NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI CÔNG ĐOÀN VIÊN CHỨC TỈNH VĨNH PHÚC LẦN THỨ V, NHIỆM KỲ 2018 - 2023
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 11)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 1)

 

 

 

Lặng lẽ miền ru
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2008
 

 

 

 

 

 

------------------------------------------------------
 

 

 

 

 

 

Tập thơ đoạt Giải Khuyến khích,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)

 

 

 

 
Năm tuổi thơ chị cõng trên lưng
Khóc dỗi hờn tôi thèm bú mẹ
Chị dỗ mãi: - Thôi tao mặc kệ
(Bầu trời đầy giận dữ ghét căm)
 
Trận đòn ấy… cha bắt chị nằm
Mày lớn nhất mày không được thế
Tay ôm mông mà không giọt lệ
Mắt lần lượt nhìn khắp các em
 
Ngọn đèn dầu leo lét đêm đêm
Học thuộc bài, chị khâu quần áo
Vá tình thương vào nơi hỗn láo
Cho mau lành nỗi bực mẹ cha
 
Mười tám tuổi chị đã xa nhà
Bắp chân trắng tròn như khoai, như sắn
Trường Sơn bom rơi biết bao nhiêu trận
Cơn sốt rừng tím tái cả thời xuân
 
Tóc con gái của chị rụng dần
Nên bây giờ lưa thưa sợi bạc
Chỉ cái nhìn vẫn như ngày trước
Tình yêu thương trong ánh mắt cười
 
Chị như mẹ: Đời nhân hậu cho tôi
Cho tôi yêu từ những điều giản dị
Trong đội ngũ và trong tình đồng chí
Có chị bên mình - Em thương quá chị ơi.
 

 

 

 Xuân Đinh Hợi 2007
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 
 
Bên lề đường chị vá xe
Chờ khô nhựa dán ngồi nghe tiếng lòng
(… Một thời thanh niên xung phong
Đường xuyên qua núi, đường vòng qua khe…)
 
Chị ngồi vá cái săm xe
Chân co, chân duỗi lắng nghe lòng mình
(… Một thời ở trại thương binh
Bên giả, bên thật ghép thành một đôi…)
 
Chị ngồi chị vá vào tôi
Xa xăm đâu đó khoảng trời ngày xưa
(… Một thời rau thiếu, muối thừa
Một thời vá nắng, vá mưa, vá đường…)
 
Chị ngồi chị vá yêu thương
Giúp ai đang lỡ đoạn đường thung dung
(… Một thời trận mạc oai hùng
Một thời ăn đứng, ngủ chung một hầm…)
 
Chị ngồi chị vá cái săm
Bịt lên lỗ thủng tháng năm xa nhà
(… Một thời như nụ, như hoa
Trang thư cháy dở cũng là quê hương…)
 
Ta ơi! Lặng lẽ bên đường
Nhặt câu thơ vá tình thương yêu người.
 
 Vĩnh Tường, Xuân Đinh Hợi
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

NÉT QUÊ
 
Con gái nhà nông vai cũng có bờ
Một nét duyên riêng vương sắc nắng
Da ngăm đen để sắn băm thêm trắng
Tay dầm bùn nên tươi áo màu nâu
 
Trai làng mình chẳng biết nói dối đâu
Đi ăn cỗ mới com lê áo trắng
Quen lội ruộng cày chân không quét thẳng
Đứng trước người yêu tay cảm thấy thừa
 
Nụ cười người già có tiếng nắng lời mưa
Nên nếp nhăn ở tay nhiều hơn trán
Ơi! Cây lạc, cây ngô giữa mùa úng hạn
Tự nguyện rạc mình cho kiếp hồi sinh
 
Tôi lớn lên từ ngõ xóm ân tình
Đời thẫm đẫm chất quê dung dị
Một thời sinh viên, một thời chiến sỹ
Vẫn riêng một vùng - đất mẹ, quê cha
 
Câu thơ lấm bùn thành gió, trăng, hoa…
  
  Viện 109 thu 2007
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta về…
Thăm lại ngày xưa
Trưa hè vắng gió, đêm mưa ngập đồng
Vẫn câu đối cổ song song
Vẫn cột đồng trụ, vẫn cong mái đình.
 
