PHÁT HUY MẠNH MẼ MỌI NGUỒN LỰC, MỌI TIỀM NĂNG SÁNG TẠO CỦA NHÂN DÂN ĐỂ XÂY DỰNG VÀ BẢO VỆ TỔ QUỐC!
Từ khóa tìm kiếm Từ khóa tìm kiếm

Bệnh trọng

(Ngày đăng: 11/10/2017, số lượt xem: 58)

Kịch ngắn: Hải Thanh

Nhân vật:

  DOM: 65 tuổi, làm nghề đồ tể

  ĐẢNH: 65 tuổi, hàng xóm của Dom

  LAM: 23 tuổi, làm công cho nhà Dom

  ĐẬU: 25 tuổi, cháu gọi Dom bằng cậu

 

Phòng khách nhà Dom. Bàn ghế được kê theo hình chữ T, như kiểu phòng làm việc của một thủ trưởng cơ quan chỉ dành cho những cuộc họp ban lãnh đạo. Trên bàn, thay cho những chồng hồ sơ, sổ sách là những vỏ chai rượu, hộp bánh ngoại, bày biện không theo trật tự nào. Dom từ đâu về, đặt giữa “bàn chủ toạ” cái biển có chữ được làm bằng đồng sáng loáng. Quay đi quay lại ngắm nghía, Dom lẩm bẩm: “Có vẻ hơi bé. Mà thôi, thế cũng được. Làng này đã có ai…” rồi vớ điếu cày rít liền một lúc ba điếu thuốc lào, nhả khói mù mịt, ra chiều mãn nguyện.

DOM (gọi với): - Ô-sin, con ô-sin đâu?

LAM (vội vào, vẻ không hài lòng): - Dạ, cháu đây ạ… Thưa bác, cháu đã nhiều lần đề nghị, bác nên gọi cháu bằng tên khai sinh cho tiện…

DOM (khua khua cái điếu cày): - Ôi dào, vẽ! Mày tuy có bằng đại học, nhưng vẫn chỉ là người giúp việc cho tao.Tao gọi thế có gì sai nào?

LAM (sợ sệt, miễn cưỡng): - Dạ thưa… vâng, bác có gì sai bảo ạ?

DOM (chỉ vào cái biển): - Mày xem cái biển tao mới thửa thế nào?

LAM (lẩm nhẩm đọc: “Đây là nhà/ Nguyễn Văn Dom” rồi tủm tỉm cười): - Dạ, đẹp. “Đẹp vàng son” mà bác.

DOM: - Vàng gì, đồng đấy. Nhưng sao mày cười?

LAM: - Là vì cháu tưởng tượng đến câu chuyện “Ở đây có bán cá tươi” mà cháu đã đọc nên thấy vui vui…

DOM: - Nhà tao chuyên lợn nái chứ cá mú nào? Chúng mày lắm chữ lắm nghĩa, chuyện nọ xọ chuyện kia. Nhưng mà thôi, cứ đẹp là được rồi, tao không có thời giờ lý sự với chúng bay.Giờ, mày kiếm nắm gio cộng với nắm trấu, mang đánh cho bóng lộn lên.

LAM (cầm tấm biển lên xem): - Dạ cái này còn mới, lại đã có dầu bảo quản, đánh làm gì cho nó chóng han ạ?

DOM (phẩy tay): - Dầu mỡ nó bôi bẩn ra chứ ích lợi gì. Cái giống đồng vàng này, nhất là gio với trấu, nhì mới đến bã rượu, cứ gọi là sáng choang.

LAM: - Nhưng ý cháu là…

DOM: - Là gì? Ở đây tao là chủ hay mày là chủ?

Lam vội cầm tấm biển ra ngoài.

DOM (nói với): - Bảo thằng Đậu lên gặp tao ngay… (Nói một mình) Lý với chả sự. Còn non lắm con ạ!

Đậu chân thấp chân cao chạy tới. Tay phủi quần áo, tay phẩy khói thuốc lào Dom vừa phả ra đầy mặt.

ĐẬU: - Gớm, như cái lò gạch. Mà cậu cũng tài thật, rít bao nhiêu năm mà vẫn như súng liên thanh. Mà thôi, bỏ đi cho con cháu nó được nhờ. Đài nó chả nói độc hại ra rả suốt ngày mà sao vẫn chưa có chữ nào lọt vào tai.

DOM: - Chỉ được cái ăn nói bố láo. Tao hút mấy chục năm rồi, bỏ là bỏ thế nào. Chưa biết ai là ai đã lên tiếng dạy đời. Còn non lắm con ạ! (Dom lại tiếp tục vê thuốc cho vào nõ điếu) - Bây giờ mới đến việc đặc biệt quan trọng. Thứ nhất, ra gỡ ngay cái biển ngoài cổng “Dom/ chuyên lợn nái” đi. Thứ hai, rang cho tao đĩa lạc nóng giòn lên đây.

ĐẬU (cười ruồi): - Vẫn là chuyện biến lợn nái thành thịt bò, thịt ôi thành đặc sản, có gì khác đâu mà vẽ chuyện.

DOM: - Mày lẩm bẩm gì đấy? Không nể tình cậu cháu, ông đây cút xéo, lại dám láo lếu với ông à. Chưa thành người đâu, còn non lắm con ạ!

Đậu vội chạy ra ngoài.

DOM (nói với theo): - Rồi ông cho mày cái chức Tổ trưởng Tổ Nội Tâm, xem mày dám láo lếu với ông nữa không. Ông đây ít chữ thật, nhưng còn khối tiềm năng chưa khai thác hết đâu, con ạ.

ĐẢNH (vai khoác cặp da, hai tay ôm một thùng các-tông to, bước vào, phấn khởi): - Đây rồi, thi nhân có nhà đây rồi. (Đặt thùng xuống, vừa thở hổn hển, vừa nói vẻ đầy nghiêm trọng) Hôm nay ngày lành tháng tốt, thay mặt cho Ban chủ nhiệm câu lạc bộ thơ văn thôn Bốn Vó, xin chúc mừng thi nhân - thi hữu đã cho ra đời đứa con tinh thần vuông thành sắc cạnh.

DOM (đứng lên bắt tay, xúc động): - Vâng, xin thay mặt… à… gia đình, xin vô cùng cảm ơn các thi hữu gần xa đã tận tình giúp đỡ để tôi có được hãnh diện này… Kìa, mời… mời thi huynh ngồi.

ĐẢNH (dạo quanh ngắm nghía gian nhà): - Đẹp, đẹp. Từ đận có nhà mới nay mới có dịp tham quan.Khéo dễ đến tiến tiền tỷ?

DOM (khiêm tốn): - Hơn chút thôi. Nhiều người còn làm to bằng mấy ấy chứ.

ĐẢNH: - Nói thế thôi, mồ hôi nước mắt cả đời người, mấy ai dễ có… Nhưng xem ra vẫn thiếu cơ bản…

DOM: - Thi huynh chỉ giáo cho?

ĐẢNH (chỉ tay dứt khoát về phía góc nhà): - Một cái tủ sách! Nói về tiền thì đối với thi hữu đây nào có đáng kể gì… Thứ hai, là phải để râu. Trong các thứ chơi thì “chơi râu” ít tốn kém nhất!

DOM: - Nhưng…

ĐẢNH (ngồi xuống, rồi vội lục mấy quyến sách mỏng trong cặp ra): - Nói thật với thi hữu, tôi cũng mừng quá, quên khuấy đi mất. Đây là số sách nhà in người ta “bôn”, à quên, người ta khuyến mại. Gớm thật, cánh nhà in nó thích tập thơ này lắm. Có đứa mới đọc cái tiêu đề “Thương cha, nhớ mẹ” đã khóc nấc lên.

DOM (dè dặt): - Hỏi thật thi huynh, in có một nghìn quyển liệu ít quá không? Tôi tính nguyên bạn bè gần xa, bà con xóm ngõ… đã không đủ.

ĐẢNH (phẩy tay): - Kể ra thì cũng hơi ít thật, nhưng lo gì chuyện đó, hết thì tái bản, nửa tháng là xong, miễn có tiền. Nói thật nhá, có những thi sĩ trên thế giới, người ta in đến cả vạn bản vẫn không đủ cơ mà.

DOM (phấn chấn): - Như thế chứng tỏ nhân gian ngốn thơ hơn cả thịt lợn. Thảo nào thi huynh ra tập nào hết tập ấy. (Mở tủ lấy chai rượu ra) Hôm nay chúng ta sẽ uống rượu Tây để mừng thành công. Đây là chai rượu “mười tám”, tôi để thêm đúng mười tám năm nữa, tổng cộng là ba mươi hai năm, nay mang ra đãi thi huynh. (Loay hoay không biết mở chai rượu lạ, đành chống chế) Thằng Đậu đâu, tao có bảo mày kho lạc đâu mà lâu thế?

ĐẬU (bưng đĩa lạc lên, xuýt xoa vì nóng): - Cái gì mà giục rối cả lên. Làm gì cũng phải có quy trình, sống sít mãi quen.

DOM (nghiêm giọng): - Chỉ được cái bố láo. (Với Đảnh) Thi huynh biết đấy, chị gái tôi mất sớm, tôi nuôi nó từ lúc lên năm, lại cho học trung cấp tại chức, tốt nghiệp loại khá đấy nhưng đã nên trò trống gì đâu, lại quanh quẩn với món tiết canh cháo lòng, nhưng lúc nào cũng ra vẻ. (Với Đậu, gắt) Không biết mở mồm chào khách quý hay sao, mà mày biết đây là ai không hử?

ĐẬU (với Dom): - Dạ, thưa cậu, cháu biết quá đi chứ ạ. (Chắp tay khúm núm với Đảnh) Dạ cháu chào bác “Đảnh chộp” ạ!

DOM (nghiến răng): - Giời ạ. Sao lại ăn nói lỗ mãng như thế? Thi huynh đây đương kim là Chủ nhiệm câu lạc bộ thơ văn của thôn, Phó chủ nhiệm Hội sinh vật cảnh của xã, Uỷ viên ban chấp hành Hội sưu tầm cổ vật của huyện, Thành viên sáng lập…

ĐẬU (cười ngặt nghẽo): - Thôi thôi cậu ơi, đời trước thì cháu chịu, nhưng cháu biết rất rõ ông “Đảnh chộp” hơn cậu tưởng.

ĐẢNH: - Thôi, cứ kệ nó, thằng này nó sắp cưỡi lên đầu tôi chưa biết chừng…

DOM (cầm chai rượu lại gần Đậu, gắt): - Chộp với choạp, chỉ bố láo! (Cao giọng) Có mở ngay chai rượu Tây để ông với thi huynh đây đàm đạo sự đời không.

Đậu mở nút chai rượu kêu đánh tách rồi lẩn ra ngoài.

DOM (lắc đầu ngao ngán): - Lũ trẻ bây giờ… không hiểu ra làm sao nữa…

ĐẢNH (vuốt râu ca cẩm): - Đạo đức xuống cấp lắm… Mà thôi, chấp chúng làm gì, cạn chén trăm phần trăm, chúc thi hữu sẽ tiếp tục sản sinh ra những tác phẩm để đời!

DOM (chạm chén): - Vâng, xin kính thi huynh mạnh khoẻ để lãnh đạo phong trào thơ ca thôn ta đi lên chín về lên mười, đi tươi về tốt ạ.

ĐẢNH (uống xong vuốt mép, khà): - Kể ra uống rượu Tây với cái chén này không hợp, nhưng mà thôi, “rượu ngon đâu quản be sành” (ngâm ngợi) Có khi lại để cho mình nhớ ta…

DOM (cuống quýt rót rượu): - Thi huynh đúng là danh bất hư truyền, cứ xuất khẩu là thành chương. Nghe mấy thi hữu nói, thi huynh còn sắp vào ban chấp hành trung ương, là tôi nói hội thơ ấy…

ĐẢNH (vuốt râu): - Trung ương thì lâu rồi.Ấy thế mà cái Hội thơ địa phương lại vẻ khó dễ. Bọn trẻ làng này cứ “gần chùa gọi bụt bằng anh”, chứ ngay thi hữu đây thôi, mới vào nghề đã in được cả tập, mà nhà xuất bản trung ương hẳn hoi. Đầy người có tiền, mơ cũng chẳng được…

DOM: - Thì vẫn biết thế, nhưng tôi đâu dám múa rìu qua mặt thi huynh.

ĐẢNH: - Rồi sẽ già dặn lên. Cứ “đạp cửa xông vào, liều mình như chẳng có”, trận địa nào ta không chiếm lĩnh được. Khó bằng đánh Pháp, đánh Mỹ nhân dân ta còn đánh thắng, thơ khó gì. Tuần tới tôi bảo cậu em là tiến sĩ viết một bài giới thiệu thi hữu lên báo trung ương cho thiên hạ nó xem.

DOM (trợn mắt): - Tiến sĩ?

ĐẢNH: - Chứ sao! Thi hữu không tin à?Nó là tiến sĩ nhưng mà tốt. Phải như thế mới thêm phần… trí tuệ. Chả cần nói đến cả nước ta, chỉ quanh đây thôi, tiến sĩ đầy, khó gì đâu!

DOM: - Thi huynh nói vậy liệu có xúc phạm người ta quá không?

ĐẢNH: - Không, hoàn toàn không. Tính trên đầu dân thì tiến sĩ ở ta nhất thế giới. Một đất nước đáng ngửa mặt tự hào khi đội ngũ lãnh đạo toàn tiến sĩ trở lên.

DOM: - Nói thật với thi huynh, tôi thất học, lại chả có danh vị gì. Bươn chải bao năm nghề lái lợn, có tí vốn giắt lưng, nên quyết cho thằng cu Nhớn đi du học bên Nhật. Nhưng rồi nó cũng chẳng kiếm được cái nghề ngỗng gì phù hợp. (Cao giọng) Học công nghệ thực phẩm kiểu gì mà chọc tiết con lợn không xong. (Giọng chùng xuống, xúc động) - Thi huynh biết đấy, bố con va chạm nhau, nó quyết bỏ nhà tự lập, chẳng biết khi nào về.

ĐẢNH: - Thôi, ngày vui không nói chuyện buồn. Nó còn non lắm, sao học nổi ngón nghề của thi hữu đây. Là tôi không kể cái chuyện chỉ nửa tiếng đồng hồ là con lợn trên tạ thịt, mỡ ra mỡ, nạc ra nạc, mà nói tầm chiến lược. Sau chương trình này, tôi còn có ý định mời một số nghệ sĩ ưu tú lên trình diễn thơ của thi hữu.Sau khi phát lên giời cho toàn thế giới biết, thi hữu khỏi phải băn khoăn, mặc cảm gì. Ok?... Thời buổi này, không có việc gì khó, chỉ sợ không có tiền…

*(Trích đoạn Đài Truyền hình)

NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH: Thưa quý vị và các bạn! Những biểu hiện của căn bệnh thành tích, phô trương, hám danh… ngày càng có xu hướng gia tăng. Mục đích chủ yếu của họ là trục lợi và làm thế nào để tạo cho mình có những lợi ích chính trị, lợi ích kinh tế nhiều nhất. Để ngăn chặn “căn bệnh” này đòi hỏi trước hết những người cán bộ, đảng viên cần phải gương mẫu. Tuy nhiên, trên thục tế, một bộ phận cán bộ, đảng viên lại là người mắc phải “căn bệnh” này, thậm chí bệnh rất trầm trọng…

(Hỏi) - Vậy theo ông, để ngăn chặn “căn bệnh” thành tích, háo danh, phô trương, che giấu khuyết điểm, đánh bóng tên tuổi... cần phải có giải pháp như thế nào?

NGƯỜI TRẢ LỜI: - Tôi cho rằng nếu phát huy được ba mũi giáp công như: Thứ nhất là phát huy vai trò nghiêm minh của người đứng đầu trong cơ quan đơn vị trong việc khen thưởng, xử phạt; Thứ hai là phát động người dân và cơ quan báo chí cùng tham gia giám sát trong việc phản ánh “căn bệnh” thành tích tiêu cực, tìm hiểu cung cấp thông tin cho các cơ quan chức năng để làm rõ vấn đề; Thứ ba là cơ quan thanh tra, kiểm tra phải nhanh chóng vào cuộc để xử lý nghiêm những vấn đề mà người dân và báo chí phản ánh. Tôi cho rằng nếu làm chặt chẽ như vậy thì “căn bệnh” thành tích, háo danh, phô trương sẽ được ngăn chặn và đẩy lùi… Tôi cũng cho rằng, chính việc cổ xúy của xã hội đối với việc phô trương, bệnh thành tích đã khiến cho căn bệnh này tồn tại và phát triển. Cho nên, để kiến tạo một Chính phủ liêm chính thì phải xử lý triệt để, đến nơi đến chốn những cá nhân háo danh, phô trương, mắc bệnh thành tích, có những hành vi, việc làm không đúng với đường lối của Đảng, chủ trương của Nhà nước.

ĐẢNH: - Thôi tắt đi, đang ăn đang uống vui vẻ, mất vệ sinh quá. (Dom vội cầm điều khiển tắt ti-vi, trong khi Đảnh khoác cặp ngất ngưởng ra về, vừa đi vừa ngâm ngợi): -“Làm trai đứng ở trong trời đất/ Phải có danh gì với núi sông”… Hay, hay!

ĐẬU (vào, ngồi tót lên ghế, tay vơ nắm lạc đưa vào miệng nhai ngồm ngoàm): -Cậu rây với “Đảnh chộp” làm gì, cẩn thận có ngày không què thì cũng ốm…

DOM: (tiễn khách, quay trở lại) - Chỉ được cái ăn nói hàm hồ. Dù gì thì người ta vẫn đương chức… Mà mày cũng phải nể mặt tao một tí chứ.

ĐẬU: - Thì nể nên tôi mới không nói hết, nhưng nhắc cậu cần cảnh giác cao.

LAM (vào, cầm tấm biển vào đặt trang trọng trên bàn chính): - Dạ cháu đã đánh lại bằng gio và trấu như lời bác dặn, rồi lại rửa xà-phòng kỹ lắm rồi ạ.

DOM (ngắm nghía): - Ừ, trông cũng sáng sủa hơn.

ĐẬU (nhổm lên xem,ngạc nhiên): - Ôi, cái gì thế này… Nhà, nhà… Dom, thế chả phải là nhà cậu đây chứ nhà thằng nào mà phải xưng danh như phường chèo thế?

DOM: - Mày còn non lắm con ạ. Sau chữ “nhà”, tao còn để trống, để bây giờ mới chính thức bảo thợ gắn thêm chữ “thơ”. Nhà thơ, hiểu chưa con?

ĐẬU (cười ngặt nghẽo): - Ối giời cao đất dày ơi, cậu cứ làm đồ tể cho con cháu cậy nhờ, chứ nghe “Đảnh chộp” mà chuyển nghề thì nát bét.

DOM: - Mày thì biết gì, thơ ông vừa in một đống kìa. Mấy hôm nữa, tiến sĩ ưu tú, nghệ sĩ ưu tú lên ngâm, rồi đăng báo, rồi phát lên truyền hình, mày đừng trách ông… sáng suốt.

ĐẬU (vẫn cười rũ): - Tôi biết rồi. Cái này tạm gọi là “bả vinh hoa”. Cái tay “Đảnh chộp” nó xui dại cậu rồi.Ngót chục bận đá gà, cá cược, bị công an bắt phạt vẫn chưa chừa lại lại còn vẽ đường cho cóc nhảy. Làng này ai chả biết Mít-sờ Đảnh có đức tính nhắm nhắt, thấy cái gì của ai thinh thích là vừa xin vừa cướp, nên người ta mới gắn cho cái tên “Đảnh chộp” chứ tự nhiên vô cớ gì đâu. Thế mà người ba thứ tóc như cậu vẫn mê mẩn được mới lạ.

DOM (vẻ nghĩ ngợi): - Cũng không nên đánh giá thấp người ta. Làm người ai cũng có cái tài…

ĐẬU: - Thì vưỡn. Nhưng thấp cao nó có số. Có đận, người ta chả dán lên cổng nhà Mít-sờ Đảnh: “Đêm nằm nghĩ mãi không ra/ Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ” là gì. Đừng thấy người ta ăn khoai cũng vác mai đi đào, dom lắm.

DOM (cáu): - Mày chửi ông à?

ĐẬU (hối lỗi): - Dạ không, con nhỡ mồm. Nhưng mà con cũng nói thật, giáo sư tiến sĩ (GSTS) người ta còn dám gọi là “gà sống thiến sót”, chứ cái tên huý của cậu nó chỉ có nghĩa là phần cuối của ruột già, mùi nó cũng không được lành mạnh, có gì mà khoe.

DOM: - Nhưng mà ông đây có tiền… Cũng phải mở mày mở mặt ra với đời chứ, việc gì suốt đời phải lủi như cuốc?

ĐẬU: - Thì ông có tiền, nhưng có tiền mà mua đồ dỏm thì làm gì.Thì khôn của khó, làm gì cũng phải suy nghĩ chín.

DOM: - Thơ nhà xuất bản trung ương hẳn hoi mày bảo dỏm là dỏm thế nào. Chỉ được cái quen mồm nói bậy.Dạy khôn ông chắc?

ĐẬU: - Cả làng này chữ nghĩa có được bao nhiêu. Cái nghèo, cái khó vẫn chưa tha.Tự nhiên bây giờ ai cũng thích thành nhà thơ, thế có chết không cơ chứ… Không dỏm thì cũng sinh hư… Đấy, ngay cái Mít-sờ “Đảnh chộp” ấy, hôm trước chả bị mụ vợ đánh ghen trước cửa chùa, rõ dơ.

DOM: - Mày cũng biết chuyện ấy à, rõ khéo chửa?

ĐẬU: - Chỉ có cậu là lơ-tơ-mơ-thơ thôi. Cái làng như lỗ mũi, chuyện gì qua được mắt tôi. Nhưng riêng cái chuyện này công nhận đẳng cấp thật. Chả là Mít-sờ “Đảnh chộp” điện hỏi cái thớt kia “đẩu ơ”, nghe như tiếng Quan Hoả. “Đẩu ơ” ông biết là gì không?- Là “ở đâu”. Và phía bên kia giả nhời: “chua sàu”, tức là “sau chùa”. Mụ vợ lão, à ma-ma “phiên dịch” được, mới bắt sống… Chưa kể tiện tay đập luôn mấy cái ghế đá mà có lần trót dại lấy trộm tiền của mụ mua cung tiến. Mít-sờ Đảnh đứt ruột vì mấy bài thơ khắc trên ghế định lưu danh thiên cổ bỗng chốc nát bét. Nhưng mà cũng cần phải “nạc ra nạc, mỡ ra mỡ”, nhập nhằng mãi, không được. Mà ghê quá, ngay hôm sau, lại đã có người cung tiến cái ghế khác, trên ấy cũng khắc dòng chữ chả kém gì thơ: (Ngâm) Hỏi rằng đằng ấy “đẩu ơ”/ Muốn ăn oản chuối thì thưa “chua sàu”, há há! Làng này thỉnh thoảng có câu chuyện thế, vui phết…

DOM: - Thì trẻ vui nhà, già vui chùa. Bây giờ bọn trẻ chúng bay bỏ nhà đi làm ăn xa hết, người già cũng phải tìm cách cho khuây…

ĐẬU: - Nhưng “khuây” như thế thì hư quá. Cầu trước bắc, cầu sau noi, còn nói chuyện gì nữa. Làng này không thiếu người như Mít-sơ Đảnh, tài trợ xây nhà thờ họ ư, công đức làm ngõ xóm ư, nó cùng một giuộc với ông nọ dùng bằng giả, bà kia đạo luận văn, vì cái danh hão. Cháu nói thật, ngay cả ông cũng còn thích cái danh hão nữa là…Chỉ tổ “đục nước béo cò”, không được tích sự gì hết.

DOM (tru lên khóc): Ới chị ơi, ới bà nó ơi, cả đời tôi cố công gồng sức nuôi chúng nó, bây giờ cháu giả nghĩa tôi như thế, con giả nghĩa cho tôi thế này đây. Là tôi cũng chỉ muốn gây dựng cái danh cái giá cho con cho cháu, chứ có dám ăn hoang mặc phí gì đâu, mà chúng nó nỡ đối xử với tôi như thế?

LAM (vào, đưa Dom tệp giấy): - Dạ, bên công ty quảng cáo người ta gửi bác hợp đồng ạ.

DOM (vội cầm): - Hợp đồng gì nhỉ? (Đưa lại Lam) Mày… mày tỏng mắt đọc hộ bác xem.Tao có hợp đồng gì với ai đâu nhỉ?

LAM: - Dạ, đây là hợp đồng thuê khinh khí cầu đẻ rải tập thơ “Thương cha, nhớ mẹ” xuống địa bàn huyện ta ạ.

DOM: - Bố láo, đây lại cái lão Đảnh bày trò. Mà tao có mượn mặt lão ta bao giờ đâu nhỉ. Thế nó đòi bao nhiêu tiền?

LAM: - Có hơn hai trăm triệu thôi ạ.

DOM: - Hứ, tao cướp đâu ra ngần ấy tiền? Lão cứ làm như dễ… hứ!

LAM: - Họ nói nếu bác không thực hiện sẽ phạt “mười phần trăm” tổng giá trị hợp đồng.

DOM: - Chỉ bố láo, nào ai đã làm gì. Chúng nó tưởng lấy được tiền của ông mà dễ. Tiền ông còn để dành cưới vợ cho con chưa đủ… (Đến chỗ thùng sách, lấy sách quăng ra khắp nhà) - Có mà mơ giữa ban ngày, nhá… Này thì thơ này, này thì phú này…

ĐẬU (vào, như hiểu rõ sự tình, ngồi vắt vẻo): - Đấy, tôi nói có sai đâu. Mất cả đống tiền. Giờ, gói xôi thì không ai gói; đốt thì ô nhiễm môi trường… Lại mất công dọn dẹp…

DOM (chỉ vào Đậu): - Cả mày nữa, cút đi cho khất mắt tao… (Dom ngồi sụp xuống ghế, thở dốc. Đậu ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài).

LAM (an ủi): - Kìa, bác bình tâm lại! Bác còn lạ gì tính anh Đậu, sổng cổ nhưng không có bụng dạ gì đâu.Thực ra, không có anh ấy ngăn cản thì đã lôi thôi to rồi bác ạ. (Lấy cốc nước đưa cho Dom).

DOM: - Giời đất ạ. Thằng anh thì lêu lổng, thằng em thì bỏ bố đi biệt tăm. Những khi tai bay vạ gió thế này… Cuối cùng thì chúng nó chỉ muốn tôi chết cho khuất mắt thôi.Thằng già này cũng chỉ là đứa trẻ nuôi lâu, hoá ra người thừa, đồ vô dụng…

LAM: - Không phải đâu, anh Dưỡng anh ấy sắp về lập công ty ở đất làng ta, anh ấy điện cho cháu thế mà. Lúc ấy bác lại chả là cố vấn giám đốc ấy chứ.

DOM (như tỉnh người, hỏi dồn): - Công ty à, nó về à, nó nói bao giờ, mà sao không thấy nó nói gì với tôi mà lại đi nói với cô nhỉ?

LAM (cười, kín đáo): - Dạ, cháu cũng không biết ạ.

DOM: - Không biết? Thế nó đã nói với cô những gì?

LAM: - Dạ anh ấy chỉ nói đã nghiên cứu và thực hiện thành công việc chế biến, bảo quản thực phẩm sạch, được thị trường rất ưa chuộng. Anh ấy quyết định về lập nghiệp trên quê hương mình. Mà đấy cũng chính là nghề truyền thống của nhiều gia đình làng ta đấy ạ. Nhỏ lẻ, mất vệ sinh, ô nhiễm môi trường, ai cũng biết nhưng cứ mạnh ai nấy làm. Cũng phải khắc phục dần cho nó quy củ chứ bác.

DOM: - Trời đất, tôi thật không hiểu bọn trẻ các anh chị bây giờ ra làm sao nữa… Cứ như chuyện trên giời ấy… À, thế nó có nói gì về chuyện vợ con không? Tôi nói thật, làm gì thì làm, nhưng không lo xong vụ này, thì tôi chết không nhắm mắt được. (Chắp tay vái vọng) Tôi thật có lỗi với bà ấy vì không dạy bảo được con.

LAM: - Bác không nên quá nghĩ ngợi làm gì. Chuyện đâu chắc sẽ có đó. Cháu tin thế mà.

DOM: - Cô biết đấy, nhà tôi hai đời làm đồ tể. Vợ tôi, chị gái tôi xấu số thiệt phận.Cháu thì bố bỏ. Được mụn con thì lại trái tính trái nết, cũng coi như bỏ bố. Làm cái gì cũng cứ mình một ý. Cô bảo, có phải gỗ đá đâu mà không suy nghĩ. Muốn làm tất cả vì con, nhưng có khi cách nghĩ của mình đã không còn phù hợp…Cũng mệt mỏi lắm… Mà này, bác hỏi thật, đã có đám nào chưa, cũng phải tính đến chuyện gia đình chứ mãi thế mà được à?

LAM: - Thì cháu vẫn cứ làm ô-sin cho nhà bác, đến khi nào bị đuổi mới thôi… Cháu cũng đã viết đơn gửi anh Dưỡng, hình như… anh ấy cũng đồng ý ạ.

DOM (cười mãn nguyện): - Phỉ phui cái mồm cô. Ai đã đuổi? Được thế thì còn gì bằng.Tao cũng chỉ cần có mỗi câu ấy thôi.

ĐẬU (hộc tốc chạy vào): - Nguy, nguy to rồi…

DOM: - Lại chuyện gì thế?

ĐẬU (thở hổn hển): - Mít-sơ “Đảnh chộp” uống rượu ở đâu về, bị con chó đẻ nó cắn rách toác cả bắp chân, phải đưa ra trạm xá cấp cứu.

DOM: - Thế rồi sao?

ĐẬU: - Người tỉnh rồi, nhưng con chó thì vẫn bị ngộ độc. (Thầm thì với Lam) Bây giờ cô ra đón chú Dưỡng ở đầu làng hộ tôi tí, đến giờ rồi đấy. (Nói to với mọi người) Tôi còn phải ra trạm xá đưa lão về nhà.

DOM: - Mày nói lại, ngộ độc gì?

ĐẬU: - Không biết ngộ độc rượu hay ngộ độc thơ. Còn phải chờ cơ quan chức năng kết luận theo quy trình.

DOM: - Tự nhiên lại tử tế với lão “Đảnh chộp”?

ĐẬU: - Chả tử tế thì cũng sắp tế tử. Tôi “cưa” con gái lão “đổ” kềnh ra rồi mà vẫn ngẩn ngơ thơ phú như người giời. Việc đâu có đó, mỡ ra mỡ, nạc ra nạc, không có chuyện lẫn lộn đâu... Chả mấy tí, không ai bầu thì cậu cũng vẫn “trăm phần trăm” lên chức “ông trẻ”, sướng nhá! Lại được thông gia với cả nhà thơ, chức danh đọc cả ngày không hết. Nhưng tôi có một yêu cầu…

DOM: - Lại quái quỷ gì nữa đây? Lấy được con bé ấy lại chả phúc?

ĐẬU: - Là ngày cưới tôi chỉ có (ngâm) “Gặp nhau tay bắt mặt mừng/ Tặng gì thì tặng xin đừng tặng thơ”… ớ ờ ơ… Thế thôi!

 

END!

 

 

 

Vũ Hương Xuân