NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2018)
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 2)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 9)

 

 

 

Khúc hát đôi bờ
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2006
 
----------------------------------------------------------
 

 

 

 Tập thơ đoạt Giải B,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Làng tôi xưa có tên Kẻ Bỏi
Đất trầu không tất tưởi ngược xuôi
Vườn Đò bên lở bên bồi
Hỏi ai còn nhớ bánh trôi chợ Đường?
 
Có phải cha ông trồng cổ thụ
Neo chòm sao Bắc Đẩu giữa làng
Để cháu con xa quê mà nhớ
Trông sao hướng đất cội nguồn.
 
Tôi lớn lên bằng ca dao cổ tích
Giếng làng trong tắm mát bao ngày
Mái đình bưng vòm trời mơ ước
Lối đi về vẫn dấu cỏ may.
 
Lớp học thành hầm một thời bom đạn
Làng dẫu nghèo vẫn tiến sỹ, nhà thơ
Giọng Kẻ Bỏi đường Trường Sơn vang dội
Người về quê người nằm lại đến giờ!
 
Ta đưa nhau về chợ Đường làng Bỏi
Phiên chợ xuân ửng sắc hoa đào
Câu thơ đọng môi trầu ai đỏ thắm
Mái đê làng nghiêng nắng xôn xao.

 
 
 
 
 
 
 
 
Quê tôi có giếng Mắt Rồng
Nước xanh trong thấy trời thấy đất
Như chiếc gương soi tìm sự thật
Gái trai lớp lớp lớn lên.
 
Kỷ niệm xưa vẫn cứ vẹn nguyên
Buổi lên đường bên giếng Rồng hẹn ước
Em và tôi soi vào trăng vào nước
Nụ hôn đầu tôi mang theo.
 
Đường ra trận trăm núi nghìn đèo
Đâu cũng gặp mạch nguồn trong mát
Nước cùng người hành quân đánh giặc
Trùng trùng lòng đất nước reo.
 
Bóng ai bên giếng nhuộm ráng chiều
Thả nỗi nhớ vào sâu đáy mắt
Mặt trận phía xa hình tia chớp
Em về lẻ một vầng trăng.
 
Giữa nguy nga lộng lẫy phố đông
Giếng Mắt Rồng rêu phong cổ tích
Vẫn sâu thẳm xanh trong nguồn nước
Mặt trời và trăng soi gương…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những người đàn bà ngoại ô
Tinh mơ gánh mạ ra đồng
Cấy lúa và làm thơ trên ruộng
Ì ùm tát cạn trăng.
 
Những người đàn bà chân trần
Gặt mùa vàng gặt cả ca dao
Vung néo lúa mặt trời tóa thóc
Sàng ánh trăng, gạo sáng như sao.
 
Những người đàn bà áo nâu
Không phấn son, mồ hôi ửng má đào
Gánh sao Hôm sao Mai, gánh tiếng gà vào phố
Giọng quê mùa đánh thức cả bình minh.
 
Những người đàn bà đến từ lũy tre xanh
Không để móng tay dài, tóc như lá lúa
Bán ngọt bùi thơm thảo cánh đồng
Mua về làng chút thị thành thanh lịch.
 
Những người đàn bà yếm đào váy lĩnh
Nhún trời xanh bay bổng cây đu
Trong hội xuân có người thành phố
Nghiêng theo mái đình ngẩn ngơ.

 
 
 
 
 
 
 
 
Bên quê mẹ, bên quê cha
Sông mênh mang khúc hát câu hò
Bến Gạo tình yêu đôi bờ gió
Cả đời sông chở nặng phù sa.
 
Trên con đò bà lão năm xưa
Con chào đời trong cơn giông tố
Cha vượt sông đánh đồn đêm đó
Làn đạn thù găm mặt sông mưa.
 
Ơi con sông cả đời mẹ đứng chờ
Bến đục bến trong, bên bồi bên lở
Bên nắng bên mưa, bên thương bên nhớ
Neo đời mẹ với một mùa hoa.
 
Muôn nẻo đường xa tôi đi qua
Vẫn mang theo nỗi nhớ quê nhà
Cây gạo Thần Nông giữ mùa hoa lửa
Như bình minh, như hoàng hôn ngân nga.
 
Ơi con sông khúc hát đôi bờ
Như vợ như chồng đi cùng năm tháng
Trong phù sa thêm màu hồng thắm
Cháy lòng tôi rực đỏ chân trời.
 
 
 
 
 
 
 
 
Về làng bây giờ có phố
Nhà cao mái đỏ mái xanh
Cửa hàng, quán in - tơ - nét
Chợ hoa ngày tết bán tranh.
 
Về làng, làng đổi thay nhanh
Bê tông đường rộng thay ngách
Xe máy, ô tô, xe khách
Sớm chiều đi ngược về xuôi.
 
Nhà xưởng mọc thành khu mới
Đêm ngày tiếng máy rộn vang
Gặp bạn giờ làm giám đốc
Sắt vụn thành thép thành gang.
 
Hoa hồng đỏ cánh đồng làng
Mặt hồ đàn cá tung tăng
Bò đàn, lợn gà quấn quýt
Em thành cô chủ trẻ măng.
 
Đã lâu nay trở về làng
Ngỡ ngàng như nàng dâu mới!
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 
Đặt bàn tay lên tang đá giếng làng
Chạm vào nắng vào mưa vào gió
Có cái lạnh thấu da
Có cái nóng lưng như lửa đốt.
Chạm hột mồ hôi nghèo khó bao đời
Tứa ra cay đắng mặn mòi.
Chạm bàn tay trai sạn thô gầy
Kéo mòn tang đá.
Chạm vạt áo nâu bạc màu sương gió
Bữa đói, bữa no.
Chạm cày chìa vôi của cha, áo tơi của mẹ
Cánh đồng thức trắng ngày, trắng đêm
Đêm không có tối.
Chạm cái gàu bao mùa chống hạn nghiêng sông
Cho đến tuổi mẹ lưng còng
Cha run đầu gối.
Chạm sách người học trò nghèo ngồi ôn bài
Miệt mài thành tiến sỹ
Lưng tựa mài đá thành gương.
Chạm câu hát giao duyên
Giọng quê ngân nga bay bổng…
 
Tôi lần quanh giếng làng
Đọc chữ để lại của cha ông
Giếng đá trong như ngọc
Tròn vành vạnh long lanh vầng trăng
Nơi giao hòa giữa trời và đất
Linh khí ngàn đời thiêng liêng
 
Tôi cúi hôn giếng cổ làng mình
Uống ngụm nước mát lành tâm thức
Ngẩng đầu lên
                  thành phố mới hiện về.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bà đào đất làm bánh đất bán
Không phải đất nào cũng làm được bánh
Đất từ đáy hồ sâu, lặn ngụp rét buốt
Đất từ trên núi cao, lội suối trèo dốc
Chọn đất làm bánh như chọn gạo làm bánh
Nhọc nhằn nhào nặn.
 
Bà địu cơm vào rừng
Mặc gió bấc mưa phùn
Tìm lá sim về hun
Bánh đất như lát khoai lát sắn trên nong
Ngọt ngọt bùi bùi thơm thơm.
 
Người làng gọi tên bánh đất
Cùng cái tên yêu quý của bà
Khách mua người quen người lạ
Chị ăn dở mang thai
Người ăn sau ngày sinh nở…
 
Bà bán bánh đất giữa thời hiện đại
Như bước ra từ chuyện cổ tích làng tôi.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thành phố lên đèn
Cầu vượt như vầng trăng nhô lên mặt đất
Thợ nề thợ hàn thợ sắt…
Tiếng cười tiếng hát vào ca.
 
Công trường rực ánh sao sa
Thép mọc như măng tua tủa
Lấp lóa lửa hàn trên phố
Bê tông trải mượt ánh trăng.
 
Đường mới rộn bánh xe lăn
Đồi Cao công trình mới mọc
Vầng trăng đậu trên đỉnh tháp
Vĩnh Yên vươn những tầm cao.
 
Đêm cuối năm ta đi bên nhau
Cây lao xao dâng nhựa lên cành
Thành phố lung linh Đầm Vạc
Con tàu đi qua vầng trăng…     
 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
Chiều quê trở lạnh cuối đông
Hái dâng mẹ lá trầu không xanh giòn
Ngọt bùi mẹ để nhường con
Miếng cay mẹ ngậm héo hon một đời
Miếng trầu tỏa ấm đất trời
Cho môi mẹ thắm cho nguôi ngoai lòng
Con đi mấy chục mùa Đông
Nay về mẹ đã lưng còng tóc mây
Trầu cay từng đốt hao gầy
Rưng rưng bên mẹ rụng đầy gió đông.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tết này mẹ không về
Con chẳng đi đâu xa
Căn nhà sao trống vắng
Khói nhang bay la đà.
 
Tết này mẹ đi xa
Cỗ thờ dâng vẫn đủ
Bánh chưng dưa hành củ
Chẳng tết nào mẹ quên.
 
Bữa xum họp tất niên
Rượu uống cùng nước mắt
Chén nào đổ vào đất
Thương mẹ giờ nơi đâu?
 
Xuân mới ùa vào nhà
Ngoài trời đỏ pháo hoa
Người người thêm tuổi mới
Riêng tuổi mẹ vẫn là…
 
 Tết Bính Tuất, 2006

 

  

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
 
Biển dâng cát từ đáy biển lên
Bãi cát mượt như lụa
Óng ánh dấu chân bình minh
Câu thơ tình nguệch ngoạc.
 
Biển yêu thương ào ạt
Ôm em nồng ấm mênh mang
Em ôm biển say trong bồng bềnh
Nụ hôn biển cong xanh mặt biển?
 
Gió còn giữ hương bồ kết tóc mềm?
Cát còn giữ lâu đài tình yêu trên cát?
Anh nhớ biển nhớ em
Sớm chiều nao nao biển khát…

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sáng nay em đi chợ tình
Lội mây bước qua khe núi
Hoa rừng khoe cùng váy mới
Lòng vui rộn tiếng suối reo.
 
Đường đèo sương giăng giăng đèo
Thác đổ bạc lưng chừng núi
Em soi má hồng gương suối
Đêm về chợ tình trăng treo.
 
Chợ tình đi tìm tình yêu
Tiếng khèn tìm câu hát đố
Rượu tình say như điếu đổ
Anh say em say núi say…
 
Câu hát em mắc vào mây
Tiếng khèn đố anh gỡ được
Anh tìm em người đính ước
Ô xòe che tình trắng đêm.
 
Sáng nay chợ tình tan phiên
Mây cõng mây lên ngàn
Mình cõng nhau về bản
Chợ tình còn trăng nghiêng theo…

 
 
 
 
 
 
 
 
Đêm chia tay ta đi bên nhau
Mai anh về mang theo nỗi nhớ
Phu Văn Lâu ngắm trăng thành cổ
Nụ hôn giã từ cháy bỏng Huế thương.
 
Trời nước sông Hương xanh ngọc bích
Cầu Tràng Tiền uốn nhịp soi gương
Anh thả câu hò mênh mang Thiên Mụ
Mái chèo em khua trăng Bến Ngự vấn vương.
 
Chợ Đông Ba thương thương giọng Huế
Áo dài ai tím phố chiều nay
Bữa cơm hến chia tay quán nhỏ
Nón làng Hồ lúng liếng mưa bay.
 
Đi giữa Huế lòng ta ngất say
Huế ảo huyền diễm kiều đến thế
Em dịu dàng xinh tươi như Huế
Chẳng bút nào vẽ nổi Huế yêu.
 
Mai anh về tình em mang theo
Huế và em bao nhiêu thương nhớ
Dẫu chân trời mưa nguồn chớp bể
Lòng mãi còn với Huế và em!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngày xưa lớp học ngoài đê
Cỏ may cài lối đi về cùng em
Ngày xưa mình chơi ú tìm
Bắt con đom đóm làm đèn tìm nhau
Ngày xưa chưa có cây cầu
Anh đưa em lội nông sâu đoạn ngòi
Ngày xưa chia củ sắn lùi
Giờ còn vương vấn ngọt bùi hương quê
Ngày xưa múa hát đầu đê
Tặng em chiếc quạt vụng về câu thơ
Ngày xưa cho đến bao giờ?
Cho anh sửa lại câu thơ vụng về
Vụng về là cái đa mê
Anh sửa thì vẫn vụng về mà thôi
Ngày xưa ơi, người xưa ơi
Lối về đom đóm chơi vơi hẹn hò…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Núi như đàn voi đi
Rừng cà phê như biển xanh trước mặt
Sông SêRêPốc ầm ào chở tiếng cồng tiếng hát
Chòng chành cầu treo Buôn Đôn.
 