Ta về…
Thăm lại chính mình
Tuổi thơ một gánh, ân tình hai vai
Cái tâm, cái đức ở đời
Cái riêng nghiêng ngả phận người long đong.
 
Ta về…
Câu hát neo lòng
Gặp quê, gặp bạn, gặp đồng, gặp trăng.
 
Ta về…
Câu hát, hát rằng:
Sểnh cha, sểnh mẹ. Đâu bằng quê hương.
 
Nhặt câu tự khúc bên đường
Hao hao mưa nắng, vương vương chúng mình.
           
              Làng Cả, xuân 2007

 
 
 
 
 
 
 
Cây cầu thang
Bóng nhẫy
Có hàng trăm bàn tay vịn vào nơi ấy
Bước lên những tầm cao mới.
 
Cây cầu thang đã trăm năm tuổi
Có tới hàng nghìn bàn tay
Vịn
Vào nơi ấy
Để không ngã
 
Kỳ diệu quá
Hàng triệu bàn tay
Vịn
Vào nơi ấy
Để giữ thăng bằng mỗi khi chóng mặt
Càng lên cao thì càng xa mặt đất.
 
Sự thật
Bàn tay vịn lấy bàn tay
Chỉ là bóng nhẫy những ngày vắng nhau?
Bây giờ em ở nơi đâu?
Hình như anh đã chạm vào tay em.
 
Hà Nội 06/2006
 
 
 
 
 
 
 
 
Buổi sáng nằm ở trên giường
Khò khè cha tôi cố thở
Chông chênh khói lửa chiến trường
Lệ sa thương về quá khứ.
 
Cha cười là khi đau nhất
Ngượng nghịu vượt lên chính mình
Nén đau trong cơn bệnh tật
Tuyệt vời khi giấc hồi sinh.
 
Cha khóc là khi vui nhất
Thấy con đã xứng nên người
Biết yêu, biết thương sự thật
Dẫu phũ phàng lắm cha ơi!
 
Với con cha là tất cả
Có lời bằng cái nhìn thôi
Con hiểu một điều vô giá
Cha ơi! Giữa khóc và cười.
 
Tháng 11 năm Bính Tuất

 
 
 
 
 
 
 
Bác nông dân cày vỡ ở trên tường
Con trâu cảnh đến ăn bờ cỏ nhựa
Tiếng sáo chiều quê óng vàng màu lúa
Mùa màng vẫn đấy mà thôi.
 
Nơi ta đến sao là chốn qua rồi
Và rượu bia sao tê nhạt đầu môi?
 
24/05/2008
 
 
 
 
 
 
 
 
 
BỨC CHÂN DUNG TỰ HỌA
 
Ông ngồi nguệch ngoạc hồi lâu
Nửa bôi, nửa vẽ sắc màu ngổn ngang
Xanh xanh - đỏ đỏ - vàng vàng
Càng tô, càng ngắm lại càng dở thay.
 
Xong rồi đứng dậy phủi tay
Cháu ngây thơ hỏi: Người này là ai?
 
Bạn đến thăm nhà 11/01/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Vầng trăng ai cắt làm đôi
Câu thơ bẻ nửa để tôi đang cầm
Nghìn năm tròn trịa nghìn năm
Lá dâu xanh tốt thì tằm óng tơ.
 
Thơ đừng vờ khéo ỡm ờ
Thảo nào câu chữ nghi ngờ lẫn nhau?
Trước đi trước, sau về sau
Nửa câu đi tắt, nửa câu nằm lỳ.
 
Cả câu chưa có nỗi gì
Huống hồ một nửa… thôi tùy tôi thôi?
Trăng khuyết ai cắt làm hai
Con thuyền một nửa khiến ai chòng chành?
 
Em về bên ấy cùng anh
Hai ta hợp lại cho thành tình yêu.
           
Đêm nhớ 2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mùa xuân lên vãn cảnh Tây Thiên
Núi thoắt cao lên trước cửa thiền
Ruộng lúa, nương ngô xanh xanh thế
Xóm nhỏ chiều buông khói ùa lên.
 
Thác Bạc dẫu ngầu tung bọt trắng
Suối Trường Sinh kia vẫn dịu hiền
Đền Cô đền Cậu nghiêng cõi thánh
Thiền viện kém gì cảnh cõi tiên.
 
Mùa xuân em vãn cảnh Tây Thiên
Mây núi, đất trời hát giao duyên
Ta nghe dưới bóng đa đền Thõng*
Chín khúc tình yêu vọng trăm miền.
 
Mùa xuân đang lên với Tây Thiên
Dáng mẹ địu con tới cõi thiền
Trên lưng nâng giấc niềm mơ nhỏ
Hay núi ân tình bế đền lên?
 
            Tây Thiên12/12/2006
 

 

 

 --------------------------
(*) Cây đa có chín cội.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Dù mai về cõi trời mây
Câu thơ còn đó - còn đây với đời
Dẫu là một giọt nắng thôi
Cháy thành ngọn lửa cho người tôi thương
 
Trần ai cát bụi gió sương
Âu là cái nghiệp nên vương tơ lòng
Câu thơ dù chửa nên bông
Vẫn là cây lúa trên đồng ta yêu.
 
Một chiều thu 2007
 
 
 
 
 
 
Chiều mưa qua ải Chi Lăng
Nẻ toang khe đá Liễu Thăng cụt đầu
Anh hùng cho đấng mày râu
Gãy lưng chừng để muôn sau khóc cười.
 
        Cuối tháng 6/2006
 
 

 
 
 
 
             Kính tặng Đảng bộ và nhân dân huyện Lập Thạch
 
Đào giếng gặp tảng đá xanh
Choòng qua vỉa cứng là thành quê tôi
Mặn mòi trong giọt mồ hôi
Nên rười rượi mát, nên ngời ngời trong.
 
Vườn quê cây cũng lạ lùng
Rễ ôm đá nên thân không yếu mềm
Ngọt lừ nhãn, vải, hồng xiêm…
Hương hoa lúa quện quanh thềm làng xanh.
 
Trải qua mấy cuộc chiến tranh
Đau thương, mất mát hóa thành niềm tin
Quê ơi! Hồn đá im lìm
Như câu thơ lặng lẽ tìm mùa xuân.
 
Cưỡi lên lưng đá nghỉ chân
Thác tung nét múa, suối ngân giọng đàn
“Xương của đất”* mặn thời gian
Mà lung linh nước, mà ngan ngát trời.
 
Chiều nay ai hát lưng đồi?
Nắng vàng bịn rịn bên chồi búp non.
                
Hải Lựu, xuân Đinh Hợi
 
        -------------------------------
 (*) Khái niệm cổ xưa của người bản xứ về hòn đá dựng

 
 
 
 
 
 
 
Chiếu một chăn đơn với cái màn
Gió vào thông thống suốt ba gian
Đêm mưa xem hổ gầm trong núi*
Ngày nắng nghe chim hót giữa ngàn
Cởi bầu tâm sự cùng non nước
Thả nỗi riêng tư mặc sức tràn
Thương cả mảnh trăng rơi đáy nước
Lòng bỗng rưng rưng những tiếng đàn.
                          
Giao thừa 1999 /2000
-------------------------
 (*)Tranh dân gian
 
 
 
 
 
 
 
 

 RU NHAU
 
Ông nằm ru cháu… ả ơi
Trong mơ cháu tủm tỉm cười… ru ông
 
Nét thuyền trôi
Ru dòng sông
Bên trong, bên đục cho đồng phù sa.
 
Giọt sương ru
Ướt cánh hoa
Đừng bao giờ bạc cho da ngày hồng.
 
Trưa hè ru
Đêm mùa đông
Còn vương chút nắng cho lòng ấm hơn.
 
Niềm vui ru
Nỗi tủi hờn
Dòng đời phẳng lặng sau cơn hiểm nghèo?
 
Em hát ru
Ngủ tình yêu
Người hay người…
          trước những chiều bể dâu.

 
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà