NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 15)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 61)

 

 

 

Với cỏ
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2010
 

 

 

 

 

 

-----------------------------------------------------------
 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 
 

 
Thân chia thành trăm đốt
Vỏ khi xanh, khi vàng
Hé mở lòng - trắng bóc!
Thiếu tre - có nên làng?
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mỗi người một đôi mắt trong
Nhìn đời thắm một sắc hồng ngất ngây
Na mang nghìn mắt lên cây
Nhìn ra thấy Trái đất đầy… nắng mưa.
 
 
 
 
 
 
 
 
Đứng cạnh chị Ngâu
Cao hơn chị Nhài…
Chẳng đua chen, thừa thãi
Dạ Lan biết ghìm lòng mình lại
Đợi đêm về… khoác ánh trăng bay

 
 
 
 
 
 
 
 
Ông làm nghề đã 60 năm
Nghề của cha ông truyền lại
Mấy trăm năm
Mê mải
Lượm từng cọng giấy, tờ hoa…
Xót tiếng gươm khua sứt gốc đa già
Thương cành đại xù xì trút thời gian ra vỏ…
Nhặt thời đạn bom, ngói tan gạch vỡ
Cụ Tổ răn rằng: Đá cũng tri ân!
Nguýt chú rùa đội bia lộng thần
Nghiêng đầu lau từng dòng tên Tiến sĩ
Tháng tháng, năm năm bàn tay bền bỉ
Tri thức bừng lên sau những phút chau mày!
 
Bao cuộc đời danh sĩ đã qua đây
Bao rơm rác vương theo hài thiếu nữ
Bao oan khiên và bao giận dữ
Đã bao đời! Ai nhặt hết đâu???
 
Văn Miếu chiều nay gạch vẫn tươi màu
Hào hớn đón mặt trời mỗi sớm
Ông quét đi những bụi trần vừa chớm
Nâng bụi thời gian sáng cõi về…
 
5/2010
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta đứng trước
Bức tượng không đầu
Màu áo đỏ - máu trào
Trên tháp cổ
Mỵ Châu ơi!
Chuyện nỏ thần còn đó
Thành quách còn đây
Nhan sắc nàng phiêu dạt nơi đâu???
Có những kẻ
Vô tình làm ta đau
Đau hơn thế
Khi lòng người muốn thế!
Mỵ Châu ơi!
Ngọc hồng đáy bể
Ai nỡ mang về cọ rửa
Xay xát một tình yêu???

 
 
 
 
 
 
 
 
Cát rét này không phải của tôi đâu
Ấy là rét kéo về từ phương khác
Đất nước mình bốn mùa đều ấm áp
Liệu có còn ai đó ngóng hơi xuân?
 
Giọt mưa này là mưa lâm thâm
Nó làm cóng tay người đi cấy
Ấy là giọt mồ hôi tháng bảy
Bay lên trời giờ tụ lại đồng quê…
 
Cái gió này sẽ kéo lê thê
Xé rách áo những người đương bước vội
Là gió nhắc những ai mỗi tối
Không trở về nhà tìm hơi ấm thân thương
 
Và, giọt sương này không phải là sương
Là nước mắt tủi hờn của cỏ
Bởi tết đến rồi, vẫn còn đâu đó
Ngọn cỏ tơ thiếu áo đẹp đón xuân về…
 
 
 
 
 
 
 
 
Ánh nắng là của mặt trời
Có người hái nắng tặng người mình yêu
 
Bao câu thơ phú cao siêu
Bạn bè văng giữa túp lều đơn sơ…
 
Mong đêm là tiếc cơn mơ
Đợi ngày là muốn bất ngờ gặp may…
 
Bàn tay siết chặt bàn tay
Mà bao toan tính chất đầy ứ tim…
 
Khi anh đã là của em
Vẫn còn bao lúc ta thèm có nhau…
 
Gia tài để lại đời sau
May chăng còn một đôi câu răn mình.

 
 
 
 
 
 
 
Ôm một chồng báo cũ
Bán cho bà ve chai
Những câu thơ bụi phủ
Đi về đâu? Ngày mai
 
Chiếc cân cứ chổng ngược
Chữ nghĩa nặng thế sao?
Bà buôn giấy ngờ vực
Nhà thơ buồn tênh tao…
 
 
 
 
 
 
 
 
 HỎI NGƯỜI XƯA
 
Làm sao quên được ngày xưa?
Làm sao quên được ngày chưa có gì?
Làm sao quên lối ai đi
Làm sao quên ánh chớp vì sao xanh?
Hỏi Trời
Trời lại
Hỏi anh!
Hỏi em
Em đã trở thành người xưa…!

 
 
 
 
 
 
 
 
Quẩn quanh với những lối mòn
Mắt căng
Chân mỏi
Biết còn đi đâu?
Quẩn quanh với những u sầu
Những toan
Những tính
Những mầu ghét, yêu…
Ta ngồi lo bữa cơm chiều
Ngoài kia nắng đã đựng nhiều ban mai…

 
 
 
 
 
 
 
 
Chị về với xóm biển xa
Để em giữa chốn phồn hoa một mình
Chị về ôm trọn mối tình
Bỏ em giữa những khúc quanh trưa hè
Chị về trút hết đam mê
Bỏ em giữa những khen chê lạnh lùng
 
Thôi mà!
Chị chớ ngại ngùng
Em còn khóc
Còn biết mừng, biết vui…
Chị đi, chôn những ngậm ngùi
Xin đừng chôn cả những lời mắng em.

 
 
 
 
 
 
 
 
Tháng Giêng cấy xuân muộn
Em chẳng lo mạ già
Anh lên đường nhập ngũ
Lo mãi cánh đồng xa…
 
Tháng tư đồng vàng xuộm
Nóng mắt người ở nhà
Cong mình xây hạt mẩy
Ấm lòng người đi xa… 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đường dài phố rộng chi đâu
Hai nhà cách một cái cầu dân sinh
Đêm qua, bên ấy tỏ tình
Đây thả Mèo Mướp ra rình xem sao
Bên nhà, cá đớp sáng ao
Khi thì thà thảo, khi gào: Yêu em!
Tối giời rồi cũng trăng lên
Thì ra bên ấy tập trên chiếu chèo!
Sáng ra đây mắng con Mèo
Thôi đừng nhảy nhót, leo trèo nhênh nhang…
Nắng chiều vừa rớt nắng vàng
Đã mong… Tối…,
Gió thổi sang bên này…

 
 
 
 
 
 
 
 
Hôm qua trời mưa to
Hôm nay trời mở cả kho nắng vàng
Kìa, tia nắng đốm mịn màng
Loi choi quấn cả chân tường, chân em…
Mùa hè vừa lạ vừa quen
Mang hơi thở bé, thơm lên cánh diều…
 
 
 
 
 
 
 
 
Tiếng súng ngừng đã lâu
Mắt chị chưa vơi sầu
Giật mình nghe tàu hú
Qua sông, chẳng nhìn cầu…
Đêm nằm không sợ ma
Sợ đêm tối nhạt nhòa
Đọc sách không thấy chữ
Thắp nắm hương lập lòa…
 
Nghẹn ngào đứng trước hàng hoa
Xin anh cho chị thành bà sớm hơn
Một mình vò võ đường trơn
Vịn con, chị bước nhanh hơn giữa đời…

 
 
 
 
 
 
 
 
 NỖI NHỚ MÙA THU
  Cho Hòa, An
 
Hai con đi học xa
Nhà chỉ còn bố mẹ
Ra, thèm một tiếng trẻ
Vào, nhớ giọng con hờn
 
Nhắc con nghẹn miếng cơm
Giật mình con chưa ngủ
Ngắm bao ảnh không đủ
Thay bóng con ở nhà
 
Phòng con như rộng ra
Gió lùa qua giá sách
Tất cả như cùng nhắc
Các con đang ở xa…
 
Ngăn tủ đựng đầy quà
Chờ con về chủ nhật
Thứ Bẩy, nắng chưa tắt
Mẹ đã ngóng cuối đường
 
Điện thoại vừa rung chuông
Lập bập chạy lên gác
Từ nơi xa, xa lắc
Con cần gì thêm không?
 
Nén thở dài trong phòng
Mắt mẹ nhòa giáo án
Bố thì cười giả tảng
Khi nghe trống tan trường…
 
Thương con ra phố phường
Biết bao giờ quen nổi
Cả Vĩnh Yên, Hà Nội
Không vui bằng xóm mình
 
Đêm sao cứ vô tình
Kéo dài không chịu sáng
Sương mùa thu bảng lảng
Ướt tóc bố mẹ rồi…
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà