NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 7)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 73)

 TẠ THU YÊN
 

 

 

Đã thu
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2008
 

 

 

 

 

 

------------------------------------------------------
 

 

 

 Tập thơ đoạt Giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 
 
Một mình ta về lại bến sông quê
Người xưa vắng. Nhịp cầu chưa kịp cũ
Sông gầy cạn vương ngấn phù sa đỏ
Như mũi ngói vênh, cong rạn bãi bồi
 
Thương đến thế rau tập tàng bỏ dại
Nở tím, vàng như nỗi nhớ xa xăm
Cành gạo cỗi ta treo vào trên đó
Một chùm thơ nặng tiếng gọi đò
 
Gốc gạo cỗi ta gửi vào trong đó
Mỗi chiếc gai một nỗi nhớ thắt lòng
Khi mùa nước dõi nghe từng con sóng
Vỗ mạn đê dạ khắc khoải thương đồng
 
Hẳn biết thế nên mùa xuân đến
Hoa gạo nở bung cao vút lưng trời
Như quầng lửa soi người lạc nẻo
Đây bến quê xưa, sông vẫn đắp bồi.
                          
Xuân Đinh Hợi 2007 
 
 
 
 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
Năm nay trời đại hạn
Nắng ròn quên cả mùa mưa
Giếng làng cạn vơi một nửa
Sông quê hao mảnh phơi bờ
 
Gáo nước tưới kêu xèo khi chạm đất
Đã bốc hơi, đồng lại bạc trắng rồi
Đêm khô nỏ tiếng thạch sùng tắc lưỡi
Thèm đến rát tim tiếng cóc gọi trời
 
Hồ Vân trục còn phần tư dung tích
Mình ở cuối nguồn liệu nước còn không?
Giờ vắng mẹ, không ai người gọi sấm
Chín rạn vai em quẩy nước cứu đồng.
     
6/2004
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sẽ sàng thôi
Sẽ sàng thôi
Nghe hơi lạnh vương vương trên má.
Nắng hối hả nhuộm vàng sắc lá
lơ đãng quên
xanh thắm khoảng trời!
Sẽ sàng thôi
nghe thảng
 xa vời. . .
chim di trú kêu bầy xao xác.
Kìa lộc biếc
khát khao bật nứt
Vẫn rưng rưng
lá chẳng lìa cành.
Day dứt
Dùng dằng
Thu.
Đã thu.
  
                             Thu 2007

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 KHOAI LANG ĐỎ NGỌN
 
Những dây khoai lang đỏ ngọn
Oằn mình bò trên đất đồi
Lá gầy hứng sương gội nắng
Rễ siêng thành củ nuôi đời
 
Người người trồng khoai đỏ ngọn
Nhà nhà đầy củ ngọt bùi
Đêm về khoai lùi ấm dạ
Mật thơm cả tiếng trẻ cười
 
Những dây khoai lang đỏ ngọn
Thành cây cứu đói một thời
Ơn người sinh ra cây củ
Cho riêng đất nghèo quê tôi.
 

 

 

   01/01/2006

 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
Ta có quên gì ở Khau Vai đâu
Sao vẫn đến khi mùa xuân gần hết
Chợ vùng cao một phiên khác biệt
Không bán mua chỉ người đến tìm người
Không bán mua chỉ tìm kiếm nụ cười
Tìm lại cái mình không có được
Nỗi khát khao đeo đẳng suốt cuộc đời
Khau Vai.
Khau Vai
Chạm đỉnh trời
Tiếng đàn môi gọi bạn
Khao khát mắt nhìn
Núi rạn
Nếu người không gặp người
Cây lặng im
Gió cũng lặng im
Núi nghiêng nhìn
Hút vào thớ đá
Nước mắt bao cuộc đời vất vả
Năm một lần lã chã vai nhau.
Ta có quên gì đâu
Lặng lẽ giữa rừng người xa lạ
Thấy nhân văn đượm đất nơi này.
 

 

 

     27/3/2007
 
 
 
 
 
 
 

 
 
Ơ này trai Mường Bi
Sức trẻ căng lồng ngực
Tiếng cồng vượt chín núi bay đi. . .
 