Cô gái M.Nông
Tóc như suối Êơchuôn, Êơtam xinh đẹp
Đôi mắt mênh mang Hồ Lắc
Gùi tiếng chim tiếng thác trên lưng
Em lật khe rừng tìm cây thuốc A - Ma - Công
Rượu A - Ma - Công anh say nghiêng núi nghiêng rừng.
 
Chàng trai Ê - Đê
Ngực lồng lộng như núi Chư - Giăng - Xin đầy nắng
Đeo vuốt thú rừng và dây bạc trắng
Cưỡi voi cưỡi núi hun mật ong
Mật ong vàng như hoa cây Tu hú Tây Nguyên.
Chàng trai Ê - Đê cô gái M.Nông
Đám cưới đi qua mấy suối mấy rừng
Con bướm trong khe con chim trong núi
Từng đàn từng đàn bay ra
Nắng xuân lên mật dập dìu cánh hoa
Bập bùng bập bùng ngọn lửa
Cần rượu uốn cong điệu múa
Tiếng chiêng tiếng cồng lời hứa trăm năm
Mặt trời thành hoa văn trên sắc chàm rực rỡ
Đất ba - zan nắng đỏ
Ngút ngàn trời gió xanh
Tây Nguyên lung linh
Tây Nguyên đằm thắm
Mái nhà Rông như lưỡi rìu giơ lên trời xanh thẳm
Xa Tây Nguyên càng nhớ lắm Tây Nguyên…
 
 
 
 
 
 
 
Tốt nghiệp đại học
Xin việc mấy cơ quan chưa được
Nơi không có chỉ tiêu
Nơi đang thừa biên chế
Nơi thử việc chưa trả lời
Một năm hai năm chờ đợi
Anh mở hiệu chữa khóa phố tôi.
 
Người mất chìa
Người bỏ quên trong nhà trong tủ
Khóa xe máy khóa ô tô
Khóa cổng khóa kho, khóa nhà khóa cửa
Đều đến tay anh
Nhiều người biết tên anh
Thợ chữa khóa nổi danh của phố.
 
Ngày ngày mở khóa
Những chiếc cổng, những ngôi nhà
Anh đợi chờ
Mở… cho mình khó thật!
 
 
 
 
 
 

 
 
 
Anh thợ vẽ truyền thần
Ngày ngày đạp xe ra phố
Ngồi vẽ những chân dung.
 
Ánh mắt nụ cười
Mỗi người một nét riêng
Mỗi tấm hình
Anh gửi tình anh trong đó.
 
Sắp đến ngày 30 tháng Tư
Anh vẽ không ảnh mẫu
Nét bút hiện trí nhớ
Sắc màu trào ra từ trái tim qua thời khói lửa
Anh tỷ mỷ từng nét vắt óc
Khuôn mặt đồng đội một thời đánh giặc
Anh ấy đang nhìn anh trước mặt.
 
Sáng nay mẹ già tóc bạc
Nâng niu bức ảnh con mình
Tay run run sờ khuôn mặt binh nhất
Giàn giụa nước mắt
Ba mươi năm mẹ con gặp mặt
Con vẫn cười tươi như buổi lên đường
Chỉ nước da xạm lửa chiến trường.
 
Lá bàng bên hè động gió
Đường phố rực cờ trong nắng tháng Tư…
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 QUYỂN SỔ LƯƠNG THỜI ĐÁNH GIẶC
 
Quyển sổ lương thực ố vàng
Nhám khói bom từng trang
Đất nước chiến tranh
Một thời bao cấp.
 
Nét chữ người bán hàng đậm nhạt
Ngày…tháng…năm…chữ ký
Ngô khoai, mỳ hột độn thay gạo
Giảm khẩu phần ủng hộ đồng bào tuyến lửa…
 
Đi công tác tem gạo đem theo từng bữa
Trận địa là nhà máy công trường
Ngày đêm náo nức những binh đoàn
Gạo và súng đạn
Đất nước lên đường đánh giặc.
 
Quyển sổ lương thực giữ trong ba lô con cóc
Ông đặt lên giá sách
Cùng những cuốn nhật ký
Một thời đi cứu nước.  
 
 
 
 
 
 
 
 
Con thuyền trăng bạc
Lạc bến Sông Ngân
Sông trời thăm thẳm
Sao trời mênh mông.
 
Thần Nông tát nước
Lấp lánh đồng sao
Thần đâu có biết
Lúa ngóng mưa rào?
 
Trời đầy sao sáng
Bố mẹ ra đồng
Tiếng gàu gấp gáp
Gỡ nghẹn lúa đòng.
 
Sáng ra hoa lúa
Rắc trắng trời trong.
 
 
 
 
 

 

 

 
 

 

 

 
 
Chị bán đồ chơi trẻ nhỏ
Trên xe bóng nhựa bồng bềnh
Chị đạp xe vào phố
Ngược gió.
 
Gió lật nghiêng nón lá
Gió thổi toát mồ hôi
Những quả bóng kéo chị giật lùi
Đôi chân đạp nặng như đeo đá.
 
Chị gò lưng …
                        vượt gió.

 
 
 
 
 
 
 
 
 LỬA ĐẤT NUNG RA ĐÁ
 
Những hòn đá làm nên non cao
Mang tên lưỡi rìu lưỡi hái
Mây ngàn gió núi
Làm cơn mưa cho mùa vàng.
 
Những hòn đá ngâm mình đáy sông
Nước chảy mòn thành sỏi cuội
Bồi đắp nên quê em Làng Sỏi
Câu xoan câu ghẹo mặn mà.
 
Cuội sỏi trơ trơ cuội sỏi
Trần trũi nắng trần trũi mưa, trần trũi
Lì lẫm làm móng nhà ngất cao như núi
Lì lẫm nằm cho xe đi qua.
 
Lửa đất nung ra… đá.

 
 
 
 
 
 
VỀ QUÊ
 
Đàn cò chớp cánh chép ca dao
Xanh rợn chân đê lúa dạt dào
Lối về xóm cũ ai nghiêng nón
Giấu nửa khuôn trăng nửa sắc đào.
 
 
 
 
 
Ngoài đồng sương sớm buông mành
Trăng còn thiêm thiếp gối nhành non tơ
Châu chấu ngái ngủ đầu bờ
Ruộng sâu trâu xuống kéo bừa vào chiêm.
 
 
 
 
 Tặng họa sỹ Hoàng Trúc
 
Con trâu đeo bảng học bài
Mục đồng thổi sáo diều cài sợi mây
Giỏ cua kể chuyện cấy cày
Mênh mông trời đất nắng sây mùa vàng.
 
 
 
 
 
 
 
 
Sau cơn mưa ngọt ngào
Những đoàn xe ra vào tất tả
Sắt thép xi măng gạch đá
Lặc lè ổ gà ngả nghiêng
Mặt đất ngoằn ngoèo hằn những nếp nhăn
Sóng bùn sóng trăng loang loáng.
 
Sau cơn mưa ngọt ngào
Công trường rực sáng ánh sao
Em đeo mặt nạ hàn nối tầng cao mới
Lửa hàn lóe xanh nền trời
Vô lăng tay anh vào cua gió bụi
Ngoằn ngoèo đèn pha chói lói
Rừng thép trùng trùng vươn tới trời cao.
 
Sau cơn mưa ngọt ngào
Từng đôi, từng đôi lên tầng nhà mới
Ở đó vằng vặc trăng sao
Ở đó tình yêu không lời…
 
 
 
 
 
 
 
Mẹ vun vào đất đắng cay
Cơn mưa vạt nắng cho khoai ngọt bùi
Con đi cuối đất cùng trời
Vẫn thèm bên mẹ với nồi khoai quê.
 
 
 
 
TẦN TẢO
 
Bên quang nắng bên quẩy mưa
Đôi vai mẹ gánh sớm trưa đi cùng
Ngày trước mặt đêm sau lưng
Buồn vui thúng mẹt bán bưng tháng ngày.
 
 
 
 
 
 
 
Năm ấy bộ đội về
Giặc Pháp càn ráo riết
Ông tôi trồng cây mít
Che cửa một căn hầm.
 
Cây lớn trong đạn bom
Giữ ngọn đèn lòng đất
Chi bộ họp bí mật
Đi về trong đêm đêm.
 
Trận đánh giữa mùa sen
Cha sa vào tay giặc
Chúng buộc vào cây mít
Xả súng xé ngang trời.
 
Cây bầm bao vết đạn
Nhựa tuôn nhuộm máu hồng
Mẹ tôi nhìn cây mít
Nuốt nước mắt vào trong.
 
Cây mít và người cha
Mãi còn cùng năm tháng.
 
 
 
 
 
 
 
Tiếng mưa
sát muối
vào lòng.
Đêm nghe
tiếng vạc
thẳm trong
trời buồn.
Bàn thờ mẹ
Ngút
khói hương.
Mái hiên
giọt nhớ
giọt thương
nấc thầm.
 
 
 
 
 
 
 
Đi giữa đường xuân nắng non thoa
Búp xanh mơn mởn chúm chím hoa
Nghe cuồn cuộn nhựa dâng lên lá
Xanh vút tầng không tiếng chim ca.
 
 
 
 
 
 
Vườn xuân nắng điểm hoa đào
Gót son ai chợt bước vào đường thơ
Nhẹ mơ môi sóng hôn bờ
Con tim ai bỗng ngẩn ngơ nắng đào.

 
 
 
 
 
 
Cây soi cây để cây mọc thẳng
Mây soi mây để mây thăm thẳm
Trời nước soi nhau để cao để rộng
Người soi người để mình sáng trong.
 
 
 
 
 
 
Vai em gánh cầu vồng
Tóc bay chiều lồng lộng
Nụ cười lung linh nắng
Cọ xòe khúc khích trông.

 
 
 
 
 MÂY XỨ ĐOÀI
 
Rồng bay cong đao đình
Phun mây lên trời xanh
Nét hoa văn sương gió
Nắng dát vàng long lanh.
 
 
 
 
 
                       Tặng NSNA Võ Huy Cát
 
Mặt trời đỏ đi về phía biển
Mặt trời xanh ở lại với rừng
Nỗi nhớ hoàng hôn ngăn ngắt tím
Trung du chiều cọ đứng rưng rưng.
 
 
 
 
 
 
Lên Sân Mây chỉ mây với người
Ngắm Pan Xi Phăng đỉnh chọc trời
Ước gì cưỡi được mây sang đó
Hôn đất hôn trời, Tổ quốc ơi!
 
 
 
 
 
 
 
 
Cái bán đi thì mất
Cái cho nhau là còn
Lời nói vị đời chua ngọt
Lời nói là bạc là vàng.
 
Chôn một điều trong gan ruột
Nuốt cơn xoáy lốc bão lòng
Cho trời yên biển lặng
Ngọt ngào nồng ấm trắng trong.
 
Đường đi ngay dưới chân
Đi mãi thành lối mòn
Đường nào chẳng gập ghềnh đá sỏi
Đã đi là khắc tới.
 
Biển sâu trong đáy mắt
Mặn ngọt lúc buồn vui
Ánh mắt nói thay lời
Nụ cười cũng có gai! 
 
 
 
 
 
 
 
 
Vó ngựa gõ nhịp trưa đường nhựa
Người lên xe nỗi nhớ theo người
Tiếng lóc cóc xa dần cuối phố
Phượng cháy trời tôi đứng đợi tôi.
 
 
 
 
 TRĂNG
 
Khuyên vàng trăng thả Sông Ngân
Suối tiên trăng tắm khỏa thân với trời
Ngời ngời ngực tuyết trăng phơi
Sao ngơ ngác thức… núi trôi bồng bềnh.  
 
 
 
 
 
 
 
 
Hạ Long xanh biển nhuốm xanh trời
Bài thơ xanh thành núi xanh ngời
Mối tình xanh hóa hòn Trống Mái
Ngày đêm xanh xanh biếc biển khơi.
 
 
 
 
 
 
Bên mưa dệt bên nắng thêu
Bên suối hát bên thông reo tháng ngày
Lưng đèo bảng lảng mây bay
Người về vin núi bước say bồng bềnh.
 
 
 
 
 
 
 
 
 CHIỀU ĐÀ LẠT
 
Sương giăng huyền ảo hồ Than Thở
Mặc gió đổi reo thông tương tư
Áo em nhuộm nắng bay trên phố
Bỗng tiếng chuông chiều… trời ngẩn ngơ.
 
 
 
 
 
 
Chim về tổ ấp hoàng hôn
Thuyền neo gối bến chiều buông ngấn vàng
Ta về, người đã sang ngang
Làm cây gạo đứng mênh mang tháng ngày!
 
 
 
 
 
 
 
 
Em đã đến sao anh không đến
Không một lời hẹn gặp lần sau
Ghế đá đêm chờ sương lạnh lối
Bình minh đỏ mắt vẫn bên cầu.
 
 
 
 
 
 
    
 
Sương giăng giăng lối bản cao
Vườn em xuân nhú nụ đào long lanh
Cầu Mây bước vội chông chênh
Gùi sang vạt nắng cho cành đơm hoa.
 
 
 
 
 
 
 
 
Nếu ví anh là ngày
Em là đêm
Ngày và đêm
Hai mặt một tàu lá
Hai phía một mối tình
Như sao Hôm sao Mai
Tháng ngày tìm nhau vời vợi
 
Em muốn anh và em
Cùng là ngày cùng là đêm
Ánh sáng trong nhau ánh sáng
Màu đêm trong nhau màu đêm
Không ai tách ra được
Suốt đời tình yêu là một
Chỉ là một thôi… anh à!
 
 
 
 
 
 
 
Trong phòng kính đèn màu
Những cô gái đẹp như tranh
Môi đỏ mắt xanh
Dốc cạn đêm vào cuộc chơi chốn phố.
Những cô gái ngây thơ
Đôi mắt long lanh kim tuyến
Ngơ ngác gì trong lồng kính
Nước mắt em chảy thầm buốt lạnh
Sau những cuộc tình.
 
Màu đêm
Màu đêm đang nuốt cả hồn em!
 
Gió
Gió đập vào đêm
Sóng
Sóng cào lên bờ mặn chát
Biển
Biển kéo ra xa bèo bọt.
 
Một con tàu mắc cạn
Bình minh lên…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em tìm ý tưởng nhân văn
Thổi hồn đồ án một công viên
Nhà thi đấu mang tên Đô Lỗ
Đô vật Cao Lỗ lừng danh
Tượng Đô úy - Nồi Hầu cầm quân
Giương “Liên châu thần nỗ” giữ Loa Thành.
Làng gốm quê mình
Làng ca dao cổ tích
Con gái con trai xinh đẹp
Khéo nặn nồi lại giỏi cung tên
Một công viên
Một công viên huyền thoại…
 
Đồ án của em tôi
Hôm nay có người tìm đọc!
 
 
 
 
 
 
 
 
Trời mưa lở núi
kẹt đường
Ô tô xếp hàng
 rồng rắn
Máy xúc máy ủi
Cào vào đêm trắng.
 
Đường thông
           đường nắng
Kẻ chen ngang
       người chen dọc
Xe máy đánh võng
                trước mặt
Mắt như vướng gai.
 
Bác tài
Liếc gương
            mỉm cười…
 
 
 
 
 
 
 
BÔNG HỒNG THÁNG CHÍN
 
Em tặng anh bông hồng tháng Chín
Sương long lanh như đính ngọc châu
Muốn đặt nụ hôn lên cánh mịn
Những e phàm tục dễ phai màu!
 
 
 
 
 
 
Chiều thu một thoáng Thu thơ
Bên thềm bông hoa khẽ mở
Bài thơ đỏ xanh nét xóa
Bỗng thành bức họa đào xuân.
 
Ô cửa cánh đồng lên hương
Con tim thi nhân tìm gặt
Phải chăng ý thơ e ấp
Ai giấu trong hoa ngập ngừng?

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cả nhân loại vào cuộc chiến này
Mặt trận không dây thép gai, không tiếng súng
Kẻ sát nhân là những con vi rút
Quái ác nhất hành tinh.
 
Chúng đã cướp đi tiếng gà rộn rã bình minh
Giết chết những đôi chim nhảy nhót trên cành
Có thể giết con người mọi nơi mọi lúc
Vi rút A - H5N1.
 
Những con vi rút xảo quyệt
Len lỏi trong không gian thông tin
Ăn cắp dữ liệu trong máy tính
Đau đầu hàng triệu con tim.
 
Những con vi rút trong người
Đục khoét ta tận xương tận tủy
Làm băng hoại những gì ta yêu ta quý
Ăn mòn niềm tin và lây…
 
Cuộc chiến này
Hỡi con người
Những khối óc, những bàn tay…
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 GÁNH LÚA
 
Bóng em gánh lúa về làng
Trên vai gánh cả trăng vàng về theo
Tiếng cười động nước ao bèo
Gió mang hương lúa vòng vèo lối rơm
Hình như trăng cũng dỗi hờn
Nép vào nhành trúc lả vờn bóng xinh
Nụ cười rẽ lối đầu đình
Nón nghiêng, đôi mắt trao tình…
                                trăng nghiêng. 

 

Nguyễn Tạ Vĩnh Hà