NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2018)
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Tuyển tập Thơ và Trường ca đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật 1997 - 2016 (Quyển 2, phần 6)

(Ngày đăng: 18/01/2018, số lượt xem: 11)

  

 

 

 

 

Lúa hát
 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN, 2007
 

 

 

 

 

 

------------------------------------------------------
 

 

 

 Tập thơ đoạt Giải C,
 Giải thưởng VHNT tỉnh Vĩnh Phúc 5 năm lần thứ III
(2006 - 2010)
 
 
Tháng ba, đêm, gió đàn ngân
Lúa dìu dặt khúc ru xuân rầu rầu
Xót người ở chốn đồng sâu
Nắng mưa bạc áo tình giàu yêu thương
Mồ hôi tưới đẫm ruộng vườn
Cho cây trĩu trái, cho hương ngát đầy
Thắt lưng ôm tấm lưng gầy
Mặt người, mặt đất tháng ngày hanh hao
Trời đêm lấp lánh muôn sao
Ngôi nào Bắc Đẩu, ngôi nào Hôm, Mai
Lúa thương đất; đất thương ai?
Người thương cây lúa
Và ai thương người?
 
 
 
 
 
 
 

 
 
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ “DẠI DỘT”
                          Thân tặng Khánh Mai, Lê Mai
 
Những người đàn bà dại dột
Đa tình mắc nợ văn chương
Lênh đênh con đò số phận
Với đam mê khác đời thường
 
Có người tủi hờn lặng lẽ
Thân gầy run trong bão giông
Muốn vượt qua miền dâu bể
(Liêu xiêu lối cũ đi về)(*)
 
Có người cháy lên khát vọng
Như diều cất cánh bay lên
Muốn được một lần bứt phá
Giận mình phận lá mong manh
 
Những người đàn bà dại dột
(Đẹp buồn trong suốt như sương)(**)
Đa tài đa đoan đa cảm
Thoáng kiêu sa thật dễ thương
 
Những người đàn bà dại dột
Mềm như lụa
Rắn kim cương
Lênh đênh con đò số phận
Suốt đời vướng nợ văn chương.
 
 --------------------
         (*) Thơ Lê Mai
        (**) Thơ Khánh Mai
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mùa xuân gọi từ lòng đất
Hạt mầm tách vỏ chồi lên
Mùa xuân gọi từ lòng nước
Lao xao tôm cá theo thuyền
 
Có tiếng thì thào rất khẽ
Bụi mưa bay nhẹ khắp trời
Hình như xuân về đầu ngõ
Nụ đào chúm chím môi tươi
 
Có phải gió đa tình thế
Chạm vào búp nhũ mong manh
Có phải đời qua dâu bể
Rung ngân câu hát mùa lành
 
Dường như đất trời cảm động
Giao thoa chùm nắng long lanh
Không gian ngỏ đôi cánh rộng
Gọi mời những tứ thơ xanh.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đố ai nắm được mây trôi
Đố ai nhốt gió vào nơi vĩnh hằng
Danh phù vân có lại không
Tài Phù Vân đố ai cầm chắc tay
 
Ai đã mượn, ai cho vay
Ngọt bùi thì trả đắng cay thì đừng
Tình nhiều như lá trên rừng
Duyên như tia nắng lọt từng kẽ tay
 
Đời như ngọn gió heo may
Trời cao ngạo, khéo đặt bày trêu ngươi
Bảy màu lừa phỉnh đấy thôi
Hết mưa nắng, hỏi mây trôi mấy màu?
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngủ đi nào
Hãy ngủ đi!
canh ba…
canh bốn…
rồi thì canh năm
Thẳng, cong
Nghiêng, ngửa
Xoay vòng
Vì đêm thăm thẳm
 nên lòng chênh chênh
Đắm say chi
đến cuồng điên
Lũ qua thác lại chôn mình đáy sông
Thân bèo
dạt chân ruộng nông
Nước xuôi tới biển
Còn mong chi về
Hát ru
Cái ngủ no nê
Bình vôi thôi khóc câu thề tả tơi 
Ru cho
Trầu héo lại tươi
Ru đêm khắc khoải
Ru người vô tâm
Vài câu trăng gió
giắt lưng
Bỏ quên làm phúc
xin đừng bùa ai
Một tôi
Đêm đã quá dài
Thêm người
mắc lưới tình chài khổ nhau
Ru hôm nay
Ru ngày sau
Trắng đen chớ lẫn
Vàng thau chớ lầm.  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Giấu tình yêu vào đất
Đất bật mầm tươi xanh
Giấu tình yêu vào nước
Nước long lanh long lanh
 
Giấu tình yêu nơi anh
Anh căng đầy sức trẻ
Giấu tình yêu nơi em
Mắt em đâu lặng lẽ
 
Chẳng thể giấu được nào
Tình yêu là như thế
Dẫu chẳng nói thành lời
Vẫn như ngàn sóng bể.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lại sắp hết một mùa đông buốt giá
Xuân sẽ về trên búp lá non tơ
Én lượn vòng từng cặp rất nên thơ
Trời tãi nắng phơi ánh hồng trên đất
Đàn trâu béo rung rinh tay trẻ dắt
Sột soạt bờ đê gặm cỏ mật bùi
Hoa đào, hoa mơ tạm biệt núi đồi
Về xuôi tết cùng lá giong măng ống
Mẹ sàng gạo dưới sân, gà nhặt tấm
Con cún vàng ngoe nguẩy sủa gâu gâu
Bà cứ ngồi giở yếm lụa và khâu
Chiếc mục kỉnh đeo hờ trên sống mũi
Ông sắn áo buộc chổi rơm vàng hổi
Quét trần nhà sắp xếp lại đèn nhang
Lau bàn thờ và di ảnh sáng choang
Nụ cười móm, gật gật đầu vừa ý
Chị nháy mắt liếc nhìn thằng cu tý
Nó thử quần áo mới mẹ vừa may
Ống rộng dài sột soạt đến là hay
Vẻ sốt ruột, nó mong mau chóng tết
Củi đã đứng xếp hàng trong nhà bếp
Chỉ đợi giờ hóa lửa luộc bánh chưng
Ôi trời! Sao lâu tết quá chừng
Bao hồi hộp đợi chờ mùa xuân tới.  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hẹn rồi, rồi lỡ hẹn
Chợ tình, tình Khâu Vai
Xuân của mùa xuân đến
Những ai tìm được ai?
 
Đã năm lần bảy lượt
Hẹn nhau đi chợ tình
Người dọa “chị” liệu đấy
“Em” vẫn còn oai linh
 
Hàm răng trắng lấp lóa
Mắt xếch cười tinh ranh
Ta buồn sắp già cỗi
Người như còn đang xanh
 
Phiên chợ này vẫn vậy
Ta lại thất hứa rồi
Đi nhé!
Lời mời hẹn…
Đau lòng ta quá thôi!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Yêu tặng các con tôi
 
Thương con từ lúc chào đời
Lời ru ngân giữa khoảng trời bình yên
Đói nghèo con vẫn lớn lên
Vẫn là người có nghĩa tình thủy chung
Vết bùn bám gót chân son
Khi con chăn vịt, kéo tôm, vớt bèo
Biết thương cảnh nhà gieo neo
Nên không đòi hỏi gì nhiều cho con
Mẹ buồn chẳng có gì hơn
Nuôi ăn học mong con thành người
Ngày mai, ngày mốt con ơi
Khi con làm mẹ hát lời mẹ xưa
Con đừng hát khúc âu lo
Hãy ca vui những ước mơ ngọt ngào
Nhớ nghe con: Sống thanh cao
Hạt lành để lại mùa sau hạt lành.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khi xuân về đánh thức những chồi non
Gọi khởi sắc một năm đầy hy vọng
Sau vất vả có được bao trái mọng
Phải dựa vào sức bật tự mùa xuân
 
Đời con người gom quả ngọt trăm năm
Thành sự nghiệp bắt đầu từ tuổi trẻ
Ai kiên nhẫn công mài kim, tát bể
Sẽ là người gieo hạt gặt niềm vui
 
Tổ quốc ta văn hiến mấy ngàn đời
Trang sử đỏ đã lưu danh truyền thống
Rất tự nhiên thôi, tre già măng mọc
Lớp lớp vai kề bất chấp bão giông
 
Đất nước mai ngày hùng mạnh hay không
Câu giải đáp gửi mùa xuân tuổi trẻ
Lời Bác dạy rộng sâu như trời bể
Như trống đồng vang vọng linh thiêng
Thế hệ mai sau tiếp bước chí bền
Dệt thành tích lập mùa xuân dâng Bác.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Không biết chữ
       vẫn làm ra tục ngữ với ca dao
Chưa đọc sách thánh hiền
       vẫn biết điều phải trái
Bàn tay không mềm mại
      vẫn dệt lụa thêu hoa
      có con chim biết hót
      có dòng suối reo ca
Sống đơn giản sắn khoai
      làm được gạo tám xoan trắng dẻo
Không thuộc nốt nhạc nào
      mà câu xoan câu ghẹo
      vẫn bổng trầm du dương
Những con người một nắng hai sương
Đầu trần, chân đất, củ mỉ cù mì
      vẫn nuôi con thành nhà thơ, bác sĩ
Ôi, những người
      dân quê
       như ngọc quý trong lòng chai bể
Biết đâu lấp lánh lòng mình.

  
 
 
 
 
 
 
 
 
Đỗ đại học em cứ đi
Có hơn mẫu ruộng chị thì “phẩy tay”
Cha xưa đóng Trường Sơn Tây
Không trâu, mình mẹ cấy cày vẫn xong
Nhà mình giờ có công nông
Chở phân, chở lúa, làm đồng thay trâu
Cấy cày gặt đập các khâu
Có cơ khí hóa vất đâu đến mình
Nhà nông ruộng rẫy nhẹ tênh
Đi thăm lúa cưỡi xe Drem tận bờ
Mai lên thành phố đừng lo
Tiền đóng góp… đấy lợn bò đầy sân
Mẹ già có chị sớm hôm
Bà con chú bác xóm làng kề bên
Người quê không được yếu hèn
Thương chị hãy cố luyện rèn nhé em
Chị cười, mắt ướt long lanh
Em nén khóc
Nụ cười thành lệch môi.

 
 
 
 
 
 
 
 
Ngọn gió nào thổi qua Vĩnh Yên
Thì thầm với ta về hồ Đại Lải
Có du khách xa quê nghỉ lại
Đắm mình mơ hái sao đêm
 
Sợi nắng nào đã đến Vĩnh Yên
Rủ rỉ với ta về miền Tam Đảo
Sương xuống núi cho người mộng ảo
Dắt bạn đời bồng bềnh thang mây
 
Hạt mưa nào qua đây, qua đây
Tí tách thâu đêm chuyện về Đầm Vạc
Kể huyền thoại người Tiên lốt Hạc
Ước hóa người trần ở lại Vĩnh Yên.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nâng niu mùa xuân trên tay
Âu yếm đặt lên mặt đất
Như thắp lên niềm mơ ước
Ta ươm màu xanh cho đời
 
Thời gian lọt kẽ tay người
Nỗi lo vơi từng ngày một
Mưa thuận gió hòa nắng ngọt
Trông trời, trông đất, trông mây
 
Đất khoác áo xanh mới may
Mồ hôi mặn mòi giọt giọt
Kết tinh lúa vàng trĩu hạt
Mềm mại cánh cò bay ra
 
Tình yêu gửi cánh đồng xa
Niềm thương gửi vào hạt thóc
Thành gạo trắng ngần thơm nức
“Ai ơi bưng bát cơm đầy…”
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Vẫn biết rằng Đại Lải rộng vòng tay
Xanh mắt lá mơ mộng màu trông đợi
Gương mặt hồ thoáng nét buồn diệu vợi
Nén mong chờ trong sắc tím hoàng hôn
 
Lỡ hẹn rồi mặc khách với tao nhân
Người trách tôi sao không về Đại Lải
Bởi phân tâm nên chùng chình trễ nải
Cứ dùng dằng nửa ở nửa muốn đi
 
Đầu ong ong tưởng gió nói thầm thì
Tình lữ khách chứa chan thương mến
Tôi trách mình thiếu cảm thông, lười biếng
Sống hững hờ ai chia cho niềm vui
 
Gặm nỗi buồn tôi đối thoại chính tôi
Đào xới lòng mình tìm điều trắc ẩn.  
 
 
 
 
 
 
 
 
 HƯƠNG NGOẠI Ô
 
Xin một lần đến với ngoại ô
Chân lạ lẫm in lên cỏ dại
Mắt lạ lẫm nhìn người em gái
Nón ba tầm và áo tứ thân
 
Xin một lần thăm vườn ngoại ô
Sẽ mê hoặc trước màu sắc lạ
Đắm quả ngọt giấu sau vòm lá
Nửa thẹn thùng và nửa đam mê
 
Hương ngoại ô dìu dịu hương quê
Như thực như mơ
Nửa không nửa có
Đất ngoại ô quen mưa quen gió
Hẹn mùa đi đem đến hạt lành.

 
 
 
 
 
 
 
 
Kính tặng thầy giáo cũ
 
Con đã biết vì sao thầy không vui
Dẫu chúng con cố gắng nhiều đến mấy
Con đoán được trong mắt thầy điều ấy
Khi bãi sông Hồng mùa lũ tràn qua
 
Con biết thầy thương lắm dân làng ta
Bị cơn lũ cuốn trôi đồng bãi
Thầy đứng lặng đôi môi nhợt tái
Nhìn dân làng lũ lượt dắt nhau đi
 
Con biết thầy đau lắm nỗi đau quê
Nên đáy mắt long lanh dấu lệ
Thương trẻ nhỏ mất cha, mất mẹ
Mất cửa nhà tiếng khóc nhói tim
 
Con biết thầy khao khát hằng đêm
Chữa bài vở lại thương trò đói rét
Nghe tiếng “mì ơ” giật mình thảng thốt
Nỗi trầm tư đè nặng vai gầy
 
Ôi bao la thăm thẳm tấm lòng thầy
Chúng con biết lấy gì đền đáp
Con ấp ủ tình thầy trong tiềm thức
Hình ảnh thầy cao cả lại bao dung.

 
 
 
 
 
 
 
 
   Tặng T năm 16 tuổi
 
Hoa đào hồng xứ Bắc
Hoa mai vàng phương Nam
Hoa tầm xuân tím Huế
Rủ nhau đi chợ Tràng
 
Em cùng cha vào chợ
Tìm mua nhành hoa xuân
Chao ơi! Sao khó chọn
Trăm sắc thắm hợp quần
 
Có một chàng trai trẻ
Hình như cũng tìm Hoa
Vẻ thư sinh ý tứ
Em ngượng ngùng lảng xa
 
Chợt nghe lời cha giục
Mau về kẻo chợ trưa
Mỗi hoa đẹp mỗi vẻ
Kén chọn mấy cho vừa
 
Chợt chàng bước theo em
Trống ngực em đập rộn
Hình như em đã lớn
Hình như xuân theo về. 
Nguyễn Tạ Vĩnh Hà