Ơ này gái Mường Bi
Da trắng của bông, tóc dài của suối
Dáng thon mềm chuốt tiếng chiêng ngân
 
Bôồng bính boong. Bôồng bính khầm
Thác Bạc lắng nghe rồi hỏi
Ở đâu tiếng lạ vọng về?
Rừng Tam Đảo cây chụm nhau hỏi
Hay mình đang ở Mường Bi?
Bôồng bính boong. Bôồng bính khầm
Tiếng cồng dìu nhau vượt núi
Người tiên dừng tay chơi cờ
Ngẩn ngơ vén mây Phù Nghĩa
Nhìn thấy trai Mường Bi ngực nở
Nhìn thấy gái Mường Bi tóc dài
Nhịp nhàng vung tay tấu nhạc
Ngỡ mình lạc về Mường Bi
 
Bôồng bính boong. Bôồng bính khầm
Tiếng cồng trầm hùng len vào thớ đá
Tam Đảo ngả nghiêng
Tiếng chiêng nuột nà lượn xuống lòng thung
Mây trắng ùa lên quấn quýt
Đắm chìm một cõi âm thanh.
  
  Tam Đảo 10/2004

 
 
 
 
 
 
 
 
Những tay thợ săn ảnh
Lịch kịch nửa đêm
Đi tơ mơ đất
Mũ vải che ngang mắt
Chân máy đè nặng vai
Máy bung biêng quanh người
Film chật căng áo thụng
Đi về phía vầng dương sắp mọc.
 
Ở đó
Lấm láp bao gương mặt
Bán lưng cho trời
Gập mình ruộng muối
Những hạt trắng tinh mặn chát mồ hôi
Ở đó
Những con thuyền
Tanh nồng cá biển
Mệt nhoài trên bến
Sau bao nhiêu thấp thỏm, nguyện cầu
Và ở đó có. . . .
Khoảnh khắc một phần mười giây
Đọng ngưng trong những khuôn hình
Thành thông điệp thời gian.
 
NST Nha Trang 2005
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                               Kính dâng hương hồn
                               LS nhà báo - nhà thơ Hoàng Lộc
 
Khi nhà thơ ngã xuống
Em chưa kịp chào đời
Câu thơ anh để lại
Sáng một vầng trăng soi
 
Em lặng ngồi bên mộ
Nửa thế kỷ cỏ xanh
Chân nhang bùng cháy đỏ
Hồn thi nhân không đành
 
"Viếng bạn" và viếng anh
Nỗi đau không dễ nói
Ngả bóng màu hoa chuối
Tím đỏ đất anh nằm.
 
                           Nghĩa trang Đồng Quế 06/2005
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 Ở CAO NGUYÊN ĐỒNG VĂN
 
Nghe theo lời của đá
Em về thăm quê anh
Qua cổng trời Quản Bạ
Gặp cao nguyên Đồng Văn
 
Đá sát đá thành núi
Đá liền đá xây thành
Cả một rừng đá mọc
Cao vút chạm tầng xanh
 
Trên cao nguyên quê anh
Đất, nước đều hiếm quá
Chân dẫm lên lưng đá
Ngô vượt xanh ngút trời
 
Gặp lanh lảnh giọng cười
Gặp thiết tha tiếng sáo
Gặp da diết điệu khèn
Biết sức người vô tận
Trên cao nguyên Đồng Văn.
 
2006

 
 
 
 
 
 
Ở đồng muối mặt trời lên rất sớm
Nhưng dân diêm còn dậy trước mặt trời
Những ruộng muối còn chưa sáng hẳn
bóng dân diêm in lẫn mây trời
Thành bức tranh thuỷ mạc
Những dáng người khó nhọc
Hắt xuống ruộng nề khi mặt trời lên
Nắng chang chang
muối trắng tinh
Ở đồng muối nắng còn hơn có thể
Gió mênh mông mang vị mặn biển khơi
Muối chất cao thành đồi
Muối chất cao như núi
Mồ hôi dân diêm rơi xuống
Tan vào muối thêm mặn mòi
 
Những ai đó ngoài đời
Cho rằng không gì rẻ hơn muối
Xin đến Ninh Diêm để thấy
Cuộc sống nơi đây
Giữa nắng
Giữa nước
Giữa trời
Và giữa muối
Vẫn kết tinh vị mặn cho đời.
 
Khánh Hoà 07/2005
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nước mắt chảy ngược
Là nước mắt đàn ông
Đàn ông không khóc
Trước những đớn đau họ gặp
Nước mắt chảy trong lòng
Nước mắt lặn vào ngực
Đàn ông là trụ cột
Hai vai gánh công việc
Đàn ông không khóc
Nước mắt đàn ông chảy ngược vào tim
Bỏng rát
Hong khô nước mắt đàn bà
Chảy xuôi.
 
2007
 
 
 
 
 
 
 
Tháng Ba nào đã đến đâu
Hoa gạo đã lập loè thắp lửa
Đêm đom đóm khảm vào nỗi nhớ
Xưa mẹ ta tra đỗ tra vừng.
 
Bắt gặp hoa xoan tim tím đường làng
Hương e ấp, tháng Ba đang tới
Cỏ triền đê ngát xanh rười rượi
Ngơ ngác mắt bê. Đâu dáng một người?
 
Sông hào hển chở phù sa về biển
Qua bến xưa vẫn nhớ đắp bồi
Lòng ta cũng như sông quê ấy
Càng xa nguồn càng thao thiết khôn nguôi
 
Lặng lẽ tháng Ba mùa giao cảm đất trời
Thành báu vật mẹ cha trao ngày ấy
Tình yêu ơi xin dâng hết thảy
Cho quê hương quà tặng tháng Ba này.
 
Quê mẹ 3/2006
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 BAN MAI THÀNH CỔ
 
Ban mai này cũng như mọi ban mai
Sau cuộc chiến cỏ non xanh Thành Cổ
Dẫu muộn mằn hôm nay tri ngộ
Các anh ơi linh hiển hiện về
Xin đón nhận lòng tri ơn trời bể
Của chúng em và hậu thế muôn đời!
 
81 ngày đêm bom, pháo tơi bời
Mỗi lá cỏ một linh hồn trú ngụ
Ngàn ngạt xanh phủ đất thiêng này
Khe khẽ gió mai, cỏ xào xạc chụm đầu
Dâng nén tâm nhang, trong lòng thổn thức
Giữa xanh này thi thể các anh đâu?
Giữa xanh này. . .
Em cố nén nỗi đau
Bởi Tổ Quốc chính là anh đó!
 
Thành Cổ ban mai hữu duyên tri ngộ
Thoảng tiếng gió reo em biết các anh về.
    
 Quảng trị 2006 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bất ngờ gặp khói lam chiều
Quặn lòng thương thế mẹ nghèo xóm quê
Rạ rơm vương ngập sườn đê
Nắng chiều vấn vít theo về vườn xưa
Cau liên phòng đứng ngẩn ngơ
Lui cui bóng mẹ đến giờ lửa nhen
Khói lam nối chiều vào đêm
Lửa rơm mẹ đốt nối miền thẳm sâu
Đâu rồi cái thuở theo trâu
Đồng trên đồng dưới ngụp đầu đầm sen
Để rồi cuối buổi nhá nhem
Lửa rơm cuốn cá, ướt mèm vẫn vui
 
Bây giờ phiêu bạt phương trời
Khói lam gặp lại, thương ơi những chiều…
                                 
                       2007
 
 
 
 
 
 

 

 

 
 
 
Bởi bây giờ trời đã vào thu
Nên sóng sánh bao miệng cười thơ bé
Cờ vẫy trên tay, một tay níu mẹ
Chân tung tăng theo tiếng trống tựu trường.
 
Bởi bây giờ trời đã vào thu
Nên phượng lửa náu vào quả chín
Áo trắng hồn nhiên, trang thơ nhuần tím
Mắt trong veo một dáng thục hiền
 
Bởi bây giờ trời đã vào thu
Cao vòi vọi vòm xanh mơ ước
Trang giáo án bao niềm mơ ước
Thầy gửi vào thắp sáng những con tim
 
Kìa sớm nay rạo rực những con đường
Cờ, hoa đỏ và mắt người xanh thế
Gió thoảng mơn man, lòng người rất trẻ
Bởi bây giờ trời đã vào thu.
 
 5/9/2007
 
 
 
 

 
 
 
 
Lang - bian, Lang - bian
một mình ta lang thang
Mưa Lạc Dương ướt mềm mái tóc
Gió Lạc Dương thì thầm khúc hát
Về mối tình son sắt Lang - bian
 
Lang - bian, Lang - bian
Lạc Dương
Quê của những chàng trai Lát lanh lợi
Những cô gái Sré đẹp xinh
Những cô gái Chil khéo léo
Những rừng thông và những ngọn thác
Thiên tình sử muôn đời làm nên tình đoàn kết
Thành dân tộc K'Ho.
 
Lang - bian, Lang - bian
Hồn thiêng chàng và nàng về đâu
Xác thân hoá thành núi biếc
Khiến Yàng cũng tuôn nước mắt
Thành thác voi hùng vỹ đất Lâm Hà
 
Từ độ cao hơn hai nghìn mét
Du khách nhìn về Đà thành
Thấp thoáng biệt thự trong hoa thắm
Tựa lưng vào người khổng lồ Lang - bian
mơ màng. . .
 
 NST Đà Lạt 2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Người thơ nằm giữa rừng thơ
Nghe gió thổi và chân ghềnh sóng vỗ
Người yêu thơ gặp người giữ lửa*
Nên thơ Hàn còn mãi với nhân gian.
   
Quy Nhơn 01/07/2007
 
---------------------------------
 (*) Dzũ Kha - Người giữ lửa thơ Hàn Mặc Tử

  
 
 
 
 
 
 
Về đi thôi vóc dáng đã hao gầy
Nàng đã vậy, con nàng đâu có tội
Tuổi hài  nhi, miệng chưa biết nói
Giữa sườn non đã uống cạn mây ngàn
Về đi thôi nhà nhỏ lạnh đèn
Vườn tược bỏ hoang, bầy gà, lứa lợn
Không tay nàng, nhao nhác đã bao phen
Về di thôi, trút bỏ những ưu phiền
Lại đảm đang ruộng nương, nuôi con khôn lớn
Rồi đàn ông của nàng ngộ khi trở lại
Đợi mà hoá đá ích chi?
 
2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 THĂM QUÊ MỚI
                     Kính tặng Đảng bộ và nhân dân xã Mê Linh,
                    H. Lâm Hà, T. Lâm Đồng.
 
Anh đưa em về thăm quê mới
Đất thơm hương cha mở giữa Lâm Đồng
Nơi quần tụ những người con xa xứ
Đau đáu nỗi niềm tên vẫn gọi Mê Linh
 
Đã qua rồi thời nước độc rừng thiêng
Giờ quê mới thênh thang đường thẳng tắp
Cà phê tiếp cà phê một màu xanh mượt
Lấp lánh niềm vui trong ánh mắt trẻ già
 
Quê mới hôm nay mang truyền thống Hai Bà
Đẩy xa đói nghèo xây đời sống mới
Trường học khang trang, nhà nhà điện lưới
Đời ấm dần từng thôn xóm thi đua
 
Đồi nối đồi ta ngăn hồ Cam Ly
Giữ nước tưới làng quê no ấm
Thấp thoáng rừng xanh mái chùa Linh Ẩn
Bên thác Voi hùng vĩ thét gào.
 
Đền Hai Bà ngự trên đồi cao
Vi vút thông reo chở che con cháu
Cõi tâm linh nhắc muôn đời ghi nhớ
Truyền thống quê hương giữ đất xây đời.
    
Lâm Đồng 04/7/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 MỘT THOÁNG LÀNG CHÀI
 
Bồng bềnh. Bồng bềnh.
Những chiếc ghe đánh đu trên ngọn sóng
Mặt trời chói chang không làm chúng bận lòng
Tất cả say giấc nồng
Sau một đêm cùng người lênh đênh trên biển
Vật vã cùng gió
Vật vã cùng sóng
Căng mắt đèn giữ những dây câu
 
Giữa biển sâu
Đầy sóng ngầm và bão tố
Thương những người chủ
Rất nghèo, sống nhờ vào vàng câu
Chúng thức và cố gắng đứng yên
Trên ngọn sóng giữ dây câu khỏi rối
Cho đến lúc mặt trời lên
Giờ trở về vụng nhỏ bình yên
Nơi làng chài xinh xinh ngói đỏ
(điều trước đây chưa có
Ở làng chài nghèo Tân Thuỷ hôm nay) 
 
Nắng xôn xao
Sóng đu đưa
Ghe nhỏ ngủ say
Để đến tối lại cùng người thức
Nối một vòng quay kiếm sống giữa biển trời
Tân Thuỷ tôi qua một thoáng làng chài
Vụng nhỏ
Ghe nhỏ
Nhà cũng nhỏ
Thanh bình sau một đêm lênh đênh.
 
Cầu Rọ Tượng Khánh Hoà 7/2005. 
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà