------------------------------------------------------
 

 

 

 Tập thơ đoạt Giải B,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 
 

 

 

 

 

 

 
Chuyện rằng cổ tích miền xuôi
Mang lên miền ngược để nuôi cánh đồng
Chuyện rằng bao vụ cấy trồng
Bán ra chợ tỉnh mà không lấy tiền
 
Chuyện rằng trong sự đảo điên
Có ông Bụt cũ vẫn hiền như xưa
Chuyện rằng lạnh giá đêm mưa
Bà Tiên lại độ những trưa nắng nồng
 
Chuyện quê kể ở cánh đồng
Một mai cây cải lên ngồng, gió đưa…

 
 
 
 
 
Trước đêm
Đối diện với hoa
Hoa chỉ khẽ mỉm cười, không nói
 
Trong đêm
Trái đất dìu dịu xanh
Chút hương hoa bị những con quỷ dài đuôi nẫng mất
Chỉ còn phảng phất ở lưỡi dao nhọn sắc
Cái lưỡi đam mê
 
Những con quỷ dài đuôi cứ đêm đêm lại
họp nhau và nói tiếng người:
 - Hãy cười lên trên mọi miền nước mắt
 - Hãy vui lên trên đổ nát, giày vò
 - Đừng như cát cứ lầm lên trong gió
 - Đừng giống con ruồi ngã vào chút mật hư vô
 
Sau đêm
Những con quỷ dài đuôi kia trở lại làm người
Con mắt thường khó nhìn thấy được
Cũng thanh khiết như nước suối đầu non
Cũng say đắm túi thơ, bầu rượu
Cũng êm đềm như gió thu lay động cành dương…
 
Tôi sau đêm
Lại đối diện với hoa
Hoa chỉ mỉm cười, không nói…
 
 
 
 
 
 
 
Ngày sinh của mẹ trôi dạt về phương trời nào ai biết. Ngoại chỉ mang máng cái thời oi bức, nhưng có núi, có sông, có biển, có rừng. Và ngoại đã cười khi nghe mẹ khóc.
Chảy từ ngoại đến đời sau dòng mồ hôi người nông dân quen chân lấm tay bùn, quen một nắng hai sương, quen gồng cơ bắp - Quanh năm vật lộn với cái đói, cái rách, chữ nghĩa khác nào thóc lép, giữa cái nghèo chữ cũng chỉ nói suông chơi.
Và cứ thế xa trôi như không thể có người, không có ai, chỉ đất trời là muôn thuở, chẳng cần nhớ những gì đáng nhớ, mẹ ra đi không để lại một nụ cười.
Và cứ thế, sự quên nhiều hơn sự nhớ, không ai biết ai về đâu… Rồi có lẽ đến những ngày sau, con lấy ngày mẹ ra đi làm ngày sinh của mẹ… 
 
 
 
 
 
 
 
 
Phật bà Quan âm
Thương những kiếp chúng sinh hay goá bụa
Đêm đông nào mang cơn ngứa của nghìn năm
 
Phật bà Quan âm
Thương tất cả chúng sinh đang giẫy giụa
Mặt trời nào đen đúa đã nghìn năm
 
Phật bà Quan âm
Dốc ngược lọc Cam - lồ xuống nhân gian độ thế
Lòng vẫn đầy tràn những giọt từ tâm?
 
 
 
 
 
 
 
Anh trở về quê, thăm chợ quê
Quá trưa vàng nắng, nắng vàng hoe
Gặp em người cũ, em ngày cũ
Em nón nghiêng vành, nghiêng nón che
 
Cuối chợ người thưa, quán chợ thưa
Bỗng dưng trời gió, bỗng dưng mưa
Anh hỏi đùa em, anh hỏi nhỏ:
Rau bán chợ chiều rau héo chưa?
Đã hẹn vườn chanh, mấy vườn chanh
Những chiều xanh ngát những chiều xanh
Anh đâu có biết, anh đâu biết
Em giận anh rồi em bỏ anh
Từ độ mấy mươi đến mấy mươi
Chợ quê chiều cũ chiều xa vời
Mấy cô thôn nữ đùa thôn nữ:
“Bác muốn em nào em bán tươi!”

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
(Dị bản)
 
1.
Chiều chợ phiên nào phiên vẫn thưa
Có người đã bán, có người mua
Có người xa lắm, người xa lắm
Đã hẹn cùng nhau gắng đợi chờ…
 
2.
Chiều chợ phiên nào phiên đã đông
Có người mua bán, có người không
Có người quê cũ về quê cũ
Chỉ hỏi… vì sao lại lấy chồng
 
3.
Chiều chợ phiên nào phiên đã quên
Trên đây là bến, dưới kia thuyền
Có người quê cũ tìm duyên cũ
Cứ ngỡ nhà ai cũng lắm tiền…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thuở tóc xanh
Mẹ sắm cho chiếc mũ
Với lời dặn mỗi ngày
Mưa nắng
Nhớ mang theo
 
Trở lại với em yêu
Nơi quê cũ không nghèo
Sau những cuộc rượu cuối chiều
Không cần chiếc mũ nào
Mà mái đầu bạc trắng…

 
 
 
 
 
 
 
 
Bến sông quê, mặt trời chưa đủ ấm
Sương buông đầm mặt nước thâm u
Bà hàng nước mời chào đon đả lắm:
Nào vào đây, còn sớm, hãy đợi đò.
 
Nghiền răng mãi, miếng trầu không thắm lại
Cho mấy người chợ búa má nhăn nheo
Mấy bà chuyện: Giời làm rau rẻ mãi
Một vụ cày không “lại” một ngày tiêu.
 
Có ông lão sang sông thăm bạn cũ
Sặc thuốc lào, gượng mãi mới nên câu,
Rằng: Vườn ruộng phải chăm cày xới
Quê vốn nghèo, không nói chuyện đâu đâu.
 
Mấy cậu tú sẵn tiền u bán lợn
Cứ vênh vang như thế đã qua đò
Bảo: Sự học bây giờ trăm nỗi khốn
Học xong về, kiếm việc ở đâu ra?
 
Bấy nhiêu chuyện râm ran khung trời hẹp
Dưới bến sông hờ hững một con thuyền
Những bước chân chen nhau xuống trước
Để sang bờ ai dắt ai lên?

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hình như đêm ấy có người
Đi theo chú Cuội lên ngồi cung trăng
Hình như đêm ấy sương giăng
Chỉ nghe tiếng nấc to bằng tiếng em
 
Hình như đêm ấy là đêm
Vừng trăng quá chén say mềm dưới hoa
Mùa xuân gói lại làm quà
Cho người ăn oản đã ra cửa chùa
 
Hình như giọt nước đong đưa
Trên nhành xuân cũ vẫn chưa về già
Trúc xinh trúc đã trổ hoa
Người xinh người bỏ quê nhà ra đi…
 
Hình như ai đã thầm thì
Hình như ai đã làm gì đêm xưa
Hình như gió hình như mưa
Hình như có hình như chưa có nhiều.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Căn phòng này trăng đến để rồi đi, không nước mắt, không nụ cười, không người đưa đón. Cho hai mươi chín vầng mây u ám để một lần trinh trắng, một lần chơi.
Căn phòng này có một chiếc lá rơi, chiếc lá rơi giấu lời, rất khẽ. Không nuối tiếc, không giận hờn - đêm vẫn thế, sương gió buồn cũng chỉ gió sương thôi.
Căn phòng này có một vành nôi ru giọt mắt trời ướt mềm trang giấy, ru những dòng chữ con con ngả nghiêng gượng dậy, cả bàn tay gầy run rẩy… à ơi…
Căn phòng này có một ngày mai, một ngày mai ăm ắp niềm thương hai mươi chín vầng lu mỗi tháng, cho một đêm trinh nguyên chợt sáng giữa vũ trụ vô cùng, vũ trụ mông lung…
 
 
 
 
 
 
 
Tôi nghèo lắm chẳng có gì để khóc
Như những người nước mắt sẵn như mưa
Tuổi thơ buồn chỉ có những giấc mơ
Giờ tan biến vào mây và gió loãng.
                                                                H. T
 
Giở tờ lịch cuối năm
Sực nhớ tuổi thơ xưa bên bờ sông vắng
Đã trôi theo con thuyền trăng đầu tháng
Sang bên kia đỉnh trời.
 
Sang bên kia đỉnh trời
Những giỏ ước mơ tôi
Có con cua, con cá
Những cánh cò chở ắp câu ca dao ngày hạ
Những ổ rơm nồng, bát cơm tấm… những đêm đông.
Lấm láp hương đồng
Không ai bán mua, không ai mặc cả
Thị trường không định giá
Quê nghèo, quê vẫn chỉ quê thôi.
 
Quê vẫn chỉ quê thôi
Xao xác góc trời
Tuổi thơ chết dưới vũng bùn nhão nhoét
Con trâu ra khỏi làng, quên mất mình lấm lết
Vui hay buồn, nước mắt khác gì nhau.
 
Nước mắt khác gì nhau
Khác ở cái gật đầu…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bác nông dân tuổi tám mươi
Bên bát nước chè xanh
Bùi ngùi câu chuyện
Một thời xa xôi
Đêm nguyệt thực thắp hương cầu nguyện
Lo cho trời
Con gấu chén vầng trăng
 
Thời ấy đã qua
Trời vẫn vòi vọi chị Hằng
Ngày bước lên ngày, người không thơ dại mãi
Nhưng mùa trăng xưa đã không trở lại
Những con gấu đã ăn trăng thật rồi
Bây giờ chỉ còn hình hài một chiếc vung thôi
Tám mươi tuổi buồn thương cho con trẻ…
Giá cứ ngây thơ như một thời đã thế
Để còn nguyên thể vầng trăng…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tháng đời ấy đã chia ba
Em cuồng say ném khúc rằm tròn vạnh
Nửa rơi xuống đáy hồ
Hư ảnh
Phần mắc trên trời nhoè sương lạnh
Chút sót lại trong tim ta khấp khểnh mặt đêm mòn
 
Đằng đẵng những tháng đời
Lội suối trèo non
Ta không gặp
Sân đình xưa đầy táo rụng
Gương mặt cố nhân thời mơ mộng
Và những ngọn lửa nồng nhen hy vọng
Vá ngày qua
 
Nhưng ta có kiếm tìm đâu em chưa xa
Nhưng ta có trở lại làm chi miền nuối tiếc
Chỉ cơn gió xót trời cao để mặt hồ tan bóng nguyệt
Chỉ đám mây thương đáy nước để u sầu…
 
Tháng đời ấy bây giờ đang ở đâu
Ta trả lại chút tình đêm vỡ nát
Hoá giá đam mê tràn đen bạc
Cho một đêm trăng ở
Một ta về…
 
 
 
 
 
 
 

 
 
Cả đời kéo, cả đời cày
Về đêm một đống rơm gầy hàn huyên
Chẳng lo cơm áo gạo tiền
Rơm là cổ tích của riêng đàn bò
 
Ngồi rồi kể chuyện ngày xưa
Vụ chiêm thiếu gạo, vụ mùa đói cơm
Nhà quê chuốt lại mẻ rơm
Lấy lưng bát cháo đỡ hôm đói lòng
 
Ngồi buồn nhớ chuyện đêm đông
Nhà quê chẳng có chăn bông, chiếu dày
Ngả lưng sau những đường cày
Rơm là đệm ấm cho đầy giấc mơ
 
Bây giờ lúa gạo tràn kho
Chiếu chăn ngập tủ, chỉ lo đặt bày
Người quê cũng “máy xách tay”
Cũng bia quán trọ, cơm khay nhà hàng
 
Nông nhàn bò cũng xênh xang
Rơm vàng rơm cũng thành giàn lửa thui
Sau vui là những ngậm ngùi
Bê non được tính giá đùi giá chân
 
Có tiền quên kiếp làm dân
Có màu có sữa, bò dần xa quê…
Tự nhiên nghe tiếng “he he”
Hoá ra là tiếng đàn dê sổng chuồng…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nào, lại bắt đầu đi
Câu hỏi mồ côi
Không bắt phải trả lời
(Cái bắt đầu không phải tiến lên mà là lùi lại)
Đâu thời nông nổi
Lá rơi đầy
Đau cả lối thơ ngây…
 
Đời lạ thế cứ chơi trò con trẻ
Ta trốn tìm ta hay ai trốn tìm ai
Ta đã ở dốc bên kia giọt lệ
Lặng một mình trông cái đùa dai?
 
Lời yêu hỡi, chút vinh quang đồng bóng
Ta để lạc trái tim trong dai dẳng hững hờ
Hạnh phúc rụng bên bờ khát vọng
Câu trả lời đứt bóng giữa cơn mưa…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Dưới mặt trời, những ngọn núi nhấp nhô
Muốn choàng tay giữ đám mây phiêu lãng
Tình yêu hỡi, tình yêu như gió thoảng
Chưa cạn ngày đã tan loãng vào đêm
 
Nụ hôn nào say đắm vẫn chưa quên
Sợi dây nào vừa buộc vào đã cởi
Em hờn dỗi chỉ vì hay hờn dỗi
Cơn gió nào mang tiếng gọi vờn nhau
 
Tưởng đá vô tri mà núi biết gật đầu
Tưởng mây vô duyên mà mây mọc tóc
Tưởng em vô tình mà em biết khóc
Sự vô tình mang gương mặt đàn ông
 
Những ánh trăng suông vẫn trêu chọc xóm chưa chồng
Ai cũng biết mà không ai chịu nói
Trước vũ trụ mênh mang, mùa xuân không có tội
Cơn gió thoảng qua nào để lại khoảng trời câm…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Trong giấc mơ anh có con đường
Tỉnh lại không thấy vết chân em
Trong giấc mơ có bàn chân anh
Tỉnh lại không thấy con đường em hiển diện
 
Trên trời có con chim bay
Dưới nước có con cá lượn
Trên con đường từ trái tim đến trái tim
Anh đi tìm
Lời thề hình bàn chân không vết
 
Có lẽ tình yêu của chúng ta
Như con thuyền bơi trên mặt đất.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 BĂN KHOĂN
 
Người đã Tấm và người thì đã Cám
Anh giữa làng biết chọn phía nào em
Hai cô ả, một lối mòn quê quểnh
Chiều thị vàng nhập nhoạng cán cân đêm
 
Chạy qua chín tầng cao chưa thấy Bụt
Trở về quê bao nhiêu nỗi đặt điều
Trong tối sáng, bàn tay ai sắp đặt
Bát canh nào rau rút mọc trên riêu?

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bập bênh mấy nỗi rau bèo
Gió mưa chở nặng cái nghèo qua sông
Bao năm vẫn một cánh đồng
Bùn vương kín sợi nắng hồng sớm hôm…
 
 
 
 
 
 
Những sân ga tôi đã gặp
Có người đưa người đi xa
Để đón người trở lại…
 
Tôi cũng có một sân ga
Một lần đưa người đi
Để rồi
Mãi mãi…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Biển bình lặng đã gồng lên bao dấu hỏi
Không ai nói câu gì, dù chỉ là câu nói vu vơ
Bất chợt trận sóng thần khôn cứu rỗi
Bao sinh linh bị cuốn đi
Bao sinh linh trong cơn đói vật vờ
 
Không trận mạc mà tim rền tiếng súng
Những con mắt đen ngòm như lỗ châu mai
Sự bình yên đã thủng
Những niềm tin dông dài
 
Tôi cũng có một thời xuân sắc
Tin vào sự thủy chung, đại bác cũng không sờn
Để mãi mãi cồn cào trong đói rét
Bất chợt trận sóng thần cuốn hết tình em… 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta có được
Một gốc chuối vườn hoang
Một sông trăng đầy ắp
Một người đàn bà ma chê quỷ trách
Đêm tả tơi đói rách
Đã thiên đường
 
Sang ngang một chuyến buồn
Đò đầy “tư cách mõ”
Kiếp “sống mòn”
Rũ thèm hơi thịt chó
Ta cố cùng gương mặt dáng làng quê
Không thể sáng giữa ngày tối tăm
Tâm sự não nề
Chẳng phải vạ bông đùa
Gieo nước mắt
Một thuở ấy hay thuở nào khoả lấp
Cái ta đòi là người mẹ đẻ rơi ta.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi đã lấy được nàng tiên trong cổ tích
Sau khi gồng sức mình lên chặt hết những cánh rừng
Rồi bỏ củi cõng nàng vượt qua bao ghềnh thác
Cốt chỉ về khoác lác với thôn dân
 
Rồi như thể ngọn đèn cạn dầu lụi bấc
Nàng cũng giống tất cả những người đàn bà da trắng da đen
Tôi không thể mài cái sắc đẹp cũ càng ra uống được
Cổ tích lừa cổ tích đã nghìn năm
 
Tôi đã bỏ nàng tiên trong tư thế
Tay lăm lăm lưỡi rìu như một kẻ sứt môi
Rừng im lặng và rừng đầm huyết lệ
Chảy xuống dòng cổ tích của đời tôi…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi nghe được từ rất xa
Những âm thanh của gạch đá ném vào nhà
Rồi ai đó đã dựng giường hất tôi xuống đất
Trên chiếc giường cũ nát
Tôi ngủ say không hề biết gì
Nghe mẹ tôi nói rằng
Đấy là những con ma lang thang đêm
                        thanh vắng đùa trêu
 
Tôi sợ đến mức không còn là mình
Mẹ tôi lấy cho tôi lá bùa hộ mệnh
Cho tôi được bình tâm
Nhưng hằng đêm trong giấc ngủ
Vẫn thấy gạch đá ném vào nhà
Vẫn những lần bị dựng giường và
                                    tôi lăn xuống đất
Mẹ tôi lại lo tôi bệnh tật
Những nỗi lo cứ dày thêm
Chật cứng đời người
 
Cúng bái, trừ tà
Lên chùa khấn nguyện
Những việc mẹ làm tất cả vì tôi
(Nhưng tôi và mẹ tôi vẫn ở dưới gầm trời).
 
 
 
 
 
 
 
 
Nếu trời ấy chiều không đổ mưa
Trước thềm tím đầm đìa hoa giấy rụng
Ta tựa cửa thả hồn về dĩ vãng
Sẽ chẳng gặp một người qua xin trú tạm
Để nhớ mình
Người ấy thời nao ta gọi là em
Một quãng đường nao chung nhịp đời khấp khiểng
Tại đứt dây đàn
Tình ca vỡ tiếng
Tại gió mây
Trăng dở chuyến sang rằm
 
Người vẫn như em ngày xanh trinh nguyên
Ta vẫn như ta trên miền hương sắc
Phút kỳ ngộ ngỡ ngàng người bật khóc
Ta ngại ngùng lau nước mắt nỗi xa xưa
 
Chỉ cách nửa tầm tay thôi
Nhưng ta lại nhủ người về…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Có thể em có nhiều
Hơn những gì em có
Anh như người thớ lợ
Cứ phô răng mà cười?
 
Anh có lúc bán giời
Cho đời không văn tự
Đôi khi anh “bốc” thế
Có gì đâu em buồn
 
Lẳng lặng em nhân lên
Lãi này rồi lãi nữa
Anh thành người vỡ nợ
Không biết đường trả em
Tìm hết mùa mưa quen
Lại đến mùa nắng lạ
Trái tim như chiếc lá
Mùa thu vàng bay đi…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hạ tàn chưa tạ giấc say
Thu sang khoe mẽ vài cây ngô đồng
Cánh diều bay chín tầng không
Mình ta lại với cơn giông một chiều
 
Tại trời khêu gợi mùa yêu
Bao năm kiếm củi để thiêu một giờ
Chén tình đã đổ xuống mồ
Ngàn xưa mọc lại nỗi ngơ ngẩn tình
 
Lai vô ảnh, khứ vô hình
Để thương bao nỗi đi rình của chua
Người đâu giẫm nát sân chùa
Mình tôi xin một lá bùa sang thu…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ở phía sau ngôi nhà hạnh phúc
Có cánh đồng thúc giục những mùa xanh
Ở phía sau ngôi nhà hạnh phúc
Có mầm non không đủ sức lên cành
Ở phía sau ngôi nhà hạnh phúc
Có bức tường rêu mọc trong rêu
Có ngọn gió thoảng qua trời vẩn đục
Có con mương rữa mục những thân bèo
 
Ở phía sau ngôi nhà hạnh phúc
Có lối mòn không thẳng tắp để người qua
Có phiên chợ đủ bà già, kẻ cắp
Có người xưa đôi lúc vẫn đưa quà…

 
 
 
 
 
Em tôi mười bảy tuổi
Bị sét đánh chết giữa cánh đồng
Trong mù mịt gió mưa và sấm chớp
Cộng tất cả nhọc nhằn bằng một kiếp
                                        người vĩnh viễn qua đi
 
Đã vĩnh viễn qua đi?
Người thì bảo đấy là số trời
Kẻ nói rằng do kiếp trước
Giữa mông lung huyền hoặc
Có con bướm hoa thường đậu trước hiên nhà
 
Con bướm hoa đi về - theo thời gian riêng của bướm
Mẹ tôi ngẩn ngơ cứ đợi nó về là ra nói chuyện
Con bướm lặng yên lắng nghe
Rồi lại bay đi
Để lại đằng sau mẹ tôi đầm đìa nước mắt
Những lúc vắng con bướm hoa mẹ tôi vật vã
            đớn đau tưởng chừng không sống nổi
Khi con bướm về lại thấy mẹ vui
Có buổi mẹ tôi đặt nó lên bàn thờ khấn vái
Có đêm mẹ tôi để nó bên giường nằm và
    thủ thỉ suốt canh khuya
 
Chẳng biết con bướm hoa ấy là ai
Nhưng hiển diện như con người thật
Che lấp mọi phồn hoa vật chất
Mẹ tôi sống được tới bây giờ và hy vọng ở xa xôi…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cả thế gian bình yên như đã thành quá khứ
Sau những cuộc vui chát chúa chẳng lo tiền
Cả thế gian đảo điên do đôi tay bà mụ
Bà mụ nặn ra người, bà mụ có con riêng
 
Không thể có những gì không thể có
Mười hai bà đều nhăn nhó nỗi đàn ông
Giữa hai phía giàu sang, nghèo khó
Bà mụ nặn ra đời, bà mụ đã tranh công
 
Trên mặt đất bao nhiêu loài đã chết
Bao nhiêu nỗi mang thai chưa đẻ được hình hài
Bao nhiêu nỗi khóc - cười không mỏi mệt
Bà mụ nặn ra gì, mà mụ quyết không khai
 
Ôi, khi nhân bản gen đã như đồ thế chấp
Cho những búa rìu sinh học tấn công
Cho bà mụ nặn ta tuyền Rôbốt
Mẹ vẫn đẻ ta, từ khúc ruột cánh đồng… 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Phơ phất mấy nhành lau
Như cánh tay của gió
Phía đông trời chớm đỏ
Mây vẽ thành ban mai
 
Trong màn sương buông dài
Núi nằm nghiêng mơ mộng
Bỗng tiếng gà đồng vọng
Làm đám lau giật mình.  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khi những em gái như bươm bướm vờn hoa
Bát cơm trắng đổ bừa trong quán cũ
Ba chén rượu, thằng đàn ông lữ thứ
Chê vợ mình vừa xấu lại vừa đen
 
Khi những quán đêm kín cửa chẳng phô đèn
Con chuột chũi sa vào nơi thừa thãi
Không ai đánh vì sợ tan chiếc vại
Em một mình tê tái một mình em
 
Đấy là thời của những thứ chưa quen
Ai sẵn những đồng tiền không nước mắt
“Người cơ chế” cũng biết mình ngang tắt
Nhưng đường thẳng nào cũng có chỗ để quay xe (?)

 
 
 
 
 
 
 
 
Từ khi mắc bệnh thương yêu
Em mang cả bệnh nói nhiều, khổ không
Cái người là đức ông chồng
Có sao, em cứ chổng mông em gào
 
Thế là từ thấp đến cao
Bữa đi bữa lại bữa nào cũng ăn
Cơm thì toàn những rau răm
Nói thì “xôi thịt” đã băm nửa ngày
 
Ở nhà cái thúng vẫn bay
Cái nia vẫn chạy, cài chày vẫn khua
Ví em như phận con rùa
Có anh như thiếu như thừa như không
 
Dáng em tất tả trên đồng
Một bên con, một bên chồng, một bên…
Nhớ thương thương nhớ không bền
Đã trôi theo bóng con thuyền xửa xưa
 
Câu ca xuống bể mò cua
Mang về nấu quả mơ chua… rã rời
Nước non từ buổi giao thời
Mình anh vẫn ở với người hay ghen…

 
 
 
 
 
 
 
 CÁI ĐÊM ẤY…
 
1. Cái đêm ấy đã là gì để ta nhớ mãi
Mẹ khuất bóng trong mơ
Quê tái  giá trong thơ…
Tự nhiên ngọn gió xô bờ
Con thuyền cũ, dưới trăng mờ, gợi duyên
 
2. Cái đêm ấy có là gì để ta vấp ngã
Không nhận rõ cuộc tình hay dở vì đâu
Tại ai cái thói cơ cầu
Cứ mang đổ nát gieo sầu cho ai
 
3. Cái đêm ấy sẽ là gì để ta hy vọng
Niềm tin nào nhen nhóm dưới sao khuya
Người đi cũng có lúc về
Biết đâu lại nhớ lời thề ngày xa
 
4. Cái đêm ấy vốn là gì để ta day dứt
Một đời người như cốc nước cạn trơ
Thuyền rằng:
Thôi đừng trách nữa trời mưa
Chao ơi ngày ấy em chưa biết gì…

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà